Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:33:38
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý Cảnh Lẫm đáp , chỉ cụp mắt xuống, ngón tay lặng lẽ vuốt nhẹ mặt bìa sách.

Tạ Vân ngượng, nên gì để khiến bầu khí giữa hai bớt gượng gạo. Chẳng lẽ mấy lời vô thưởng vô phạt kiểu "trời hôm nay nhỉ" với Hoàng đế? Chỉ sợ sẽ khiến tai ... bẩn.

Cũng may, đối phương chẳng ý định đáp lời nàng, chỉ lặng lẽ thêm một lúc dậy rời .

Vậy thì, rốt cuộc đến đây gì?

Tạ Vân luôn cảm thấy điều gì đó đang vượt khỏi tầm kiểm soát của .

“Hệ thống, ngươi dò xem BUG gì ?” Nghĩ ngợi một lúc, nàng vẫn quyết định thử dùng thủ đoạn "phi chính thống".

“Đinh! Đã kiểm tra, phát hiện bất thường.”

Buông một câu lạnh lùng, hệ thống về trạng thái “ẩn như ngày”.

Tạ Vân cạn lời. Chỉ đành dựa bản mà âm thầm quan sát biến động.

Nàng cảm thấy trực giác của hề sai. Hoàng đế thực sự chỗ bất thường.

Hành vi của rõ ràng ăn khớp với mốc thời gian hiện tại, khiến trong lòng Tạ Vân như hồi chuông cảnh báo đang vang lên dồn dập.

Xét theo tuổi tác của Hoàng đế bây giờ, lẽ thể tu luyện thành công cái khí thế trầm như núi , càng thể chỉ một ánh mắt khiến khác khó dò, sâu lường .

Tạ Vân khẽ gật đầu, môi cong lên nụ nhàn nhạt. Nước đến thì đắp đất, binh đến thì dùng tướng mà chặn, nàng vốn quá để tâm.

Nhiệm vụ của nàng là chỉ cần sống lâu hơn nguyên chủ một chút là . Nói trắng thì chẳng vai trò quan trọng gì, nhưng thao tác ngầm thể thiếu.

Mấy ngày nay nàng nghĩ thông: Chỉ cần bản vững như Thái Sơn, mang tâm thái Phật hệ (thản nhiên, tranh đấu), sống yên ngày qua ngày, chạy nhảy khắp nơi, giành kịch bản với nữ chính. Thì với sự sủng ái mà Thái hậu dành cho nàng, kết cục bi t.h.ả.m kiểu c.h.ế.t cháy mất mạng oan uổng là điều tuyệt đối sẽ xảy .

Hệ thống rút thăm trúng thưởng cả đồng hồ đếm ngược, mà thời gian đếm đó gắn liền với mức độ thành nhiệm vụ của nàng.

Tạ Vân cẩn thận quan sát, phát hiện rằng: Chỉ cần nàng ở gần nam chính nhiều hơn, thời gian đếm ngược liền rút ngắn rõ rệt.

Thứ như , bảo nàng thèm thuồng đến đỏ cả mắt.

Còn Trinh quý nhân thì ? Trong tay nắm giữ Linh Tuyền, một thứ đặc quyền cực kỳ đáng sợ. Về , thứ đó thậm chí thể ngưng tụ thành vật chất ở dạng rắn, bên trong hàm chứa nguồn năng lượng khổng lồ, giúp nữ chính giữ mãi thanh xuân già.

Chỉ với bảo vật đó, Trinh quý nhân dễ dàng thu phục bao nhiêu . Cả nàng như đúc bằng ngọc sứ trắng mịn, một tì vết, mỹ đến độ khiến quên cả thở. Ngay cả khi trải qua chuyện phòng the, nàng cũng vẫn mang vẻ nhẹ nhàng như từng động tình.

Loại nữ nhân thế , hỏi thử… ai mà động lòng?

Tạ Vân thở dài tiếc nuối một , cũng nghĩ nhiều nữa.

Chuyện khiến nàng bận tâm hơn là: Hoàng đế dạo hình như đang lên cơn... cũng nghiêm trọng.

Sáng, trưa, chiều đều đến nàng dùng bữa, y như đang giám sát thi hành nhiệm vụ.

Một nam nhân tuấn mỹ đến mức khiến khác dám thẳng, mỗi ngày đều đối diện, mặt cảm xúc mà dõi theo từng động tác của nàng, bảo nàng thấy áp lực?

Vốn dĩ một muỗng cơm là đủ ăn no, giờ ép chia thành năm thìa nhỏ, chậm rãi đưa lên miệng. Thức ăn vốn thơm ngon là thế, rốt cuộc miệng cũng trở nên nhạt nhẽo vô vị.

Thật sự khiến phát bực!

Trong mắt Quý Cảnh Lẫm ánh lên một tia ý rõ, thong thả dùng khăn gấm lau khóe môi, động tác ưu nhã chẳng khác gì đang diễn một vở kịch tao nhã.

Chờ đến khi dậy bước nội thất định. Đối phương - tức Tạ Vân - liền lập tức bước từng bước nhỏ nhẹ nhàng theo , dáng vẻ dịu dàng như nước, ngoan ngoãn tựa chim nhỏ nép , đến bên cạnh .

Phải thật, Hoàng hậu mà bày dáng vẻ nhu thuận, ánh mắt là sự ấm áp, tình ý dịu dàng như thế … đúng là khiến chút hoảng hốt.

Trong trí nhớ của , hình như từng cảnh tượng nào như thế.

Hắn chỉ nhớ, sủng ái Trinh quý nhân, còn Hoàng hậu thì… là một kẻ độc ác cay nghiệt, chẳng khác nào đàn bà chua ngoa đanh đá: Một , hai nháo, ba đòi c.h.ế.t, còn hạ d.ư.ợ.c, bỏ độc, vu hãm khác, đủ kiểu thủ đoạn thâm hiểm thể đếm xuể.

Thế nhưng hiện tại, tất cả giống như… ma nhập.

Ý trong mắt Quý Cảnh Lẫm dần thu , ánh khó dò quét về phía nữ t.ử đang ngoan ngoãn hầu hạ bên cạnh , một lời.

Tạ Vân: !!!

Tạ Vân luôn cảm giác... con hổ già sắp duỗi móng vuốt . Mà nàng, sợ.

Theo phản xạ điều kiện, nàng lập tức nặn một nụ mỏng, tươi tắn mà nhã nhặn, hướng về phía bày tỏ thái độ vô hại hết mức thể.

Quý Cảnh Lẫm khựng trong giây lát, ánh mắt mang chút bất đắc dĩ, đưa ngón tay khẽ chạm lên vầng trán trơn mịn của nàng, nhẹ nhàng điểm một cái.

Hắn ngờ... nàng cũng lúc ngốc nghếch như , trông còn đáng yêu.

Trước vốn chẳng mấy để tâm đến dung mạo của Hoàng hậu. Dù cũng là thanh mai trúc mã lớn lên bên , từ nhỏ thấy mặt mỗi ngày, dù là tiên nữ hạ phàm thì mãi cũng thành quen.

Thế mà lúc , khi kỹ , Quý Cảnh Lẫm cảm thấy, gì đó khác .

Hoàng hậu khuôn mặt trái xoan, nước da trắng nõn, cặp mắt hạnh dài sáng, như ẩn giấu ý tình cùng nước, chỉ cần thôi đủ câu hồn phách.

Đôi môi mịn như cánh hoa, khẽ mím , ánh lên sắc nước nhẹ nhàng như phủ một lớp phấn ngọc, khiến chỉ tiến đến gần hơn một chút, hôn lên thử xem là ngọt ngào thế nào.

Quý Cảnh Lẫm khẽ nắn khớp tay, ánh càng lúc càng khó thu về.

Nàng hôm nay mặc một bộ áo bông lụa trắng, phối với váy xanh nguyệt sắc mềm mại, ôm sát lấy vòng eo mảnh khảnh, khéo nổi bật phần n.g.ự.c đầy đặn cùng vòng m.ô.n.g cong v.út.

Thực sự… mê đến mức khiến phát điên.

Quý Cảnh Lẫm nhịn mà khẽ vuốt ngón tay , nghĩ đến việc nàng giờ e là thai, cuối cùng vẫn cố gắng kiềm chế.

Chỉ là trong lòng vẫn chút cam lòng, lúc rời còn cúi xuống, nhẹ nhàng bóp chiếc cằm nhỏ nhắn, tinh xảo như sứ non của nàng, nghiêng đầu, phủ môi lên đôi môi hồng nhạt mềm mại .

Tạ Vân lập tức nhắm mắt , tay nắm c.h.ặ.t chiếc khăn đến mức vải nhàu cả , trái tim trong n.g.ự.c thì đập loạn kiểm soát nổi.

Hơi thở mang theo mùi hương lạnh lẽo của vây quanh lấy ch.óp mũi nàng, mang theo cảm giác xâm lược cực kỳ rõ rệt, như thể bộ khí lực trong đều hút .

Cuối cùng nụ hôn cũng kết thúc, nàng cảm thấy bản như sắp ngừng thở, chỉ gương mặt đỏ bừng mà đến cả vành tai cũng nóng rực như thiêu đốt.

“A.” Quý Cảnh Lẫm rõ ràng cực kỳ hài lòng, ngón tay cái còn chầm chậm lướt qua cánh môi ẩm ướt hồng hồng của nàng, động tác như đùa giỡn, như chiếm hữu.

Bị một đàn ông xa lạ mật như , đúng là thử thách quá giới hạn của nàng.

Tạ Vân mềm nhũn, cả dựa nghiêng , đến cả sức mà dậy cho đàng hoàng cũng chẳng còn.

Ngay khi nàng còn đang lúng túng nên phản ứng thế nào, bên ngoài vang lên giọng thái giám tổng quản Ngụy Kha - cận nhất bên cạnh Hoàng đế - đang khom chờ ngoài rèm.

Trong lòng Tạ Vân thở phào một . Hoàng đế chịu rời nhất. Hôm nay sủng ái như , chừng sẽ là đao lột da, nàng thèm ham hố những chuyện như thế.

Quý Cảnh Lẫm dường như cảm nhận điều gì, bước chân đột nhiên dừng .

Hắn ngoái đầu , ánh mắt sâu thẳm khó dò quét qua nàng, một cái liếc nhưng mang theo mấy phần khó lường. Tạ Vân lập tức thu thần sắc thở phào , đó là biểu cảm lưu luyến rời. Có diễn, cũng diễn cho trọn vai.

Ngu ngốc!

Khóe môi khẽ cong lên thành một nụ nhạt như như , sải bước rời , bóng dáng cao lớn nhanh ch.óng khuất rèm ngọc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-3.html.]

Mành lụa mỏng vẫn còn lay nhẹ mắt, phản chiếu ánh sáng lấp lánh rực rỡ như giăng ngọc, khẽ vỗ lên gương mặt đỏ ửng vì dư âm nụ hôn .

Tạ Vân chỉnh y phục, phủi phủi tay áo, xoay thẳng về phía Từ Ninh cung.

Nàng vốn dĩ cứ kéo dài mãi, dám chủ động đến thỉnh an Thái hậu, sợ lão nhân gia cái gì, một cái là ngay trong bụng nàng đang chứa cái gì.

giờ nghĩ , cũng mấy hôm trôi qua, nếu tiếp tục tránh né thì càng khiến nghi ngờ. Dù đây cũng là chuyện vui, nhân tiện báo cho bà , cùng mừng một trận cũng .

Từ Ninh cung phía bên Vị Ương cung, cách một lối nhỏ, coi như là hàng xóm.

Tạ Vân đến, liền vòng vo gì mà thẳng nội thất. Thái hậu đang thoải mái dựa ghế, dùng chiếc chùy nhỏ gõ gõ hạt đào, thấy tiếng bước chân liền khẽ liếc mắt một cái, hừ lạnh lập tức mặt , tỏ vẻ chẳng buồn quan tâm.

Thấy dáng vẻ chẳng khác gì một đứa trẻ con đang giận dỗi, Tạ Vân lập tức nhẹ lòng, gì đáng sợ cả.

Nàng lập tức khanh khách bước tới, xuống cạnh Thái hậu, mật dựa bà, chẳng chút khách khí nhặt lấy miếng nhân hạt đào tách sẵn, bỏ miệng ăn ngon lành.

Thái hậu cuối cùng cũng nhịn mà bật , yêu chiều đưa tay nhéo má nàng một cái, mắt cong cong: “Con nhóc thối , ba ngày tới thăm , nay mới chịu ló mặt đến ?”

Tạ Vân tới, bộ Từ Ninh cung rộn ràng cả lên. Cung nữ vội dâng , điểm tâm cũng bày đầy bàn, còn đem mấy món đồ chơi nho nhỏ cất trong kho bày biện, hoa quả tươi cũng mang từng sọt từng sọt .

Tạ Vân đầy đầu hắc tuyến, chẳng khác gì đang nuôi một đứa bé.

“Đám hoa quả tươi dẹp xuống , đem ấm lên là .” Thái hậu khẽ dặn dò một câu, , nắm lấy tay nàng, ánh mắt nhu hòa tựa nước.

“Đừng thấy lão bà t.ử lắm lời. Sắp đến ngày… dưỡng thể cho thật .”

Tạ Vân: “…”

Giờ thì thể giả vờ nữa .

Ngay cả chuyện nhỏ mà ngài cũng nhớ rõ, đúng là nuôi nàng từ tấm bé.

Tạ Vân đưa tay xoa xoa bụng phẳng lì, nhíu mày, thấp giọng với vẻ lo lắng: “Dạo kinh nguyệt đều… tháng vẫn tới.”

“Vậy ba ngày , cho gọi ngự y ?”

Thái hậu lập tức căng thẳng, cả gương mặt cũng hiện rõ vẻ lo lắng. Hài t.ử là bà cưng chiều nuôi lớn từng chút một, chỉ cần trầy một vết da thôi bà còn xót, huống chi chuyện lớn như thế

Tạ Vân lắc đầu, giả bộ vô tội bà, im để mặc Thái hậu hối hả gọi truyền ngự y, vẻ khẩn trương chẳng khác gì kiến bò chảo nóng. Lúc , Tạ Vân mới chắc chắn, tình cảm giữa hai đúng là chỉ danh nghĩa, mà thật sự nuôi dưỡng từng chút một.

Ngự y đến nhanh. Dù râu tóc ông điểm sương, nhưng bước chân vẫn vững vàng, thậm chí còn mang theo chút khí thế “ chuyện lớn cần giải quyết”.

Tạ Vân trong lòng sớm , chỉ khẽ cúi đầu mỉm , chờ ngự y bắt mạch.

Quả nhiên, một hồi chẩn đoán, ngự y cung kính dậy, khom : “Chúc mừng Hoàng hậu nương nương, hỉ mạch hiện rõ. Tứ hỉ lâm môn, nương nương thai.”

Thái hậu như thể tin vui lớn, mừng rỡ đến mức khép miệng, hớn hở truyền lệnh ban thưởng khắp cung. Bà đích kéo ngự y hỏi đủ điều về những việc cần kiêng kỵ khi mang thai, tra hỏi tỉ mỉ từng chút một, khiến ngự y cũng chỉ còn khổ lắc đầu, liên tục : “Không , gì nghiêm trọng ạ.”

Thái hậu lập tức cho thu dọn hết lư hương trong điện, vì trong hương liệu thơm nồng vốn thể lẫn chút xạ hương. Mà xạ hương thì kiêng kị với t.h.a.i phụ, cẩn thận sẽ ảnh hưởng đến đứa bé trong bụng.

Vốn dĩ chỉ định cho mở kho chọn vài món đồ , nhưng nghĩ nghĩ , Thái hậu dứt khoát lấy cả danh sách , tiện tay chọn cho nàng vài tờ đơn t.ử (khế ước tài sản, ruộng đất...).

Tạ Vân một lượt, thấy là sản nghiệp của tiền triều, nào là gỗ t.ử đàn, vàng ròng, san hô, ngọc bích, đá quý, khế đất… Chỉ đành âm thầm thở dài, nhét đống đơn t.ử tay Thái hậu.

“Ngài giữ , lúc cho quá nhiều .”

Khi đại hôn, Thái hậu từng ban cho nàng hẳn một rương lớn đơn t.ử và khế đất.

Chưa kể của hồi môn từ nhà đẻ, cộng với phần cấp từ Nội Vụ Phủ, hiện tại nàng thể là tiểu kim khố sống.

Bất động sản cộng cũng hơn cả trăm vạn lượng vàng.

Cũng bởi khi xuyên sách, nàng quá bài xích cuộc sống hiện tại — tiền , con cũng , đời thế là đủ mãn nguyện.

Thái hậu nắm mấy tờ đơn t.ử trong tay, cảm động như thể ban đại ân. Người khác thì chỉ mong vét sạch của cải trong tay trưởng bối, chỉ đứa nhỏ ngốc , một lòng một hiếu thuận với bà.

Hai cứ đùn đẩy một hồi, Tạ Vân chỉ một câu, Thái hậu liền lập tức nhét thêm một tờ nữa. Nàng ép đến mức thể phản đối nổi, đành ngoan ngoãn nhận lấy.

Chờ hai yên , Thái hậu liền nắm lấy tay nàng, mặt là nụ đến ngừng .

Có hài t.ử , về sẽ gia đình, ràng buộc, còn là cánh bèo trôi dạt gốc rễ.

“Không cần phân biệt hoàng t.ử công chúa, đều là cả. Trong lòng con đừng suy nghĩ nhiều, cứ an tâm dưỡng t.h.a.i cho .”

Tạ Vân nhẹ nhàng đáp lời, hai trò chuyện thêm một lát. Thấy Thái hậu đang cầm chùy gõ gõ chân , nàng liền ngoan ngoãn bước tới đỡ tay giúp, nhưng từ chối.

“Gọi Hoàn ma ma báo tin vui cho Hoàng thượng.” Hai bà cháu vui mừng nửa ngày, lúc mới nhớ đến hoàng đế.

Tạ Vân xoay xoay ngón tay, chút thẹn thùng: “Để nhi thần tự thì hơn.”

Sao Thái hậu đồng ý? Nàng gì cũng chỉ gật đầu liên tục: “Được, , .”

Ra khỏi Từ Ninh cung, Tạ Vân dự định ghé qua Ngự Hoa Viên dạo một vòng mới về. Vừa ngang qua liễu rủ lấp lánh bên hồ Vị Ương, liền thấy chờ điện.

Đến gần mới nhận , là Lan Đáp Ứng đang sướt mướt.

Thứ cho nàng thẳng, hậu cung đúng là khá , cứ chuyện gì là lôi nước mắt .

Điều khiến khó chịu nhất là… nàng vốn thuộc phe Hoàng hậu. Người phe nháo thế , đúng là mất mặt.

Lan Đáp Ứng vẫn còn đang vì chuyện cung nữ Lục Ngạc. Một liều t.h.u.ố.c còn uống hết, mất, chỉ kịp nâng ngoài chôn cất.

Lòng Tạ Vân trầm xuống. Lục Ngạc còn đến hai mươi tuổi, cứ thế mà , thật khiến tiếc nuối.

“Được , ngươi tủi .” Nàng nhẹ giọng , “Tìm khác từ nhà tới cũng , hoặc chọn một cung nữ trong cung cũng . Dù bên cũng thể thiếu hầu hạ.”

“Còn Lục Ngạc… lo hậu sự t.ử tế, chôn cất cẩn thận, nhà cũng sắp xếp thỏa đáng.”

Lan Đáp Ứng tới , cũng là vì cầu mấy điều . Nghe thì lập tức thở phào nhẹ nhõm, ngừng khấu đầu tạ ơn thánh ân.

Lục Ngạc còn, đồng nghĩa với việc nàng mất một cánh tay đắc lực. Giờ quan trọng là nhanh ch.óng bù đắp chỗ khuyết.

Tạ Vân lập tức về phía hậu điện, Lan Đáp Ứng rõ đây là dấu hiệu cho nàng theo, bèn hành lễ lặng lẽ lui xuống.

Bước nội thất, Hoàng đế đang vững như núi, một tay chuỗi Phật châu, thần sắc lãnh đạm. Nghe thấy tiếng động, ánh mắt khẽ chuyển, liếc nàng một cái.

Đôi mắt đen như mực , sâu thấy đáy, như ngập tràn bóng tối thể tan biến, tựa hồ ẩn chứa muôn vàn mãnh thú đang ngủ đông trong lòng.

※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※

 

Lão quý: Trẫm… (vê nhẹ đầu ngón tay)…

 

 

Loading...