Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 40

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:37:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9AJYX97Iug

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đã lâu Tạ Vân gặp Quý Cảnh Hành, nên khi thấy , nàng bỗng thấy bất ngờ.

Hắn đổi khá nhiều. Trước đây luôn mặc những bộ đồ nhẹ nhàng, màu sắc thanh thoát như gió mát trăng thanh. Còn bây giờ, khoác lên bộ y phục màu đen tuyền, lướt qua đôi phần giống Quý Cảnh Lẫm: Nghiêm nghị, lạnh lùng, thậm chí mang khí chất của một con mãnh thú đầy uy quyền.

“Duẫn Chi.” Nàng lên tiếng.

“Vân Vân.” Hắn khẽ gật đầu đáp .

Hai chỉ đơn giản chào , cùng xuống.

Quý Cảnh Hành cúi đầu, chăm chú bàn tay , những ngón tay trắng trẻo, thon dài, khớp xương rõ ràng, đến mức như chạm khắc từ ngọc.

Thái hậu, thấy , bắt đầu khuyên nhủ. Bà nửa đùa nửa thật trách yêu: “Lần nhất định chọn một vị quý nữ cho hồn. Ngươi thể tiếp tục từ chối nữa!”

Lông mi của Quý Cảnh Hành khẽ run. Một lúc lâu , mới ngẩng đầu, đôi mắt trong trẻo thẳng, môi mím , cứng rắn đáp: “Ta thành .”

Nói xong còn cố tình đầu , ai cả.

Tạ Vân bên, trong lòng đầy cảm xúc khó tả.

Duẫn Chi – Quý Cảnh Hành – từng yêu nguyên chủ sâu đậm. Một tình cảm thể là hơn cả tình yêu mà Quý Cảnh Lẫm dành cho nàng.

Đáng tiếc... duyên mà phận.

Sau khi Quý Cảnh Hành từ chối, Quý Cảnh Lẫm lập tức nghiêng đầu liếc , giọng mang theo chút trách mắng: “Ngươi còn định loạn đến bao giờ nữa?”

Quý Cảnh Hành mím môi, ánh mắt đăm đăm một cái cây khô xa. Giọng nhỏ, nhẹ như gió thoảng, gần như thể thấy: “Nếu thành , thì đó nhất định thật lòng yêu.”

Thái hậu thì nổi nóng, kìm : “Vậy ngươi thử xem, mà ngươi yêu là ai? Chỉ cần hạng thấp kém, gì, thật sự ai ngăn cản ngươi.”

đây là một đề tài lời giải, mỗi nhắc tới đều trở nên căng thẳng, ai cũng thể thuyết phục ai.

Chỉ Tạ Vân là im thin thít như gà con, hé răng.

Dù thế nào thì chuyện cũng chẳng tới lượt nàng lên tiếng. Hơn nữa, phận hiện tại của nàng khá nhạy cảm, nếu mở miệng e là sẽ đ.â.m thẳng vết thương lòng của Đoan Vương, chẳng khác nào một cú đ.á.n.h chí mạng.

Khi trở Vị Ương Cung, bên cạnh ba nhóc con theo như thường lệ, nàng bỗng cảm thấy trống vắng lạ thường.

Đám nhóc đó vui đến mức quên luôn , đúng là lương tâm mà.

Nhìn chiếc giường em bé trống trơn, Tạ Vân chu môi, bĩu môi đầy bất mãn, đưa tay chọc con heo nhỏ: “Ai nha, vẫn là ngươi ngoan nhất.”

Con heo nhỏ chọc thích quá, ườn , rầm rì dài như cá c.h.ế.t, ý bảo nàng mau gãi cho nó.

Tạ Vân liếc nó một cái cũng đành ngoan ngoãn cúi xuống gãi lưng theo ý nó.

Thật , trong thời gian m.a.n.g t.h.a.i và sinh con, Tạ Vân cũng phần lơ là với heo nhỏ. Nuôi nó chẳng khác nào nuôi một đứa trẻ, mà từ khi ba đứa con thật, nàng bỏ quên mất "đứa con nuôi" . Dù gì cũng nên vì sinh con mà quên mất nó.

Đang chơi đùa cùng heo nhỏ, Thạch Lựu bước bẩm báo: “Quý phi cầu kiến.”

Tạ Vân ngáp một cái, đặt heo nhỏ xuống để nó tự chơi, đó chỉnh y phục nghiêm chỉnh mới cho mời .

Quý phi từ bên ngoài bước , chậm rãi hành lễ, mỉm hỏi: “Ngài thấy bộ y phục của thần thế nào?”

Tạ Vân lướt qua một lượt, ban đầu thấy gì đặc biệt, nhưng vẫn khích lệ đáp: “Đẹp lắm.”

Nghe , Quý phi vui mừng xuống bên cạnh nàng, bắt đầu kể về bộ y phục đang mặc.

Nàng rằng bộ là do Trinh Quý nhân tặng, đặc biệt . Lớp trong là gấm thêu hoa – điều thì hiếm nhưng điểm nổi bật là lớp sa mỏng bên ngoài, mỏng như cánh ve, thêu những con bướm sống động như thật. Thậm chí còn dùng vải sa để tạo hình những con bướm ba chiều nổi áo, giống như đang đậu thật sự.

Mấy thiết kế như ở thời hiện đại thì phổ biến, nhưng đưa bối cảnh cổ đại trở nên độc đáo và quý giá.

Những cánh bướm giang rộng như bay , kỹ sẽ ngỡ là bướm thật đang đậu áo.

Lúc , Tạ Vân mới hiểu vì ban đầu nàng cảm giác là lạ, thì là từ chi tiết .

Xem Trinh Quý nhân xuất từ gia đình chuyên y phục, nhưng óc sáng tạo. Tuy hài hòa, nhưng Quý phi thích, Tạ Vân cũng vui vẻ khen thêm vài câu thật lòng.

Quý phi càng càng vui mừng, liếc các cung nữ xung quanh, ghé sát , hạ giọng : “Thật , thần đến là để mặt Trinh Quý nhân dâng một kế sách…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-40.html.]

Quý phi chỉ đóng vai trò trung gian, còn việc chấp nhận thì xem ý của Hoàng hậu.

Trinh Quý nhân rằng nàng nghiên cứu một phương pháp ghi sổ kiểu mới.

Nghe , Quý phi phất tay, một cung nữ phía liền quỳ xuống, hai tay nâng khay dâng lên.

Thạch Lựu bước đến nhận lấy, mở trình lên mặt Tạ Vân.

Tạ Vân thoáng qua, trong lòng cạn lời, chẳng qua chỉ là mấy bảng biểu ghi chép kiểu hiện đại, với nàng thì chẳng gì hiếm lạ.

Tuy , nếu mượn tay nàng để triển khai và áp dụng rộng rãi, thì cũng là một ý .

Vì thế, nàng gọi Nhu tần đến, mỉm kể về đề xuất của Trinh Quý nhân, tiếp: “Mấy hôm thấy hai các ngươi chuyện ăn ý, ý tưởng đưa hiểu ngay, nên để hai cùng bàn bạc thêm. Bản đề xuất hiện giờ đưa lên, vẫn còn một vài chỗ thiện.”

Tạ Vân cảm thấy, giữa Trinh Quý nhân và Nhu tần hẳn hình thành một sự ăn ý nhất định.

Hơn nữa, Nhu tần bây giờ cũng còn vẻ ngây thơ như . Nàng khỏi cảm thán, mới chỉ chừng thời gian mà đổi nhanh như , đúng là cái "chảo nhuộm" lớn thì thể đổi.

Tất nhiên, bản nàng cũng đổi nhiều. Lần Tiêu Thu Mính c.h.ế.t, mà trong lòng nàng gợn sóng dù chỉ một chút.

Chỉ vài ngày, quả nhiên, Nhu tần và Trinh Quý nhân cùng dâng lên một phương án chỉnh. Không chỉ phù hợp với cách tính toán hiện tại trong cung, mà còn khéo léo kết hợp phong cách bảng biểu hiện đại.

Tạ Vân vô cùng tán thưởng, cổ vũ : “Hai các ngươi cứ kiên trì thật , chắc chắn sẽ nhận phần thưởng xứng đáng.”

Quả nhiên, ngay khi hai lui về, phía một hàng dài cung nữ nối bước theo. Mỗi tay nâng một khay đầy kỳ trân dị bảo, tất cả đều là đồ quý trong cung chế tác, trưng bày trong nội viện thì , nhưng mang ngoài hợp quy cách.

với các nữ t.ử hậu cung, bao lâu họ trải nghiệm một buổi thưởng ban linh đình đến thế?

Các phi tần còn mong chờ gì việc hoàng đế ban thưởng nữa, nên sang tìm kiếm ân huệ từ phía Hoàng hậu, cũng là một lựa chọn tồi.

Vừa mới xử lý xong một việc, Tạ Vân đang định lên sập nghỉ trưa thì Thạch Lựu bước với vẻ khó xử, báo tin: “Mấy vị Thái tần nổi lên đòi đổi bài trí trong cung, rằng lâu nội thất sửa sang .”

Tạ Vân nghiêng đầu, nhếch môi , thì là thấy khác đồ nên đỏ mắt .

Cũng đúng thôi. Hậu cung của Quý Cảnh Lẫm vốn yên , các Thái phi xưa nay nhiều cơ hội tranh đoạt. Đương nhiên, chuyện thể hưởng lợi cũng ít.

Hơn nữa Thái hậu trấn giữ, các vị Thái phi và Thái tần nếu Thái hậu lên tiếng, thì cũng ai dám gì.

Một triều vua là một thời thế. Các vị đó đều là “ cũ”, ai cũng hiểu đạo lý .

hiểu là một chuyện, còn phớt lờ trong thời gian dài là chuyện khác.

Từ khi tiên hoàng qua đời, đồ đạc trong các điện của họ hỏng thì thế, dùng mãi thành cũ kỹ, thiếu cái , hỏng cái , thật sự là chẳng còn gì đáng dùng.

Tạ Vân thì nhịn bật khinh bỉ. Những còn dám mở miệng đòi hỏi ư?

Trước dựa việc Thái hậu còn sủng ái, Hoàng hậu mềm lòng, họ nấy. họ quý trọng? Mỗi ngày đòi đổi một món, ai mà đáp ứng nổi?

Sau đó Thái hậu chịu nữa, lệnh cắt đứt việc cấp phát cho họ.

Giờ thì yên lặng một thời gian, thấy khác ban thưởng, bắt đầu sốt ruột, nổi lòng tham.

Tạ Vân lạnh hai tiếng, sang Thạch Lựu : “Được thôi, nếu họ đồ , thì cứ như Trinh Quý nhân và Nhu tần , bản lĩnh thì cống hiến ý tưởng, đừng mà đòi hỏi!”

Nuôi một đám mà chẳng ai tích sự gì thì còn nuôi gì? Ở trong cung vốn nơi nào tạo giá trị.

Làm hỏng đồ thì đòi cái mới.

Quan trọng hơn, họ ép đế hậu thỏa hiệp, xem như những đích mấu chính thất phụng dưỡng t.ử tế. Tiên hoàng đúng là cho họ cái thể diện quá lớn, đến mức họ còn phận là gì nữa.

Khi các Thái phi tin thì lập tức phản ứng gay gắt. Chuyện “phân phối theo lao động” thấy chướng tai , ai để hậu cung vận hành như xưởng sản xuất chứ?

Tạ Vân nhíu mày suy nghĩ. Thật , mấy vị Thái phi tuổi đều còn trẻ, lớn nhất cũng chỉ mới ba mươi. Một đám thiếu phụ xinh suốt ngày nhốt trong cung, gõ mõ tụng kinh, sớm muộn gì cũng xảy chuyện.

Nếu thể để họ rời cung thì mấy. Chỉ Quý Cảnh Lẫm chịu phá lệ cho việc đó

 

 

Loading...