Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 30
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:35:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/6fcBhQxM6L
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay là mùng Một đầu tháng.
Tạ Vân giường, dậy chút nào. Mang t.h.a.i , cơ thể đúng thật là mỗi chỗ đều một kiểu thoải mái riêng.
Ban đêm ngủ thì chẳng khác nào trải qua một trận thống khổ.
Hệ thống từng phổ cập khoa học kỹ cho nàng, bảo rằng nhất nên nghiêng trái hoặc nghiêng , thỉnh thoảng ngửa cũng .
Tuyệt đối sấp, càng thể giữ một tư thế suốt đêm.
Điều nàng hiểu hết. … chẳng ai cho nàng rằng m.a.n.g t.h.a.i , ngủ mệt hơn cả ngủ!
Eo lưng đau nhức, chân tay rã rời, cứ như trèo qua trăm ngọn núi, tỉnh dậy mà còn ê ẩm hơn cả khi ngủ.
Chưa hết, mộng mị cứ tới tấp, mộng ngừng nghỉ, mộng kỳ quái đủ thể loại: Lúc thì gặp quỷ, cứ thế chạy mãi dậy nổi. Lúc biến thành quỷ, đuổi đ.á.n.h, gào thét chạy quanh cả đêm. Có lúc còn mơ sinh hài nhi tật, hoặc m.á.u mà sợ đến thở nổi.
Mộng nhiều đến vô kể. Thậm chí cả mộng xuân cũng tha nàng. Bi t.h.ả.m nhất là: đang đến đoạn hấp dẫn thì đột nhiên tỉnh!
Cực khổ mơ mãi mới đoạn tiền diễn ho, thế mà kịp tới cao trào thì rụp, ánh sáng ban mai chiếu tới. Đời đúng là một chuỗi bi kịch.
Vì nghĩ như nên nàng lười biếng thêm một lát, đến khi trời sáng rõ mới chậm rãi rời giường.
Haiz, thật khổ.
Sau khi ăn sáng một cách mỹ mãn, nàng mới sửa soạn về phía tiền điện thỉnh an.
Trước giờ nàng vốn lười, nên tự định cho quy củ: Chỉ mùng Một với rằm mới mặt thỉnh an. Vừa hợp lệ, đỡ mệt. Ngày thường ai nấy đều yên bình, chẳng ai phiền ai.
Vừa bước chính điện, nàng liền thấy cả điện tràn đầy hương sắc oanh yến, mặc đào hồng, kẻ liễu lục. Nhìn mà hoa mắt ch.óng mặt, nhưng cảm giác… cũng khá vui tai vui mắt.
Dù gì nàng cũng chỉ một lủi thủi trong Vị Ương Cung, ai trò chuyện cùng. Lâu lâu cũng thấy tịch mịch.
Lúc , Quý phi dẫn đầu tiến giữa điện, dịu dàng hành lễ chậm rãi với Hoàng hậu.
Nàng động tác lanh lẹ, đám phi tần phía cũng dám lề mề. Nhìn qua, thấy ai nấy đều chân thành khéo léo, lễ nghĩa đủ đầy.
Sau khi xuống, Quý phi tươi, dâng lời chúc tụng ấp ủ từ lâu: “Vài ngày gặp nương nương, nay càng thêm phúc hậu, dung nhan rạng rỡ hơn xưa.”
Chỉ là… khi xong câu đó, Tạ Vân chẳng cảm thấy vui vẻ gì.
Nói "phúc hậu", chẳng chính là đang bảo nàng... mập lên ?
Nàng xưa nay eo thon dáng nhỏ, hiện tại mang thai, eo chẳng khác nào sắp rời nàng mà , thế mà còn “phúc hậu”…
mặt vẫn tươi như hoa. Dù thì, ở cái thời đại , mập lên xem là phúc khí, là cuộc sống sung túc, là chuyện đáng mừng.
Cười cho đúng lễ, gật cho đúng mực, nàng chẳng mới chỉ học cách sống ở chốn hậu cung là gì?
Hơn nữa, Quý Cảnh Lẫm cũng chẳng hề bày tỏ sở thích gì đặc biệt với vòng eo nhỏ nhắn của nàng, nên khi các phi tần tiến cung, ăn uống đầy đủ, mặt ai nấy đều phúng phính như bánh bao, đúng tiêu chuẩn mỹ nhân thời đại.
Trinh quý nhân dạo gần đây thì vô cùng ngoan ngoãn, thu , dáng vẻ khôi phục vẻ mỹ lệ năm xưa.
Điều khiến Hiền phi bên cạnh chút vui.
Bởi vì... mỗi khi thấy Trinh quý nhân gặp chuyện xui, Hiền phi thấy tâm tình khoan khoái.
Nay thấy khôi phục phong thái, lòng nàng ngứa ngáy, khó chịu khó nên lời.
Lại dám gây chuyện mặt Hoàng hậu đang vui vẻ, nên bèn lựa chuyện vòng vo mà đ.â.m chọt.
Chuyện nàng kể là một giai thoại hồ ly và thư sinh: Một hồ ly tinh xinh quyến rũ, vì quá cô đơn mà lòng một thư sinh ôn nhu. Còn thư sinh thì mê say sắc của hồ ly, hai dây dưa dứt, mỗi ngày một thêm say đắm. Hồ ly hút tinh khí của thư sinh, khiến ngày càng mê mẩn thoát, còn bản hồ ly thì ngày càng xinh mị hoặc.
Hiền phi kể với giọng bông đùa, như một chuyện tầm thường. Trinh quý nhân xong, sắc mặt liền xanh trắng đan xen.
Nói khó một chút, nàng chẳng cũng là dựa long khí mà sống, khác hồ yêu là mấy?
Nếu toạc thì thôi, giờ ẩn ý ngay mặt , mặt nàng liền nóng bừng, tim như thắt .
Khổ nỗi, chẳng ai bí mật tướng mạo biến đổi của nàng . Người ngoài chỉ tưởng Hiền phi cố ý lấy chuyện dơ bẩn ám chỉ, khiến nàng mất mặt bao .
Trinh quý nhân nắm c.h.ặ.t t.a.y, móng tay cắm sâu lòng bàn tay, chỉ mong mượn đau đớn để giữ cho bản đ.á.n.h mất trấn định.
Miễn là nàng thừa nhận, thì ai dám chắc điều gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-30.html.]
Mà lúc Tạ Vân xong đoạn chuyện , tâm tình cũng trở nên khó diễn tả. Ánh mắt lơ đãng liếc đến một góc áo long bào lộ phía bình phong, trong lòng càng thêm huyễn hoặc.
A… thế giới , trùng hợp nhiều như , thể khiến vui mừng cho ?
Chỉ tiếc là Quý Cảnh Lẫm chuyện kiếp kiếp , bằng lúc trốn bình phong, sắc mặt chắc chắn đặc sắc lắm.
Quý phi ở một bên khúc khích hai tiếng, xoay đ.á.n.h giá Trinh quý nhân, thấy đôi mắt hạnh của nàng ngập nước, khóe mắt ngấn lệ như sắp rơi mà rơi, là khiến sinh lòng thương tiếc.
Đàn bà còn thấy xiêu lòng như thế, huống chi là đàn ông?
Đang mải nghĩ ngợi, thì bỗng thấy từ cao, giọng nhẹ của Hoàng hậu vang lên: “Hiền phi đúng là kể chuyện đùa. Bổn cung thấy, Trinh quý nhân chẳng khác nào một đóa bạch liên trong gió, hương thanh thoát, dáng vẻ trong sạch thanh cao.”
Quý phi: “...”
(Đây rõ ràng là một đóa “hoa ăn thịt ”! Hoàng hậu nương nương, đừng để vẻ ngoài của nàng lừa gạt!)
Mà lúc , Trinh quý nhân đến hai chữ "bạch liên hoa", sắc mặt liền sụp đổ.
Hiện tại, “bạch liên hoa” quả thực vẫn còn là lời khen, thậm chí vẻ như Hoàng hậu đang nâng nàng lên.
đặt trong bối cảnh hiện đại, ai cũng “bạch liên hoa” là một kiểu mắng khéo cực nặng.
Không ai cần giải thích, chỉ cần là hiểu hàm ý, ai nấy mà gì.
Trinh quý nhân lặng lẽ nuốt xuống một ngụm m.á.u nghẹn nơi cổ họng, cúi đầu tỏ vẻ nhu thuận: “Hoàng hậu nương nương quá khen.”
Sau bình phong, Quý Cảnh Lẫm đến hai chữ “bạch liên hoa”, thần sắc cũng trở nên vi diệu.
Kiếp , chính Trinh quý nhân từng với về điển cố “bạch liên hoa” , khi đó là lời đùa cợt vui vẻ, nhưng giờ chỉ thấy chua chát châm chọc.
Giờ phút , rốt cuộc cũng hiểu điều từng khiến nghi hoặc: Chẳng là hồ yêu mê hoặc tâm trí đó ? Bằng , vì mỗi khi ở bên Trinh quý nhân, bao giờ cảm thấy vui vẻ, trái chỉ thêm phiền?
Ánh mắt sắc bén về phía Hoàng hậu đang cao: Mỗi cử chỉ, mỗi nụ của Tạ Vân đều khiến thấy thanh thản, một chút lo âu, chỉ cùng nàng.
Vốn định dẫn Tạ Vân dạo một vòng, nhưng lúc trong lòng chút phức tạp, Quý Cảnh Lẫm bèn lặng lẽ rời .
Mà Tạ Vân, khi xong chuyện , hết vẻ mặt của từng vị phi tần bên , chỉ thấy trong lòng sảng khoái vô cùng.
Các phi tần quả nhiên là kẹo dẻo niềm vui của nàng. Không họ, cuộc sống hậu cung chỉ còn là đen trắng đơn điệu.
Nhiều mỹ nhân như , chỉ nịnh hót một nàng, cái loại cảm giác chúng tinh phủng nguyệt* , đúng là… thích c.h.ế.t !
(*Chỉ cảnh một vây quanh, tâng bốc, tôn sùng, giống như trung tâm của sự chú ý.)
Nàng cực kỳ thích cái cảm giác một đám mỹ nhân kiều diễm phủng lên như hoa, ai nấy khen nàng đến mức cả nhẹ bẫng bay lên.
Coi như mỗi ngày sinh hoạt nhạt nhẽo, cũng vì những trò mà phần tươi mới.
Quý phi là đặc biệt am hiểu thủ đoạn , bởi giữa đám phi tần, nổi bật ai sánh bằng.
Nghĩ , Tạ Vân liền vẫy tay cho lui đám phi tần, bảo rằng trò chuyện một lúc là đủ, lâu thì ngại đông nhiều thị phi.
Chờ đến khi nàng trở nội thất, liền thấy Quý Cảnh Lẫm đang vắt chân chữ ngũ ghế thái sư, một tay chống cằm, về phương xa xuất thần.
Ánh mắt mang vẻ hoài cổ, nhưng ẩn ẩn một nỗi bi thương mơ hồ.
Nghe thấy tiếng động nàng , Quý Cảnh Lẫm như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, ánh mắt sang nàng như ánh vụn vỡ giữa trời đêm, rực rỡ mê .
Cái , mang theo chút thê lương, tựa như móc câu, khiến đối diện tâm ý đắm chìm trong đó.
Tạ Vân bất giác cũng trầm tĩnh , xuống chiếc ghế thái sư bên cạnh, bắt chước tư thế của , ngẩn xa.
Đừng chứ, từ góc độ , xuyên qua lớp cửa sổ lăng cách, thể thấy một góc sân viện, nơi trồng một cây chuối tây xanh mượt. Tán lá rộng lớn, óng ánh nắng, thật sự xinh , tràn đầy sức sống.
Đang mải xuất thần, chợt thấy Quý Cảnh Lẫm nhẹ nhàng hỏi: “Vân Vân, nàng từng… mơ thấy kiếp ?”
“À…?”
“Chính là một vài chuyện… về kiếp .”
Tạ Vân ngay lập tức trầm mặc. Trong lòng lưỡng lự, nên trả lời “”, là “”?
Chuyện … rõ ràng là một cái bẫy .