Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:37:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gió ào ào thổi.
Từng đợt gió lùa qua thổi trong điện, khiến tóc Quý Cảnh Lẫm rối loạn.
Xưa nay luôn nghiêm chỉnh, tóc tai gọn gàng chỉnh tề như gió mát trăng thanh, sạch sẽ tì vết. Chỉ là hôm nay trông phần chật vật, quần áo xộc xệch, ngay cả ngọc quan trắng cũng lệch khỏi đầu.
“À.” Quý Cảnh Lẫm liếc Tiêu Thu Mính qua loa, nhếch môi lạnh: “Nể tình ngươi từng là thư đồng trong Cảnh Hành ở học đường, nhiều bỏ qua. xem càng bỏ qua càng điều. Thôi thì… chấm dứt ở đây .”
Lời còn dứt, thị vệ bên cạnh lập tức tay, cắt gân tay gân chân Tiêu Thu Mính.
Hắn đau đến vặn vẹo cả khuôn mặt, nhưng thể thốt nổi một tiếng. Toàn run rẩy, thậm chí đến cả giãy giụa cũng nổi.
Tạ Vân nghẹn thở, từ từ bước lên, giận dữ đá mấy cái.
Sức náng lớn, nhưng khiến Tiêu Thu Mính lộ vẻ... hưởng thụ.
Biến thái!
Tạ Vân giận đến phun một ngụm: “Kéo cho khuất mắt. Thảm đất cũng mang luôn.”
Đừng để ô uế nơi nàng .
Thị vệ liếc mắt về phía Quý Cảnh Lẫm, thấy khẽ gật đầu, đưa tay động tác cắt ngang cổ. Hiểu ý, mấy lập tức xông lên, kéo kẻ khác gì một con ch.ó c.h.ế.t Tiêu Thu Mính ngoài.
Vừa bước khỏi cửa Vị Ương Cung, chẳng đợi thêm phút nào, một thị vệ tay vặn gãy cổ . Một mạng , kết thúc gọn gàng.
Tạ Vân vẫn còn run lẩy bẩy. Mãi đến khi chuyện qua, nàng mới thực sự cảm nhận sự sợ hãi. Nước mắt rơi xuống từng giọt, từng giọt, ngừng.
Tiếng nghẹn ngào, phần thất thanh.
Trong lòng nàng chỉ còn sót một tia may mắn, may mà Thái hậu sớm đưa ba đứa nhỏ . Nếu , rơi tay Tiêu Thu Mính… hậu quả dám tưởng.
"G.i.ế.c ... G.i.ế.c đúng ... Ta sợ lắm..." Nàng thì thào, như để trấn an chính .
Được Quý Cảnh Lẫm ôm lòng , Tạ Vân cảm thấy chịu nổi. Nàng khẽ nắm lấy tay áo , giọng mũi nức nở, mang theo ý cầu xin mơ hồ.
Chờ thật lâu vẫn chẳng thấy hồi đáp, nàng ngẩng đầu lên, sắc mặt đối phương âm trầm, chỉ lạnh lùng nàng chằm chằm.
Tim Tạ Vân lập tức trầm xuống. Chẳng lẽ… vẫn còn để tâm chuyện Tiêu Thu Mính? Cảm thấy nàng còn sạch sẽ nữa?
Nỗi xót xa dâng lên cuồn cuộn. Nàng cầm tay áo , nhẹ nhàng buông xuống.
Đế vương mà… thể chấp nhận những chuyện như , nàng hiểu .
Ai ngờ một bàn tay như kìm sắt siết lấy cằm, ép nàng ngẩng đầu.
“Không thích? Thời gian quá ngắn?” Từng chữ, từng chữ như gằn từ kẽ răng, sắc mặt u tối như thể trời sắp đổ mưa.
Mây đen chồng chất đỉnh đầu nàng.
Tạ Vân nắm lấy tay , giọng mềm nhũn, đáng thương giải thích: “Là giả… đều là giả cả…”
Trước ánh mắt sắc lạnh , giọng nàng càng lúc càng nhỏ: “Chỉ như … thì mới kéo dài thời gian…”
Nghĩ tới nghĩ lui, đúng là lý do hợp tình hợp lý. Trong lòng cũng thấy chút an ủi.
“Lâu như mà ngươi vẫn đến cứu …” Tạ Vân nghĩ đến, hốc mắt liền đỏ bừng.
“Còn tức giận với nữa.”
“Còn mắng nữa.”
Không quan tâm! Người ác thì tố cáo mới .
Tạ Vân ngang ngước, đem tất cả những tủi trong lòng đẩy lên đối phương, mím môi, nước mắt lưng tròng, giọng uất ức đáng thương: “Ngươi … sợ đến mức nào…”
Quý Cảnh Lẫm khẽ thở dài, gì thêm, chỉ vòng tay ôm nàng lòng thật c.h.ặ.t.
Hơi thở nóng rực mang theo mùi hương đàn hương quen thuộc vây lấy nàng. Từng nhịp thở, từng nhịp tim, đều là sự tồn tại mạnh mẽ và áp đảo từ .
“Bệ hạ…” Tạ Vân khẽ gọi.
Vừa cất tiếng, môi chặn .
Nụ hôn bá đạo, cuồng nhiệt đến mức thiêu đốt cả thở. So với cái ôm khi nãy, còn nồng cháy hơn gấp bội.
Tạ Vân khẽ nhắm mắt , cả thể và tâm trí đều hòa tan trong nụ hôn .
Không thể phủ nhận, giờ nàng vẫn luôn chút… bài xích .
Trong cốt truyện của cuốn tiểu thuyết nàng từng , nhân vật nữ chính luôn thuận buồm xuôi gió, còn nam chính thì giống như một cái nền, một bức bình phong đẽ, mấy đất diễn.
Vì thiên vị nữ chính quá nhiều, nên dù tác giả miêu tả tuấn tuyệt luân, trí tuệ siêu quần, nàng vẫn cảm thấy … thật chán. Càng giống “tra nam” hơn là một đế vương đúng nghĩa.
Ngươi tài giỏi như , nữ chính xoay vòng trong lòng bàn tay?
Tiểu thuyết hiện thực. Kịch bản dù nổi tiếng đến , vẫn đầy lỗ hổng. Huống chi nàng còn là xuyên truyện, thêm bàn tay vàng bảo vệ . Vô hình trung, khiến trong lòng nàng nảy sinh tâm lý coi thường .
Thậm chí… là khinh thường.
giờ phút , khi một đàn ông đầy sức sống, hormone ngùn ngụt, là đế vương một nước ôm trọn trong lòng. Người tài mạo song , mạnh mẽ, bá đạo, chỉ dịu dàng với riêng nàng…
Nàng đột nhiên nghĩ: Ai một đàn ông như ?
Ai… động lòng?
Tạ Vân nhắm nghiền mắt, chủ động vòng tay ôm lấy cổ , nhẹ nhàng kéo gần cách giữa hai , đáp nụ hôn đang thiêu đốt .
Mặc kệ trong tiểu thuyết thế nào, bất kể thấy nàng là nữ phụ phản diện…
Thì hiện tại, từng phút từng giây , đều là cuộc đời thật sự của nàng.
Suy nghĩ hỗn loạn cuộn trào trong lòng, dần dần trôi xa theo từng cái vuốt ve, từng rung động và nàng, cũng chìm dần theo .
Lúc nàng còn cân nhắc đủ điều về chuyện thị tẩm, nhưng khi thứ ở ngay mắt, Tạ Vân chút... chờ nổi nữa. Hoàn thuận theo, tự tay cởi dần y phục.
Ánh mắt vô tình lướt qua vóc dáng rắn rỏi của đối phương: Bờ vai rộng, vòng eo thon, cơ bụng tám múi rõ ràng như tạc, nhân ngư tuyến sắc nét như vẽ…
Chỉ liếc thôi, nàng cảm thấy m.á.u mũi suýt nữa trào .
Ngay khoảnh khắc đó, hệ thống vẫn còn ráng phát một tiếng thông báo máy móc như thường lệ: “Trước khi hệ thống đóng cửa tạm nghỉ, xin nhắc nhở ký chủ một chút: đừng quên Cổ Vũ Đan.”
(* Cổ Vũ Đan: trong văn hóa mạng/xuyên Trung Quốc, là loại “thuốc tăng cường sinh lực” thường dùng để đùa cợt về khả năng “bền bỉ” của nhân vật nam chính.)
…Thứ , vẫn còn lặng trong kho vật phẩm.
Tạ Vân mặt đỏ bừng như luộc, ấp úng trong lòng nghĩ: Chắc… Quý Cảnh Lẫm cần nhỉ?
Rèm giường buông xuống, ngăn cách bộ ánh mắt và ánh sáng.
Thế gian bên ngoài, hoa xuân đang rộ nở. Tiếng oanh hót véo von, gió nhẹ thổi qua t.h.ả.m cỏ mượt mà.
Mọi thứ đều phồn vinh rực rỡ, như thể đang cùng một nhịp với xuân tâm mới chớm nở trong lòng .
…
Tạ Vân từng nghĩ tới, sẽ một ngày chính ban ngày ban mặt, tuyên dâm giữa thanh thiên bạch nhật như thế .
Giờ phút , nàng chỉ vùi trong ổ chăn, che kín từ đầu đến chân, sống c.h.ế.t chịu ló mặt ngoài.
Quý Cảnh Lẫm bên cạnh, dáng vẻ thỏa mãn tan. Khuôn mặt trắng trẻo tuấn tú vẫn còn vương chút ửng hồng nhàn nhạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-39.html.]
“Vân Vân.”
“...Ừm?”
“Câu nãy ngươi ... nhắc nữa.”
“Ngươi thật là... nhỏ mọn!” Nàng bực hừ nhẹ một tiếng.
Còn chẳng vì lúc nàng lỡ miệng bảo "thời gian ngắn" ? Cứ ghi thù mãi đến bây giờ, quả thật là nhớ dai vô cùng.
Dù động tác luôn dịu dàng đến mức sợ nàng thương, thì lúc eo đau chân mỏi vẫn là sự thật. Ngoài trừ cảm giác đó , thì nàng cũng đến mức ... tàn phế.
Chờ dư vị dần tan, nàng rón rén bò dậy, chuẩn rửa mặt.
Thạch Lựu sớm chuẩn xong bồn tắm, nước ấm sóng sánh, hương thơm thoang thoảng, chỉ chờ nàng bước .
Vừa mới xuống, còn kịp thở phào, thấy một đôi chân dài thon gọn bước nước, thong thả ép sát cạnh nàng.
Tạ Vân vội vàng thu , mắt chẳng cho . Cuối cùng đành cúi đầu, chằm chằm ngón tay , ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ.
Quý Cảnh Lẫm bật trầm thấp, cầm lấy chiếc khăn gấm bên cạnh, trêu chọc: “Muốn... trẫm giúp nàng chà lưng ?”
“Không cần! Không cần!”
Tạ Vân như dọa, vội vàng đáp , giọng lí nhí luống cuống. Hai má lập tức đỏ bừng như hun lửa.
Nam nhân ... đúng là thể “khai trai” .
Trước đây còn mang vẻ lạnh nhạt nghiêm nghị là thế, chỉ vài ... biến thành kiểu học điều nhanh đến ?
Sau khi chuyện tạm yên, Tạ Vân thu dáng vẻ nhỏ nhẹ e lệ, cố gắng lấy thần thái thong dong, rảo bước đến cung Thái hậu.
Chuyến biến cố kinh hãi khiến nàng càng thêm nhớ ba đứa nhỏ của , ba tiểu bảo bối là m.á.u thịt, là tâm can, là điểm tựa tinh thần của nàng.
Vừa bước đến gần thấy tiếng trẻ con khanh khách ngừng. Xen lẫn trong đó là tiếng sang sảng, hiếm thấy của Thái hậu.
Có tôn nhi ở bên, Thái hậu dường như trẻ ít.
Ít nhất, dáng vẻ nay luôn mang mấy phần t.ử khí trầm mặc biến mất. Sự cô tịch và quạnh quẽ năm xưa, giờ còn vương nét mặt.
Nhìn thấy , trong lòng Tạ Vân chợt dâng lên chút đau lòng.
Thái hậu thật tâm thật đối với nàng, điều nàng .
Cho nên cho, cũng nhận. Tạ Vân tự nhiên cũng bằng lòng thiết Thái hậu, vì quyền thế, mà bởi vì tình .
Nếu , nàng thể yên tâm để ba đứa nhỏ ở đây?
Chúng là m.á.u thịt ruột rà, là tất cả của nàng.
Dù một vạn Quý Cảnh Lẫm, cũng thể sánh bằng một đứa con của nàng.
Người vẫn trong một gia đình, nên lấy vợ chồng gốc, lấy cha trọng. với nàng, một nhà, chính là ba đứa nhỏ .
Còn Quý Cảnh Lẫm? Ai , một ngày nào đó... còn là của riêng nàng nữa ?
Tạ Vân bước nhanh , tươi ôm lấy Minh Châu, giọng điệu mềm mại như nước: “Bảo bối của , nhớ mẫu hậu đây hửm?”
Hai tiểu công chúa vốn dính nàng nhất, mới một chốc thấy là tíu tít tìm khắp nơi.
Nếu vướng chuyện của Tiêu Thu Mính, nàng vốn định tranh thủ nhận thưởng xong là chạy đến ôm bọn nhỏ một cái cho đỡ nhớ.
Ai ngờ Minh Châu trưng bộ dạng thật danh ghét bỏ, rúc lòng Thái hậu, líu ríu rì rầm, ánh mắt lườm nàng đầy bất mãn, ý tứ rõ ràng đến mức thể rõ hơn.
“Ghen tị , ghen tị với mẫu hậu đúng ?” Tạ Vân bật , giả bộ hừ nhẹ, điểm một cái lên trán Minh Châu ôm lấy Bảo Châu.
Hai đứa con mà, thích nàng thì chí ít một đứa nhớ nàng chứ.
Ai ngờ Bảo Châu bế lên lập tức bĩu môi, chuẩn đến nơi. Vừa đặt trở lòng Thái hậu thì ngoan ngay lập tức.
Tạ Vân: “…”
Nuôi bao lâu nay, chẳng lẽ là nuôi nhầm con nhà ? Sao đứa nào cũng cần nàng thế ? Cảm giác tổn thương pha lẫn chút tuyệt vọng, thật sự khó mà tiêu hóa nổi.
Thái hậu thì càng thêm vui vẻ, dỗ dành cháu với nàng: “Hồi nhỏ ngươi cũng thế đấy. Không thế thì mang cung nuôi ?”
Khi còn bé, nhỏ xíu, mắt còn mở hết nhận , thấy Thái hậu liền , rời liền ré, dính hơn cả từ trong bụng mang .
Tạ Vân chỉ nhíu mày, khẽ điểm điểm giữa chân mày tiểu bảo bối, nỡ mắng một lời nào, tính ôm lấy Thanh Lưu. Đứa trẻ xưa nay hiền lành, ham ăn ham ngủ, ít khi nhận ai.
Ai dè thằng bé thấy nàng tới gần liền nghiêng đầu, bộ dạng như... khinh thường một cái còn đáng!
Nàng trồng cải thìa ngoài ruộng còn nảy mầm, huống hồ là tâm tư con . Ở với Thái hậu lâu ngày, tình cảm đương nhiên cũng sâu đậm. Tạ Vân chu môi, thở dài trách yêu: “Chỗ của ngài đúng thật là đất lành phong thủy, ai đến cũng chẳng rời nữa.”
Nàng thì thế, ba đứa tiểu tể t.ử nàng sinh cũng , cứ bám riết lấy Thái hậu, chẳng thèm liếc nàng một cái.
Thái hậu đến khép nổi miệng, từng nếp nhăn nơi khóe mắt cũng rạng rỡ hẳn lên.
“Mấy đứa nhỏ đều là hài t.ử của Ai gia. Ai da, đứa nào cũng thấy quý thấy lạ.”
“Ngài già mà ai ghét chứ.” Tạ Vân thở một , giọng lười nhác mang theo chút ai oán: “Không chỉ là khiến thích thôi … là đem cả hồn phách câu .”
Ban đầu nàng tính ôm tụi nhỏ về, dù con nít nháo, sợ phiền giấc nghỉ của Thái hậu.
mấy bà cháu ríu rít hòa thuận thế , Tạ Vân thấy cứ để bọn trẻ ở đây cũng chẳng . Dù gì Thái hậu cũng là từng trải, bà dẫn dắt còn hơn nàng mò mẫm.
Chỉ thổ lộ ý định miệng, liền Thái hậu nhẹ nhàng trách mắng.
“Thế thì . Ngươi , rốt cuộc vẫn còn trẻ, sự đời quanh co khúc khuỷu.” Thái hậu cảm động vì nàng tín nhiệm, nghiêm giọng giảng giải.
“Con cái, dẫu để trông thì cũng chỉ giúp phần nào. Tới lúc lớn , một cái một cái rời khỏi tay , thì ? Con của ngươi, vẫn nên do chính ngươi nuôi mới thể thiết từ trong cốt tủy.” Lời bà nặng, nhưng mỗi chữ đều thấm thía.
Tạ Vân ngoan ngoãn gật đầu như gà mổ thóc, tay lén lấy b.út mực, bắt đầu lẩm nhẩm kế hoạch nuôi dạy con kiểu cấp tốc trong lòng.
Dù thì nàng cũng sẽ thường xuyên đưa lũ nhỏ tới Từ Ninh cung chơi, cũng giống như ở đây thôi.
Vừa đang trò chuyện rôm rả, thì Quý Cảnh Lẫm tới. Hắn cùng với Quý Cảnh Hành, cả hai nhẹ nhàng, thần sắc hòa nhã.
Vừa mới chuyện xong, Tạ Vân bỗng thấy ngại ngùng khi . Cảm giác thể tự nhiên nổi, nét mặt cũng chút khác thường.
Thái hậu nhanh mắt liếc thấy, còn cố tình ghé sát tai nàng, hỏi nhỏ: “Nha… viên phòng ?”
Tạ Vân đỏ mặt, lườm bà một cái, lúng túng đáp: “Ngài gì kỳ .”
Thái hậu nắm lấy tay nàng, vẻ mặt đầy vui mừng và nhẹ nhõm: “Thấy các con như , yên tâm .”
Chuyện phu thê thành thì tất nhiên gần gũi. Không gì ngại.
Trước bà thấy hai đứa cứ lạnh nhạt mãi, trong lòng lo lắng thôi. Lỡ chuyện gì ngoài ý , mà hoàng đế để ý khác trong hậu cung thì ? Với tính cách kiêu ngạo của Tạ Vân, chắc chắn sẽ chịu nổi .
Trong hậu cung thì thiếu gì nữ nhân? Nếu lòng, liệu Tạ Vân thể tha thứ nữa?
lúc đó, Hoàng đế và Quý Cảnh Hành bước cung, đồng thanh cúi chào: “Mẫu hậu.”
Thấy bọn trẻ lễ phép, còn cùng tụ họp đông đủ thế , Thái hậu càng tươi rạng rỡ.
Bà nghĩ, nếu Duẫn Chi cũng sớm cưới vợ, sinh cho bà thêm vài đứa cháu nữa, thì đúng là mãn nguyện quá .