Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:37:49
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9zsdfgSisU
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện ngày một ngày hai là thể giải quyết , bởi vì sắp Tết đến nơi .
Theo tập tục hiện nay, bất kể là chuyện lớn đến , chỉ cần sắp Tết là thể lấy lý do “ăn Tết ” để gác giải quyết .
Ngược , nếu ai việc gì , cũng thể vin cớ “Tết sắp đến ” để lảng tránh.
Các vị Thái phi chính là lợi dụng thời gian , âm thầm thúc ép để thành mong của .
Bọn họ nghĩ: Hoàng hậu chắc cũng to chuyện ngay Tết, chắc chắn sẽ nhượng bộ một chút để giữ thể diện. Chỉ cần họ cố thêm một chút là sẽ ép nhường bước.
Ai ngờ Hoàng hậu là "đầu sắt lòng thép", những chẳng ngại vạch cung quy từ , mà còn thẳng tay đưa một điều mới .
Nhà nào bằng lòng đón trở về dưỡng già thì cứ đưa về, triều đình sẽ ban cho một khoản tiền cấp dưỡng, cứ theo quy định mà .
Còn nhà nào , hoặc bản còn , thì cứ ở trong cung tu hành ở Phật đường, tụng kinh niệm Phật, cũng coi như an qua ngày.
Ít nhất là gây thêm chuyện rối ren, ảnh hưởng đến cục.
Chính sách đưa , bộ thái phi đều xôn xao. Trong lịch sử từ đến giờ từng chuyện phi tần nhà đón về khi tiên hoàng băng hà.
Xoay tới xoay lui, vấn đề vẫn là một chữ: Mất mặt. Bọn họ rời , chẳng qua là ngại coi thường.
Quý Cảnh Lẫm cưỡng ép, cũng gì thêm. Ai thì cứ , ai thì ở Phật đường, tự phận.
Huynh cùng lớn lên trong hậu cung, rõ ai là từng chuyện gì. Làm hoàng đế , chẳng qua là quên những kẻ từng nhân lúc khó khăn mà đ.â.m thêm nhát d.a.o.
Mà những Thái phi , từng đều là đồng lõa năm đó. Chuyện bỏ đá xuống giếng họ từng thiếu phần.
Cho nên , thái độ của hoàng đế đặc biệt kiên quyết.
Nếu các Thái phi còn ở trong cung, thể giúp gia tộc thu chút lợi ích; nhưng một khi rời cung, thì chỉ là bình thường, chẳng tiếng gì nữa.
Không ai cũng sẵn lòng rời khỏi hoàng cung. Cuối cùng, chỉ hai phần mười đồng ý ngoài, còn tám phần mười vẫn chọn ở trong cung.
Với những gia đình đón về, Tạ Vân cũng ngầm gợi ý: Sau khi rời cung vài năm, họ thể lấy lý do bệnh báo t.ử, đó đổi phận và tái giá. Hoàng cung sẽ can thiệp gì chuyện đó.
Tạ Vân chuyện rõ ràng với gia đình các phi tần đón ngoài, cũng như trao đổi thẳng thắn với những phi tần tự nguyện rời cung. Còn trong lòng họ thực sự nghĩ gì, nàng quản nổi.
Nàng cũng thể thẳng chuyện , nếu sẽ giống như đang ép những còn cũng rời . Những chuyện dễ khiến dị nghị như , nàng dính .
Sau khi giải quyết xong việc , chẳng mấy chốc đến Tết.
Những năm , dù ăn Tết theo lệ, nhưng thường cảm thấy nhàm chán và hứng thú. Còn năm nay, vì mấy đứa trẻ quây quần bên cạnh, Tạ Vân cảm thấy tràn đầy năng lượng và niềm vui.
Trước tiên là chuẩn quần áo cho ba đứa trẻ. Nào là gấm vóc, đoạn hoa*, tơ lụa, sa mỏng... chất liệu đủ loại, đếm xuể. Chỉ riêng vải dệt chuẩn mấy chục loại, đó may thành đủ kiểu dáng khác , còn phối với đủ kiểu mũ và giày.
(*"Đoạn hoa" thể hiểu đơn giản là: vải đoạn hoa văn — loại vải bóng, , hoa văn nổi bật, thường dùng trong trang phục quý tộc hoặc cung đình.)
Vòng tay, vòng cổ, các loại trang sức linh tinh cũng thể thiếu.
Ngay cả khi đặt may quần áo cho chính , nàng cũng từng bỏ nhiều công sức đến . Thậm chí bây giờ còn suy nghĩ tự tay đồ cho bọn trẻ — một tấm lòng mà đây từng .
Chỉ là bản nàng bận tối mắt tối mũi, mấy đứa nhỏ cứ quấn lấy rời, thực sự lấy nổi một chút thời gian rảnh.
Mấy đứa trẻ ban ngày còn ngoan ngoãn chơi ở chỗ Thái hậu, nhưng đến đêm thì chịu nổi, từng đứa đều bắt đầu ầm lên dữ.
Từ lúc chạng vạng bắt đầu rên rỉ, đến khi trời tối hẳn thì trực tiếp gào ngừng.
Tạ Vân khổ sở xót xa thấy buồn , đúng là thể đoán mấy cái tâm tư nhỏ nhặt của bọn trẻ.
Thật sự còn khó hiểu hơn cả lòng đàn bà.
Nhìn ba đứa nhỏ lăn lộn đến mức yên, nàng cuối cùng cũng hiểu : Vì lúc mang thai, khi t.h.a.i động nhận là đang mang ba đứa.
Cái chân nhỏ của hai đứa Minh Châu và Bảo Châu cứ đá loạn xạ, la hét ầm ĩ đầy khí thế, chẳng khác nào đang múa, ngơi nghỉ lấy một khắc.
Còn Thanh Lưu thì khác hẳn.
Thằng bé đặc biệt điềm tĩnh, đặt nó thế nào thì nó cứ giữ nguyên thế suốt nửa ngày cũng động đậy.
háu ăn, lúc b.ú sữa thì cổ họng phát âm thanh "ực ực", như thể hận thể nuốt một lúc mười ngụm liền.
Kết quả là, chỉ một nó mà ăn khỏe bằng hai cô công chúa, lớn nhanh như thổi, mũm mĩm tròn vo, sẽ trở thành đứa nhỏ nhất và gầy nhất.
"Thằng bé thật khiến lo quá ." Tạ Vân Thanh Lưu, khỏi thở dài cảm thán, gương mặt phúng phính đến mức hai con mắt híp tịt , trông cứ như cặp mắt nhỏ ích kỷ.
Đặc biệt là đôi mắt bé xíu, kiểu gì cũng thấy giống như đang mập đến mức cả phồng lên.
Quay sang hai tiểu công chúa với đôi mắt sáng long lanh, Tạ Vân khỏi cảm thấy chút buồn buồn. Cùng là sinh từ một bụng , diện mạo khác biệt đến thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-41.html.]
Dân gian câu: Con gái giống cha, con trai giống .
Nàng và Quý Cảnh Lẫm nhan sắc đều xuất chúng như , sinh một con trai… nhan sắc phần “ kém”?
"Ăn ít một chút thôi." Tạ Vân nhéo nhéo gương mặt mũm mĩm, tròn vo của Thanh Lưu, mỉm đầy yêu thương.
Quý Cảnh Lẫm liếc qua một cái, thản nhiên : “Với phận của nó, trông thế nào cũng chẳng quan trọng.”
Nói cũng đúng, dù đó cũng là đích trưởng t.ử, nếu gì bất ngờ xảy , tương lai chính là trữ quân ( kế vị ngai vàng).
Dù vô dụng đến mấy thì cũng là một vị Vương gia, việc cưới vợ thành vấn đề.
Nghĩ đến đây, Tạ Vân cũng thuận theo mà tự an ủi bản , ôm lấy Minh Châu thơm phức, trong lòng cũng nhẹ nhàng ít.
Lúc Quý Cảnh Lẫm cũng đang ôm Bảo Châu, động tác cực kỳ thuần thục mà tã cho con bé.
Chẳng hề tỏ ghét bỏ, thậm chí còn cúi đầu nghiên cứu tấm tã trắng tinh, đó còn nghiêm túc bình luận: “Loại vải thật , màu vàng ánh kim, chất lượng cũng khá . Chỉ mùi chua nhẹ, nhưng mùi lạ gì khác.”
Tạ Vân chút cạn lời, một hoàng đế quyền cao chức trọng như , chăm chú nghiên cứu... tã vải như thể đang chuyện gì ghê gớm lắm.
Thế mà Quý Cảnh Lẫm tự nhiên, thấy gì hổ. Hắn còn đặc biệt gọi Thái y chuyên về nhi khoa đến, bắt giảng cho mấy bài y lý, chỉ để hiểu rõ hơn về sự phát triển cơ bản của trẻ sơ sinh.
Thậm chí còn hỏi kỹ rằng nếu gặp tình huống bất thường, thì nên xử lý thế nào.
Hiện tại, vị Thái y đang biên soạn cả một quyển sách y học chuyên về trẻ nhỏ cho , là khi chỉnh sửa chỉnh sẽ trình lên để nghiền ngẫm nghiên cứu thêm.
Tạ Vân thấy thì đưa đề nghị: “Ngươi cứ cho khắc in thành sách luôn , phát cho mỗi châu phủ một bản. Đảm bảo đều sách mà học, khỏi cứ nuôi con dựa mấy kinh nghiệm dân gian linh tinh.”
Những kinh nghiệm truyền miệng đúng là giá trị, nhưng vấn đề ở chỗ, dân chúng thường cách nào phân biệt là kinh nghiệm đúng, là sai.
Ở thời hiện đại, từng nhiều bậc cha , khi con cái bệnh đưa đến bệnh viện. Họ chỉ cầu nguyện, mong con qua khỏi, cứ tin rằng như sẽ lên.
Tạ Vân từng thấy một đoạn video nổi tiếng mạng lúc đó. Trong video là một cặp vợ chồng ăn mặc thời thượng, đang đút nòng nọc sống cho đứa con bốn, năm tuổi ăn.
Hai vợ chồng còn dùng cả bát sứ trắng, thìa sứ trắng, qua còn tưởng đang ăn sơn hào hải vị. Trong bát, mấy con nòng nọc bơi lội tung tăng.
Đứa trẻ ngây thơ vô tội, mở cái miệng nhỏ, tin tưởng cha , ngoan ngoãn nuốt luôn con nòng nọc đang bơi. Cảnh tượng khiến Tạ Vân vô cùng tức giận.
Ngay cả ở thời hiện đại mà còn xảy chuyện như , thì càng cần tới thời đại , những chuyện kỳ quặc càng nhiều hơn.
Trong thế hệ của bọn họ, nhiều lúc nhỏ từng ăn những thứ như trứng gà ấp cùng thằn lằn, trứng gà hầm với phân gà, những món dân gian truyền miệng khác, kể thì nhiều đếm xuể.
Thật sự khiến cạn lời, nên gì cho .
Quý Cảnh Lẫm ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy đề xuất của Tạ Vân là một ý kiến . chỉ phát sách thì đủ, vốn dĩ những chữ kiến thức cơ bản, họ tự nên chăm con thế nào là đúng.
Còn những chữ, dù đưa sách tận tay, cũng chẳng ích gì.
Cách đơn giản nhất chính là trực tiếp phát xuống các châu phủ, cử cưỡi ngựa tuyên truyền mỗi ngày, xem như một chính sách nghiêm túc mà thực hiện.
Trước , khi con, vốn cũng coi trọng chuyện , nhưng đem so với hiện tại thì rõ ràng vẫn còn cách một khá xa.
Bây giờ chính cha , mới thực sự hiểu tấm lòng của bậc cha thiên hạ.
Từ các chính sách giáo d.ụ.c ở trường học, cho đến chính sách nuôi dưỡng trẻ nhỏ, điều nào là phản ánh rõ ràng, cái gọi là “ngu dân giáo hóa” sớm gạt bỏ trong lòng Quý Cảnh Lẫm.
“Bệ hạ, bây giờ xem , đúng là trưởng thành hơn ít .” Tạ Vân ôm c.h.ặ.t lòng, mặt thoáng hiện chút ngượng ngùng, bèn xoay đầu, cố tình đ.á.n.h trống lảng.
Quý Cảnh Lẫm mỉm nhướng mày, nửa đùa nửa thật: “Trẫm còn chỗ càng thành thục hơn bộc lộ ngoài, ái phi thử xem ?”
Tạ Vân vội vàng từ chối, nghĩ ngợi gì thêm, đúng là một con thú đội lốt !
Làm việc thì chẳng bao giờ điểm dừng, một chút thời gian nghỉ ngơi cũng để .
May mà cho uống Cổ Vũ Đan*, bằng khổ chính là nàng, nghiệp nặng khó gánh.
(* Cổ Vũ Đan: trong văn hóa mạng/xuyên Trung Quốc, là loại “thuốc tăng cường sinh lực” thường dùng để đùa cợt về khả năng “bền bỉ” của nhân vật nam chính.)
Chỉ riêng với cái "phương tiện cơ sở" thôi mà nàng chịu nổi .
“Bệ hạ, thần đang chuyện nghiêm túc với ngài mà.”
“Trẫm cũng nghiêm túc đấy chứ.”
Miệng thì là nghiêm túc, tay yên phận, cứ thế mà tuần tra khắp nơi...