Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:37:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tạ Vân tiện tay bấm phần rút thưởng của hệ thống.
Nàng hai lượt tích lũy dùng đến, cũng vì đó các phần thưởng đều là mấy món lặt vặt, chủ yếu giúp cải thiện chất lượng cuộc sống, chứ chẳng đổi gì to tát.
Nói trắng thì… cũng , cũng chẳng c.h.ế.t ai.
Nàng ngáp một cái thật dài, mắt ngấn nước, vành mi dài rung rung theo làn mờ ẩm.
Đêm qua ngủ ngon, hôm nay mới sáng buồn ngủ rũ rượi, cơn ngáp kéo dài dứt thì… Dừng giữa chừng.
Vì ngay mắt nàng, bỗng xuất hiện một đôi giày thêu đỏ thẫm, phần rộng hơn cỡ bình thường một chút.
Đó là một đôi giày vô cùng tinh xảo, thêu hình bạch phượng tung cánh nền hồng yên chi, đến mức khiến liếc thêm nữa.
Hồng đế, bạch phượng – tráng lệ mà diễm lệ.
Chỉ điều, đây tuyệt đối thể là giày của cung nữ.
Bởi vì trong cung, chỉ những đại cung nữ mới quyền mặc gấm giày lành lặn như thế, mà các nàng , chẳng ai bàn chân thon nhỏ kiểu .
Nhất là Thạch Lựu, đại cung nữ hầu hạ bên cạnh nàng, chân nàng vốn nhỏ nhắn, giống với dáng giày nàng đang thấy.
Và hơn hết là ai dám dùng hình phượng để thêu lên giày, một cách lộ liễu và trương dương đến .
Trừ khi...
Tạ Vân vốn định ngẩng đầu, nhưng cứng đờ xoay mặt hướng khác, tránh tuyệt đối chạm mắt với bước .
Nàng như gì xảy , tay khẽ vuốt nhẹ dải tua lụa thả từ giường treo xuống, dáng vẻ hờ hững, tự nhiên.
“Nương nương.” Một giọng trầm thấp, mang theo chút khàn khàn, vang lên phía .
Hắn bật , tiếng chút ấm áp nào: “Ngài thông minh.”
Không thèm bận tâm đến sự né tránh của nàng, đường hoàng để lộ bộ phận mặt nàng, giống như cố tình khiêu khích.
Tạ Vân bỗng thấy ngẩn .
Tiêu Thu Mính, đúng là... quá mức xinh . Dù còn mang vài nét cứng cáp như nữ tướng quân, nhưng bản chất vẫn là nam t.ử.
Thế nhưng khi trang điểm kỹ càng, quả thực giống như một đại mỹ nhân nữ cải nam trang.
Tuổi còn trẻ, bản mang đặc tính thể chất đặc biệt, dễ ẩn giấu giới tính, đặc biệt dễ hóa thành mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành.
Gương mặt quá tinh tế, hình eo nhỏ vai hẹp, mỗi cử động đều mang theo một loại phong tình khó , còn hơn cả nữ nhân chân chính.
“Tiêu Thu Mính.” Tạ Vân khẽ gọi, giọng chút khô khốc.
Đối phương khẽ bật một tiếng “A”, ánh mắt nàng như phủ một tầng ôn nhu mềm mại, dịu dàng đến mức khiến dựng tóc gáy.
“Vân Vân.” Tiêu Thu Mính nghiêng đầu, trong mắt ánh lên chút sáng rọi, giọng uyển chuyển mê hoặc, giống như đang dùng những lời nhất để vẽ một bức tranh ảo mộng.
Hắn bắt đầu kể nàng về cuộc sống bên ngoài cung: Bao nhiêu tươi sáng, bao nhiêu tự do.
Trong khi ở trong cung, nàng chẳng khác nào cùng ma quỷ múa giữa đầm lầy, cuốn từng đợt sóng nhơ nhớp.
Tạ Vân càng càng kích động, chỉ cần nàng liếc qua một cái, liền cho rằng đó là sự khẳng định, đúng là bệnh.
Có bệnh… mà nhẹ nữa.
Nàng mỉm nhạt, rút từ túi áo một gói nhỏ.
Mở , bên trong là vài viên kẹo đậu phộng gói giấy cẩn thận.
“Ngươi ăn kẹo ?”
Tiêu Thu Mính vẫn nàng bằng ánh mắt dịu dàng như nước, khẽ : “Vân Vân, yêu ngươi bao.”
Tạ Vân đáp, chỉ vươn tay ngoài, đưa viên kẹo về phía .
Không ngờ Tiêu Thu Mính lập tức biến sắc.
“Ngươi là độc phụ!”
Hắn cảnh giác hẳn lên, lùi về phía nửa bước, ánh mắt từ ôn nhu chuyển sang cảnh giác lạnh lẽo: “Ngươi định hạ độc ?”
Hắn hất mạnh những viên kẹo đậu phộng trong tay nàng xuống đất.
Những viên kẹo tròn tròn, ánh lên sắc hổ phách ngọt ngào, lăn lóc khắp mặt đất, văng tận các góc khuất của căn phòng, phát âm thanh nhỏ vụn.
Tạ Vân ngẩn , lòng bàn tay trống trơn của , chút tiếc nuối nghiêng đầu : "Những thứ đó... ngươi thích ?"
Tiêu Thu Mính lập tức đổi sắc mặt, vẻ dịu dàng trở về như cũ, ngữ khí mềm mại nũng như trẻ con: "Vân Vân, yêu nhất là ngươi mà~"
Trong mắt ánh lên thứ cố chấp gần như điên dại, trái ngược với vẻ mặt ngây thơ vô hại ngoài miệng .
Tạ Vân khẽ nhạt: Yêu ư? Nói thật dễ dàng.
Thế nhưng khuôn mặt nàng vẫn nhu hòa, như thể thật sự lời cảm động, ánh mắt mang theo nét tin tưởng nhẹ nhàng.
Chỉ trong lòng nàng là đang cuống cuồng. Ám vệ ? Còn tới ? Một nàng e là chống nổi quá lâu nữa.
Khi con đang mong ngóng một điều gì đó, họ thường vô thức về phía hi vọng.
Tạ Vân cũng . Nàng ý thức bản liếc mắt về phía cửa mấy .
Hành động lập tức chọc giận Tiêu Thu Mính.
Sắc mặt trầm xuống, giọng lạnh băng đầy đe dọa: "Ngươi cái gì ?"
Tim Tạ Vân khẽ run.
Dưới tay áo rộng, những ngón tay siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay, khẽ ấn xuống để giữ bình tĩnh.
Nàng đầu , vẻ mặt điềm nhiên như chuyện gì xảy : "Cái gì cơ?"
Tiêu Thu Mính mở miệng định tiếp tục tra hỏi, thì bỗng từ cửa vang lên một tiếng rên ư ử khe khẽ.
Một con heo nhỏ, đầu đầy lông lưa thưa, tròn ủn và lùn tịt, lạch bạch chạy .
Tạ Vân: “…”
Trời đất ơi, ngươi tới đây gì ? Mau , ngươi thấy ở đây nguy hiểm ?!
Con heo nhỏ nguy hiểm đang cận kề, chỉ mùi thơm của kẹo đậu phộng dẫn lối, một đường tung tăng lượn lờ tiến trong phòng.
Thậm chí nó còn chi là cẩn trọng, lén lút quan sát xung quanh một lượt, thấy ngoài phòng Tạ Vân liền hí hửng bước tới gần mấy viên kẹo rơi tứ tung đất, chuẩn há mõm c.ắ.n một phát.
Đường a! Đường a! là đường thật !
A ngọt, ngọt đến tận trong tim. Từ nhỏ tới lớn, nó chỉ dám ngửi, dám ăn. Chủ nhân nghiêm lắm, cấm cho ăn đường, là nguy hiểm tới tính mạng.
Thế nhưng hôm nay, đường liền bày ở đó, tựa như thiên đường trải rộng t.h.ả.m đỏ, mà động lòng cho ?
Đang định há miệng ngoạm, sống lưng heo nhỏ bỗng lạnh toát, bộ lông dựng cả lên.
Một loại cảm giác bản năng, như thể thứ gì đó âm u tăm tối đang chằm chằm nó từ phía gáy.
Ngẩng đầu lên, nó giật : Chủ nhân đang nó, ánh mắt đầy c.h.ế.t lặng.
Còn bên cạnh là một lạ mặt, nhưng ánh mắt … để một con vật, mà là một miếng thịt! Ánh mắt róc xương lột da a!
Heo nhỏ suýt bật , ánh mắt run rẩy van xin tha mạng.
Tạ Vân đó, giận đến hận sắt thành thép, bình thường tham ăn lắm , quản mãi . Giờ thì , một con heo sắp gây đại họa.
Nàng gì, chỉ mấy viên kẹo đậu phộng rải khắp đất, trong lòng như ai cào xé. Đó chỉ là kẹo!
Đó là từng giọt m.á.u, từng giọt nước mắt, là tích phân nàng chắt chiu từng ngày để đổi lấy! Đến nỗi còn mắc nợ hệ thống 500 điểm, trả xong!
Đó là tính mạng! Là tín ngưỡng! Là lý tưởng sống!!
Heo nhỏ rụt cổ, dám ngoạm đường nữa, chỉ run rẩy tới cọ cọ ống quần chủ nhân, mắt long lanh như : “Chủ nhân, sai … tha cho …”
Tạ Vân còn kịp mở miệng.
Tiêu Thu Mính bật ha hả, tiếng chứa đầy sát ý: “Con heo nhỏ cũng béo đấy nhỉ. Dù nướng heo sữa thì cũng là món ngon hiếm thấy!”
Ánh mắt dán c.h.ặ.t con heo nhỏ đang rúc bên Tạ Vân, giận đến mức nghiến răng. Một con heo mà cũng dám dựa sát nàng? Hắn còn chạm nàng !
Heo nhỏ tròn mắt, ánh lên vẻ dám tin: “Cái gì?! Ngươi ăn ??!!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-38.html.]
Ở cái triều đại …
Còn thực sự ăn một con heo nhỏ yêu quý bản ?!
Không thể nhịn! Người thể nhịn nhưng heo thì thể nhịn!
Biubiu~
Heo nhỏ phát động kỹ năng tất sát cuối cùng của : “Heo liều mạng”!
Cả hình tròn lẳn như quả bóng cao su bật mạnh về phía Tiêu Thu Mính, đôi mắt lấp lánh tia quyết t.ử, như : “Nếu c.h.ế.t, cũng c.ắ.n một miếng thịt của ngươi mang theo xuống suối vàng!”
Nếu như nó là một con lợn rừng hoang dã, cơ bắp cuồn cuộn, răng nanh sắc bén, lẽ cú lao còn đáng sợ phần nào.
tiếc, nó là… con heo nhỏ sinh vật chỉ giỏi ăn với ngủ, chân ngắn như xúc xích, hình tròn như cái bánh bao hấp. Tứ chi chẳng khác gì bốn cây lạp xưởng cắm trái dưa gang, động tác lao lên buồn vô hại.
Tiêu Thu Mính khẽ nhướng mày, lạnh lùng hừ một tiếng.
Hắn hề xem cú lao gì, chỉ khẽ xoay chân, dùng lực đá thẳng về phía sinh vật béo ụt ịt , với ý định đá bay nó khỏi phòng như đá một cái túi cát.
Cú húc của heo nhỏ đủ lực. đủ quyết tâm. Tạ Vân thấy động tác , sắc mặt lập tức căng .
Ánh mắt nàng vốn phẫn nộ, giờ biến thành sát khí lạnh lẽo.
Tiêu Thu Mính… đúng là khinh quá đáng!
Heo nhỏ rên lên một tiếng đầy bi tráng, hề giảm tốc, cứ thế nhắm thẳng chân đối phương mà lao tới.
Phịch!
Cùng lúc đó, Tạ Vân còn kịp suy nghĩ.
Nàng vươn tay túm ngay chiếc ghế thêu trong tầm với, chuẩn quật mạnh về phía Tiêu Thu Mính.
Nàng thể tổn thương, nhưng thể để heo nhỏ gặp chuyện ngay mắt !
kết cục vượt ngoài dự liệu.
Sau tiếng "phịch" , tiếng ghế va trúng , mà là một âm thanh giòn tan, “rắc!” Tiêu Thu Mính khựng . Chân , con heo nhỏ đ.â.m … gãy.
Tạ Vân đưa tay lau mồ hôi trán, khóe môi giật giật khi Tiêu Thu Mính đang tức đến đỏ bừng cả mặt.
Ánh mắt lạnh băng, tròng mắt đỏ ngầu, rõ ràng chọc giận đến cực điểm.
Tạ Vân liếc , trong đầu xoay chuyển, đột ngột đổi sắc mặt, mềm giọng lên tiếng: “Ôi trời~ Ha ha ha…”
vài tiếng, nàng liền phát hiện đối phương chẳng hề d.a.o động. Nàng cúi đầu tay , sực nhớ… chiếc ghế thêu ban nãy ?
Nghĩ tới đó, Tạ Vân lập tức nhấc chiếc ghế thêu ném phịch xuống sàn, lạnh: “Không ngươi yêu nhất ? Lẽ nào... chỉ là ‘thứ tư ái’?”
“Thứ tư cái gì?” Tiêu Thu Mính phản xạ đáp một câu theo bản năng, đó lập tức khẩy: “Mặc kệ ngươi là ai, là dạng gì, hôm nay nhất định ngươi!”
Hắn liếc xuống con heo nhỏ vẫn đang bên cạnh, ánh mắt càng thêm độc ác: “Chuyện đến mức , một con heo béo cũng đủ để xoa dịu mối hận trong lòng , róc xương, lột da nó!”
Tạ Vân hừ một tiếng, phắt xuống giường, ánh mắt khinh miệt như một thứ dơ bẩn.
“Thật ? Ngươi cũng lợi hại đấy chứ. Lần đầu tha cho cái tên họ Tiêu nhà ngươi, mà còn mặt dày mò đến thứ hai. Sao ? Không thì sống nổi ?”
Ánh mắt nàng đảo khắp phòng, cuối cùng dừng ở mấy viên kẹo đậu phộng đang từ từ tan chảy sàn. Trong lòng nàng lúc mới yên tâm, tích phân tuy đau lòng, nhưng vẫn còn cơ hội chuộc .
Lợi dụng lúc Tiêu Thu Mính đang mồ hôi túa vì đau, nàng tiếp tục kích : “Nhìn bộ dạng ngươi bây giờ… Cóc ghẻ mà cũng dám mơ ăn thịt thiên nga?”
Miệng nàng ngừng nghỉ, từng câu từng chữ như lưỡi d.a.o lướt da thịt đối phương. Một khắc cũng chịu dừng.
Tiêu Thu Mính mà lửa giận bốc lên tận đầu, gân xanh nổi rõ bên thái dương, sắc mặt méo mó đầy dữ tợn.
chỉ chốc lát , nở một nụ mỉm, mềm mỏng đến mức khiến rùng như đang cơn mưa phùn thấm lạnh.
“Ta .” Hắn khẽ nghiêng đầu, giọng khản đặc, mồ hôi từng giọt như hạt đậu lăn xuống từ trán. Hắn hề rên rỉ một tiếng dù vết thương ở chân đau như xé, ngược còn tiến gần một bước.
Tiêu Thu Mính giơ tay chỉ thẳng nàng, hạ tối hậu thư: “Hôm nay, tới để thương lượng. Chỉ là đến thông báo. Chuẩn sẵn tâm lý . Từ giờ trở , ngươi… theo .”
Dứt lời, ngoài cửa bắt đầu vang lên tiếng bước chân. Âm thanh đang tới, mỗi lúc một gần. Tạ Vân lòng nóng như lửa đốt. Nàng đăm đăm xuống sàn… kẹo đậu phộng vẫn tan hết. Hơi khói mỏng manh vẫn đang bốc lên, viên đường ngọt ngào … vẫn hòa khí.
Nàng c.ắ.n môi, bỗng nghẹn ngào: “Ngươi yêu ? Vậy cho , yêu là cái gì?”
Tạ Vân đưa tay rút khăn tay, nhẹ nhàng chấm lên khóe mắt. Trong giây lát, nước mắt như vỡ đê, tràn kìm .
“Cả đời … còn từng nếm qua cái gọi là mùi vị yêu đương .”
Ánh mắt Tiêu Thu Mính quét qua nàng, lạnh như lưỡi d.a.o của rắn độc. Chỉ một cái liếc mắt thôi, cũng khiến lạnh cả sống lưng, lông tơ dựng .
Sau một hồi trầm mặc, bật . Tiếng khàn khàn vang vọng trong gian phòng như tiếng gió rít cơn bão.
“Mùi vị ?” Hắn nghiêng đầu, ánh mắt tà dị:“Ngươi nếm thử mùi vị gì? Chỉ cần ngươi theo … sẽ cho ngươi nếm hết.”
Nói xong, chậm rãi l.i.ế.m môi, nụ méo mó mang theo sát khí âm u.
Chẳng rõ trong khoảnh khắc đó nhớ điều gì, ánh mắt đột ngột trở nên độc ác: “Quý Cảnh Lẫm? Hắn thể cho ngươi cái gì? Cả ngày chính sự trói chân trói tay, còn thời gian rảnh để thỏa mãn ngươi ?”
Câu hỏi quả thực đ.á.n.h thẳng tim đen. Dù là ở thời đại nào, nam nữ khác biệt , thì cái loại câu hỏi thế chẳng còn là khiêu khích, mà là trần trụi quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c .
Tạ Vân rũ mắt xuống, ánh phần tan rã. Nàng xuống mặt đất, nơi mấy viên kẹo đậu phộng vẫn đang lặng lẽ tan chảy.
Ôi đường ơi, ngươi thật nghĩ là viên đường quý tộc chắc? Tan cũng chậm đến mức ...
Tiêu Thu Mính chằm chằm nàng, ánh mắt dồn ép từng tấc. Tạ Vân lúc mới khẽ cất giọng, vẻ mặt bi thương, trong lòng thầm gửi lời xin đến Quý Cảnh Lẫm.
“Hắn… từng việc đó.”
Nàng còn đang mang thai, là loại cầm thú cỡ nào mới thể xuống tay trong tình huống thế chứ?
“…Vả thời gian ngắn.”
Trời đất! Chuyện … là nguyên chủ ép buộc hả?! Lại còn là đầu của một tiểu xử nam? Cái tình huống quái quỷ gì thế … đúng là loại khả năng đều thể xảy .
“…Ta cũng thích.”
Thực nguyên chủ chỉ là tò mò nhất thời, thích thích gì cả.
Tạ Vân dứt lời, Tiêu Thu Mính nhịn , phụt một tiếng bật .
“Nếu như còn dùng …” Hắn tiến một bước, ánh mắt tối như bóng đêm nuốt chửng: “Vậy càng nên theo . Ta sẽ khiến ngươi… d.ụ.c tiên d.ụ.c t.ử.”
Tạ Vân khuôn mặt , cảm giác trong lòng như một con d.a.o c.h.é.m xuống. Thế giới … những loại , quả thực nên c.h.ế.t sớm một chút thì hơn.
Thân là địa vị đặc quyền, Tạ Vân xưa nay từng lợi dụng điều đó để chèn ép ai. hôm nay… nàng thật sự một chuyện gì đó.
Ừm, kẹo đậu phộng tan hết.
Tạ Vân định dậy, “Ầm!!” Một tiếng đập cửa cực lớn khiến nàng giật nhảy dựng.
Cửa sổ vỡ tung. Làn gió lạnh từ bầu trời trong xanh bên ngoài thốc thẳng trong.
Và … Quý Cảnh Lẫm xuất hiện, bước với phong thái như thần lâm hạ giới. Sắc mặt đen như đáy nồi. Hắn lạnh lùng phất tay về phía Tiêu Thu Mính.
Trên là long bào sẫm màu, chỗ rách chỗ sờn, ánh mắt trầm hẳn như bầu trời cơn giông. Nàng nhạy cảm nhận mùi m.á.u tươi phảng phất .
“Bệ hạ…” Nàng khẽ run giọng, môi mấp máy, xúc động đến mức bật dậy lao lòng .
Trời … Nàng sợ đến mức nào. Sợ đến mức giằng co với một kẻ biến thái mặt thú.
Quý Cảnh Lẫm liếc nàng một cái, ánh mắt vẫn lạnh lùng đổi. vẫn giang tay, chắn nàng lưng, đồng thời hiệu cho cận vệ bắt Tiêu Thu Mính.
Đám thị vệ lập tức xông lên. Chẳng cần phí sức mấy, khống chế Tiêu Thu Mính.
Hắn còn kịp phản ứng, liền ép xuống đất, vẻ mặt đờ đẫn, thậm chí chút ngơ ngác.
Tất cả bản lĩnh của , thời khắc như rút sạch. Thân thể thể cung cấp chút sức lực nào, đám cận vệ giẫm chân như một con ch.ó c.h.ế.t. Cực kỳ… thê t.h.ả.m.
Hắn giãy giụa trong vô vọng, cuối cùng nhịn c.h.ử.i ầm lên: “Quý Cảnh Lẫm!! Ngươi ba bảy lượt chia rẽ và tình nhân ân ái mặn nồng! Ngươi… đức! Còn xứng hoàng đế cái gì?!”
※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
Tiêu Thu Mính (mặt úp đất): Ta cảm giác… sắp qua khỏi nữa .
Tạ Vân (trốn long bào): Ta cũng cảm giác… ngày đó của xa…
Quý Cảnh Lẫm (tay vẫn còn dính m.á.u, miệng nhếch ): Ha… ha…