Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:37:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý phi cái m.ô.n.g tròn vo của nó ngoáy ngoáy một cái biến mất khỏi tầm mắt, khỏi cực kỳ hâm mộ: “Ngày khác thần cũng đến phòng ch.ó mèo nhận một con về nuôi, thật sự đáng yêu quá.”
Tạ Vân biểu lộ rõ ý kiến gì. Con của nàng là “hệ thống Cổ Ngôn Tấn Giang”, đương nhiên giống heo thường, thể lấy tiêu chuẩn bình thường mà so .
Nhìn thì lanh lợi lời, như thể là chuyện đương nhiên .
nếu là đến phòng ch.ó mèo nhận nuôi, thì còn xem vận may. Muốn tìm một con heo nhỏ thông minh như … e là khó .
Chỉ là, đối phương cũng chắc là nuôi một con heo. Chỉ cần nuôi một con mèo ch.ó nhỏ cũng thú vị .
ở trong cung, mấy thứ thật sự là con d.a.o hai lưỡi. Bởi vì đôi khi khó mà kiểm soát. Dù thì động vật cũng thể chuyện như , lúc lên cơn điên loạn, gây chuyện ít. Cũng bởi mà nhiều dần còn chọn nuôi mèo ch.ó nữa.
Nghĩ , Tạ Vân liền tranh thủ nuốt luôn viên “Dưỡng Thể Đan”. Nàng ăn sáu viên , đây là viên thứ bảy.
Sau khi sinh con xong, cuối cùng cũng chút đầy đặn trở , khắp chỗ nào cũng mềm mại trắng nõn. Tuy rằng sờ cảm giác thoải mái, nhưng nàng thì mảnh mai thướt tha mới ý.
Không mỹ nhân kiểu đẫy đà đầy đặn.
Quý phi nàng cực kỳ hâm mộ, : “Ngài gầy nhanh thật, hiện tại còn phần phong tình hơn lúc .”
Tạn Vân để ý, ăn ngủ , tăng cân thịt nào, chính nàng cũng thấy phiền lắm.
Quý Cảnh Lẫm ở bên trong nội điện thấy, nhất thời chút bất lực: Vài hôm còn rầu rĩ vì thấy béo lên, ăn cơm cũng chẳng dám động đũa, khoanh tay chịu ăn một miếng, thế mà giờ chuyện nhẹ bâng như gió thoảng mây bay.
Nhìn thấy nhiều trong sân, dừng chân một chút, đó xoay , về hướng khác.
Ngũ quan của Tạ Vân nhạy, khẽ liếc mắt về phía cửa , rõ ràng thấy tiếng bước chân mơ hồ truyền đến, mà chẳng thấy ai xuất hiện, khiến khỏi sinh nghi.
Nàng liếc mắt hiệu với một tiểu cung nữ đang hầu hạ bên cạnh. Người lập tức hiểu ý, nhẹ nhàng bước xem xét. Lát trở , cúi khẽ thì thầm bên tai nàng rằng hoàng đế đến.
Nếu là Quý Cảnh Lẫm, thì Tạ Vân thể yên tâm .
Lâu như , còn thấy Tiêu Thu Mính xuất hiện. Nàng thật sự cảm thấy, hoặc là đang nhịn để tung chiêu lớn, hoặc là c.h.ế.t ở xó xỉnh nào đó .
Thật nàng cũng nghĩ nhiều, nếu c.h.ế.t thì càng , nàng cũng khỏi suốt ngày thấp thỏm đề phòng, sống chẳng yên .
Nếu đối phương chỉ là một bình thường thì thôi, nhưng Tiêu Thu Mính là loại tội phạm trí thông minh cực kỳ cao, vì chuyện khác hẳn với loại tội phạm bình thường.
Hơn nữa mục tiêu chính là nàng.
Bây giờ nàng ba đứa con, đứa nào cũng là bảo bối ngọc ngà, chịu nổi dù chỉ một chút tổn thương nhỏ như xước móng tay.
Dù là con mất , là mất con, nàng đều thể chịu nổi kết cục nào cả.
Mà Tiêu Thu Mính như treo lưỡi đao đầu khác, mới là loại đáng sợ nhất.
…
Quý phi hiệu cho cung nhân đặt lễ vật xuống, lúc mới mỉm rời . Có nàng gương, suốt cả buổi sáng hôm đó, Vị Ương Cung lúc nào ngớt khách đến chơi.
Vòng cổ vàng ròng thu mười chiếc, mà đây mới chỉ là những món cơ bản nhất. Từ đó thể thấy, tuy phi tần trong hậu cung thị tẩm, nhưng thứ họ nắm trong tay hề ít.
Ai nấy đều là của, giàu sang phú quý.
Cũng thôi, là quý nữ tuyển cung, thể thiếu đồ trang sức quý giá.
Quý phi mỉm , thấy đến giờ, liền hiệu cho vài bà v.ú bế hài t.ử, cùng nàng về phía điện Giao Thái giữa T.ử Thần Cung và Vị Ương Cung.
Vì lễ Tẩy Trần và lễ Thôi nôi đầy tháng tổ chức gộp nên nghi lễ đặc biệt long trọng.
Tất cả mệnh phụ từ tam phẩm trở lên đều phép tiến cung, đến cầu phúc cho vị công chúa hoàng gia mới chào đời.
Tạ Vân đội mũ phượng, khoác phượng bào, bên cạnh Quý Cảnh Lẫm trong một huyền y trang trọng. Phía là ba đứa trẻ, cả gia đình cùng tiếp nhận lễ bái từ các quan viên trong triều.
Tâm trạng lúc so với khi đối mặt bách tính, là một cảm xúc khác biệt.
Dáng vẻ vẫn là đoan trang như cũ nhưng tâm tư khác.
Dưới ánh mắt phần khoe khoang của Quý Cảnh Lẫm, tiệc rượu mừng tròn tháng hôm tổ chức vô cùng long trọng, gần như trở thành một cuộc hoan lạc xa hoa. Tạ Vân cũng vì mà chút ngà say.
Nàng khẽ nhấp một ngụm rượu lê hoa, gương mặt liền ửng lên sắc hồng nhàn nhạt. Khi nâng ly đến gần nhóm phi tần, khí chất càng nổi bật. Vẻ dịu dàng đạm mạc khiến chỉ cảm thấy tự ti, như thể chẳng ai thể sánh kịp.
Quý phi vô thức đưa tay chạm nhẹ lên gò má , nụ nơi khóe môi chợt chút chua xót. Nàng vốn thiếu tài trí, chỉ là, trong đó thiếu duy nhất một điều quan trọng nhất. Với nàng mà , vẻ mỹ miều là thứ cả đời thể cầu.
Còn Trinh Quý nhân, trong lòng nghẹn đến mức gần như thể kìm nén. Dung nhan , nàng từng , thậm chí còn từng kỳ vọng sẽ vượt xa.
Thế nhưng hôm nay, tất cả đều thất bại. Ngay cả một ánh Hoàng đế cũng chẳng buồn ban cho. Mỗi nàng tiến thêm một bước, đều gạt bỏ thương tiếc như món đồ vô dụng.
Một , hai , ba . Sự tự tin mài mòn đến tận cùng.
Đến mức, chính nàng cũng vì nông nỗi . Phải chăng, những đêm lạnh lẽo kéo dài , sẽ là bóng tối mà nàng học cách đối mặt suốt phần đời còn ?
Trinh Quý nhân ngẩng đầu bầu trời lấp lánh, tay khẽ ngắt một đóa hoa bên đầu cành.
Còn Tạ Vân, lúc tâm tình đang vui đến lạ. Ngoài trời gió thổi xào xạc, hoa rơi lác đác, thanh âm rơi tai nàng như khúc nhạc vui, khiến nàng bật khúc khích.
Quý Cảnh Lẫm phần bất đắc dĩ, phất tay bảo bế ba đứa nhỏ lui xuống, lúc mới hỏi: “Sao hôm nay vui đến thế?”
Đôi mắt Tạ Vân ánh lên rạng rỡ, thậm chí còn sáng hơn cả trời.
Môi nàng đỏ hồng khẽ mím, cố nén nhưng cuối cùng vẫn nhịn bật thành tiếng.
Nàng tới bốn đứa con, hai gái một trai, thêm cả một “tiểu heo con” béo trắng đáng yêu. Kiếp khát vọng bao nhiêu, kiếp đều viên mãn, đến mức nàng chỉ hát suốt một ngày một đêm cho thỏa lòng vui sướng.
Thật là quá thôi. Cảm giác , giống như nhân sinh bước đến đỉnh cao.
Quý Cảnh Lẫm bên cạnh mà lòng ngứa ngáy, nhưng nghĩ đến lời dặn kiêng kỵ một thời gian, đành chỉ kìm nén phất tay áo, tắt nến cho xong.
Tạ Vân ôm tâm trạng hân hoan mà ngủ . Nửa đêm còn mơ thấy điều gì đó vui vẻ đến mức bật thành tiếng, khiến bên cạnh cũng đ.á.n.h thức. Hoàng đế chỉ đành thở dài, kéo chăn đắp cho nàng về xuống.
…
Sáng hôm , nàng chẳng còn vui vẻ như tối qua nữa.
Quan viên Bộ Hộ mang sổ sách đến trình, cũng đồng nghĩa với việc, đến đòi tiền.
Muốn lưu danh thiên cổ, chẳng chuyện dễ dàng. Ngay cả đế vương cũng để mặc nàng lo liệu chi phí.
Giao sổ đối chiếu xong, viên quan đó vân vê chòm râu, mặt đầy vẻ hài lòng rời , lòng nàng như d.a.o cứa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-37.html.]
Số tiền kịp nhập kho bao lâu, chớp mắt sạch bóng.
May mà đầy một khắc , từ T.ử Thần Cung đưa tới đủ loại trân phẩm: Cổ vật quý hiếm, đồ chơi tinh xảo, bày khắp trong cung. Xem như chút an ủi cho tinh thần tổn thương của nàng.
Tạ Vân vốn thích đeo trang sức cầu kỳ, nhưng thích ngắm chúng. Chỉ cần bày đó, từng món chạm qua một lượt, ngắm từng chút một, nàng cảm thấy vô cùng mỹ mãn.
Trong tay nàng lúc là một khối hổ phách trong suốt, vô cùng quý hiếm, bên trong bao lấy một nụ hoa nở.
Thông thường, hổ phách phần nhiều vùi xác côn trùng hoặc vụn lá vụn cỏ, còn loại chứa hoa như thế , nàng từng gặp qua.
Giọt hổ phách chế tác thành hình giọt nước, treo bằng sợi chỉ vàng mảnh, ánh sáng đèn rọi chiếu, tỏa vẻ đặc biệt yêu kiều.
“Thích ?” Một giọng trầm thấp vang lên phía , mang theo ý .
Tạ Vân ngoái đầu , liền bắt gặp Quý Cảnh Lẫm đang bên mép rèm. Ngón tay trắng thon khẽ vén một góc màn, khóe môi cong cong như như .
“Ừm, thích.” Nàng nghiêng đầu gật nhẹ, ánh mắt sáng rực, ánh lên tia long lanh.
Quý Cảnh Lẫm bật khẽ: “Thích là .”
Gương mặt vẫn bình thản như sóng yên gió lặng, nhưng trong lòng cách nào che giấu , bởi từng món trong đống lễ vật , đều là do chính đích chọn.
Lúc phê tấu chương, luôn nghiêm túc phân tâm. dạo gần đây, chỉ cần trong lòng thoáng nhớ đến nàng, liền chẳng thể yên nữa.
Có khi đang phê đến nửa quyển sổ con, cũng dứt khoát bỏ ngang, sang chọn lễ vật cho nàng. Trước nay từng chuyện đó xảy .
Tạ Vân hề , vẫn tươi : “Thế thì quá , đại tổng quản của ngươi chọn khéo lắm, ban thưởng.”
Quý Cảnh Lẫm thế thì nghẹn lời, khỏi bất mãn: “Chỉ thưởng thôi ?”
Tạ Vân liếc một cái, như thể "bằng thì còn nữa", tự tay thu hết trang sức tráp, nhẹ nhàng đặt lên bàn trang điểm, bộ dạng vô cùng mãn nguyện.
Nghĩ nghĩ một hồi, nàng bỗng xoay , ôm lấy eo , khẽ nghiêng đầu hôn nhẹ lên sườn mặt tuấn tú của . Cười khúc khích : “Thưởng ngươi.”
Nụ hôn nhẹ như cánh hoa rơi trong mưa xuân, phơn phớt qua má, gần như mang theo xúc cảm gì rõ rệt, chỉ vương chút hương thoảng dịu dàng, đến như rời .
Ấy mà lay động tận sâu nơi tâm khảm , rung lên như dây đàn chạm khẽ, dư âm còn mãi.
Quý Cảnh Lẫm nghiêng mắt nàng, thấp giọng , đầy ý tứ: “Tạ Hoàng hậu nương nương ban ân thưởng… Không thể ban thêm một đạo ‘ân điển’ nữa ?”
“Ưm…”
Theo đó là một nụ hôn bất ngờ nóng rực. Tạ Vân hôn bất ngờ, chỉ nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo bên hông , thụ động tiếp nhận.
Lúc mới gặp, Quý Cảnh Lẫm lạnh lùng như sương tuyết. Về ở chung lâu, như tuyết tan thành nước, vẫn lạnh, nhưng mang theo độ ấm.
Người như thế bất ngờ chủ động như , khiến đỏ mặt cảm thấy rung động như suối ấm dâng trào trong lòng, trốn cũng thoát.
Tạ Vân dồn ép đến thở nổi, cả mềm nhũn như nước, chỉ thể tựa giường La Hán mà lấy , cảm giác bản như sắp hòa tan bởi thở nóng rực của .
“Thả lỏng một chút.” Giọng khàn khàn pha ý thấp thoáng bên tai.
Bàn tay to đặt nhẹ lưng nàng, vuốt dọc theo đường cong eo thon. Hắn ghé sát tai nàng, nhéo nhẹ vành tai nhỏ xinh, trêu chọc: “Một hít một thở là đạo lý trời sinh, thế mà ngươi cũng ?”
Tạ Vân buồn đáp , chỉ cố gắng điều hòa thở.
Chân run, eo mềm, cơ thể như còn chút sức lực nào, nàng nghiêng tựa lên giường, lòng chỉ thấy ấm áp đến lạ.
“Đáng ghét.” Tạ Vân lườm nhẹ, nhưng chẳng giấu nổi tiếng khúc khích bật .
Quý Cảnh Lẫm thấy nàng sắp thẹn quá hóa giận, lúc mới dừng trêu, nhẹ nhàng đỡ nàng ngay ngắn giường nệm, vẻ mặt nghiêm túc hơn, bắt đầu đến chính sự.
“Mấy học đường mới xây xong, xin thêm ngân sách là để lo tiền cơm cho học trò. Chuyện cũng nhỏ, buổi trưa mà cơm ăn, sợ rằng ít nhà sẽ do dự, chẳng đưa hài t.ử đến học nữa.”
Quả thật là . Với nhiều gia đình, một đứa nhỏ ở nhà, dù chỉ là trông em nhổ cỏ ngoài ruộng, cũng còn giúp việc nhà. Đưa đến học đường, chỉ mất công, còn mất thêm miếng ăn.
Ít thì, đưa con đến học đường còn đỡ tốn kém hơn nuôi ở nhà. Người khổ cực mưu sinh, nếu còn bỏ tiền cho việc học, thì ai mà .
Ngoại trừ những nhà dư dả của ăn của để, nhưng cũng nhiều.
Quý Cảnh Lẫm khẽ thở dài, như tự giễu: “Gánh thì nặng, mà đường xa.”
May , từng sống một , con đường phía trắc trở thế nào, cũng nên nắm triều chính để cho vững.
Tạ Vân nhẹ tay vuốt mái tóc , mỉm : “Chỉ cần thế gian còn sống, thì những vấn đề vẫn sẽ mãi tồn tại. ngươi .”
“Ừm.” Quý Cảnh Lẫm nhịn , cúi đầu hôn nàng một cái, như thể lời khen đ.á.n.h trúng nơi mềm nhất trong tim.
Trêu đùa thêm một hồi, rời , để Tạ Vân cửa sổ, ánh mắt ngẩn ngơ nơi tán lá chuối đong đưa trong gió.
Giờ hài t.ử chào đời, một vấn đề nàng thể tránh nữa, chính là chuyện thị tẩm.
Tuy trong lòng phủ nhận chút mê mẩn sắc của , nhưng nghĩ đến tháng ngày dài dằng dặc về , nàng thấy hoang mang.
Nếu như… một ngày yêu khác?
Chuyện thể. Dù thì nàng cũng nữ chính của thế giới . Chỉ là một nữ phụ từng “công lược” bỏ rơi, một phế hậu từng quên lãng.
Đường dài phía , nên thế nào, trong lòng nàng vẫn thấp thỏm yên.
Dù dứt khoát buông tay, nhưng nàng cũng sợ tổn thương.
Ở phương diện tình cảm, nữ nhân động lòng thì chẳng còn lý lẽ gì để vin nữa.
Nghĩ tới đây, nàng nhẹ gõ đầu ngón tay lên mặt bàn, móng tay nhuộm hồng màu đậu khấu ánh lên nắng. Mắt híp , lạnh lùng thầm nghĩ: Nếu dám chuyện với nàng… nàng sẽ mua một thanh “đao tàng hình” từ hệ thống, thiến sạch cái tên cẩu hoàng đế !
Lúc , bên trong T.ử Thần Điện, Quý Cảnh Lẫm đang tiếp kiến trọng thần, bỗng nhiên sống lưng lạnh toát.
Không hiểu vì , nơi ba tấc rốn cũng cảm thấy âm ẩm lành lạnh.
Hắn khẽ lắc đầu, cố gắng gạt cảm giác kỳ quái đó, ép bản chuyên tâm thảo luận việc triều chính.
※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
Quý quý: Như ... tàn nhẫn lắm ?