Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 44

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:37:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Theo lời Hầu phu nhân miêu tả, Thất thiếu nãi nãi cứ như một đàn bà phóng túng, sống buông thả ngoài đường.

đến khi thật sự gặp mặt, Tạ Vân mới phát hiện, khi chuyện với phụ nữ , ánh mắt nàng mang theo một lớp ngăn cách rõ ràng, như một tấm rèm lụa dày dễ xuyên qua.

Thất thiếu nãi nãi năng nhỏ nhẹ, cả như cành liễu đầu xuân, dịu dàng đến mức tưởng chừng chỉ cần một làn gió nhẹ cũng thể lay động.

Một mỹ nhân như , khác hẳn với kiểu quý nữ trong cung, nàng mang theo khí chất dịu dàng, mềm mại, giống như viên ngọc quý nuôi dưỡng trong một gia đình nhỏ, quá hào môn, nhưng nuôi dạy.

Tạ Vân liếc mắt thấy thuận mắt, mỉm dịu dàng chào hỏi phân phó dọn chỗ .

Khóe mắt nàng thoáng thấy sắc mặt Hầu phu nhân chút khó coi.

Với Hầu phu nhân mà , vị Thất thiếu nãi nãi chính là một tai họa. Hầu phu nhân cảm thấy hổ khi cùng nàng .

trong mắt Tạ Vân thì khác, tạm đến tác phong của Thất thiếu nãi nãi , ít nhất về tình cảm, quả thật chân thành với chồng.

Một nàng thể gây nên chuyện? Sao tội đổ hết lên đầu phụ nữ?

Trâu chịu uống nước thì thể ép đầu nó xuống ? Trong chốn hậu viện , chẳng lẽ nữ nhân thể cưỡng ép nam nhân?

Chuyện đó mà nàng cũng thì khó quá , Tạ Vân thật sự chẳng tin nổi.

Nàng vững vàng, điềm tĩnh Thất thiếu nãi nãi đang thở gấp gáp, lúc mới mỉm hỏi: “Hôm nay gọi ngươi đây, ngươi hẳn cũng đoán là vì chuyện gì chứ?”

Thất thiếu nãi nãi nhẹ nhàng đưa ngón tay thon trắng lên che miệng, ngoái đầu liếc Hầu phu nhân một cái, khẽ bật : “Trước mặt Hoàng hậu nương nương, thần phụ thực dám bịa chuyện. Chỉ dám thật. Trong mắt chồng, lũ tiểu bối bọn thần phụ vẫn còn non nớt, cần rèn giũa thêm. Tuổi còn trẻ, sai lầm một cái là vấp cả đống.”

Nàng nghiêng đầu, cong môi thêm: “Chỉ là… hôm nay là vì chuyện nào trong mấy chuyện đó thôi?”

Thất thiếu nãi nãi khẽ , tinh nghịch chớp mắt một cái.

Hành động lập tức khiến Hầu phu nhân tức giận, chỉ thấy bà nhíu mày, nghiêm giọng quát: “Trước mặt Hoàng hậu nương nương, ngươi dám vô lễ như thế?!”

Tạ Vân khoát tay, tỏ ý cần căng thẳng, dám mặt nàng mà vẫn tự nhiên thoải mái thế , đúng là đầu tiên.

Mà nàng cũng thích cái kiểu điềm đạm tự tại của Thất thiếu nãi nãi.

chuyện nào chuyện đó. Việc nàng qua với đám nam nhân trong Hầu phủ, dù cũng .

Vì những đó độc , họ đều vợ con, gia thất. Chuyện như thế thì thể chấp nhận .

Nếu cả hai bên đều là độc , dù nàng chọn sống cùng mấy nam nhân nữa, thì cũng là quyền tự do cá nhân, chẳng ai thể can thiệp.

Triều đình vốn dĩ quản chuyện tư tình cá nhân như thế, nhưng tình huống dù dù đặt thời đại nào cũng là chuyện khiến phỉ nhổ.

Chẳng ai vì Thất thiếu nãi nãi từng lừa gả mà quên khía cạnh quan trọng .

Nàng đúng là kẻ hại, nhưng mấy đàn ông nàng qua phía đều thê t.ử, những vợ đó tội gì? Bọn họ vô tội, đẩy vai kẻ đáng thương.

Chính vì thế, sắc mặt Tạ Vân cũng trở nên nghiêm , ánh mắt mang vài phần uy nghiêm.

“Nói .” Nàng lên tiếng: “Sau ngươi tính toán thế nào?”

Thất thiết nãi nãi đúng là co giãn, lập tức quỳ sụp xuống đất, nước mắt giàn giụa: “Thần phụ sai . Từ nay về nhất định sẽ sống yên cùng Thất Lang, tuyệt đối tái phạm…”

Nước mắt nàng rơi xuống là thật tâm thật ý, sống cùng một yếu sinh lý, giữa hai chẳng chút cảm tình nào. Từ nay về , nàng cũng chẳng thể con của riêng , cuộc sống như mà chịu nổi?

Bên phía nàng thì xuống nước, chịu nhận sai. phía Hầu phu nhân, chuyện vẫn yên.

Tạ Vân nghiêng đầu sang, hiệu để Hầu phu nhân bày tỏ ý kiến.

Hầu phu nhân giận đến gan cũng nổ tung, nhịn buột miệng quát: "Làm sai chuyện lớn, nhưng nếu luôn chối bỏ, chịu thừa nhận, gánh chịu hậu quả, thì chẳng gì cả!"

"Thất Lang là phong độ, tuấn tú, cưới ngươi là quá đủ . Tổ tiên ngươi chắc thắp nhang khấn vái mấy đời mới mối hôn sự thế , ngươi thể khiến Thất Lang chịu tổn thương lớn như thế chứ?"

Vừa , Hầu phu nhân quỳ xuống bên cạnh thất thiếu nãi nãi, nước mắt kìm tuôn rơi: “Hoàng hậu nương nương, thần phụ thật sự đau lòng. Thần phụ nể tình mà chỉ yêu cầu nàng báo tang, động đến một sợi tóc của nàng , đó là khoan dung lớn nhất .”

Trong mắt bà , nếu Thất Lang chút bệnh tật nho nhỏ, thì như thất thiếu nãi nãi đây đến mang giày cho con trai bà cũng còn xứng.

ở đó than dứt, còn Tạ Vân trong lòng khẽ động, chợt nhớ đến lọ “Cổ Vũ Đan” mà nàng vẫn luôn vứt trong kho.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-44.html.]

“Hệ thống, với tình trạng thế của , chữa ?”

Hệ thống Cổ Ngôn cảm thấy vô cùng khó xử. Đây là đồ chuẩn cho nam chính mà, thể đem dùng cho một nhân vật tên tuổi, thậm chí ngay cả pháo hôi cũng tính chứ?

Sau khi nhận câu trả lời khẳng định, Tạ Vân khẽ , đầu về phía Thạch Lựu, nhỏ giọng dặn:

“Gọi cả Tiểu Thất Lang tới đây.”

Vị thất công t.ử hiện đang chờ ngay ngoài cửa, mẫu và thê t.ử đều trong điện, lòng lúc như mèo cào, bồn chồn yên.

Nghe thấy gọi tên , lập tức sải bước tiến .

Mãi đến lúc , Tạ Vân mới nhận , vị thất công t.ử trông thật quen mắt.

Thì là Trần Sanh, một trong những thư đồng cũ của Quý Cảnh Lẫm.

Hắn và Quý Cảnh Lẫm, xét về dung mạo cũng kẻ tám lạng nửa cân. Chỉ là Đoan Vương mang vẻ ôn hòa điềm đạm hơn, còn Trần Sanh toát vài phần tà mị.

Lông mày khẽ nhướn, ánh mắt liếc qua mang theo phong tình, từng ánh đều ánh lên vẻ ướt át đa tình. Từng cử động đều như mang theo nét phong lưu phóng túng.

Thật chẳng thể ngờ , một như là… yếu sinh lý.

Quả nhiên, trai cũng nỗi khổ riêng. Ông trời mở cho một cánh cửa, tiện tay đóng sập luôn cái cửa sổ.

Lúc Lệ Chi dâng , Tạ Vân dậy, tự tay đặt chén của lên khay. Thực chất, đó là để lén bỏ viên Cổ Vũ đan chén của Trần Sanh.

cũng ai dám ngẩng đầu thẳng, kể cả Lệ Chi thấy nữa, nàng cũng chẳng dám mở miệng.

Thấy Trần Sanh hề biểu hiện gì lạ, ngửa cổ uống cạn chén , Tạ Vân mới âm thầm thở phào.

Hy vọng khi chữa khỏi, thể khiến vị thất thiếu nãi nãi hài lòng.

Sinh hoạt phòng the cũng là một phần thể thiếu trong đời sống hôn nhân hòa hợp.

Khi cả vợ lẫn chồng đều mặt, đương nhiên ý kiến của Hầu phu nhân chẳng còn quan trọng như nữa.

Tạ Vân sang Trần Sanh, giọng nghiêm nghị: “Chuyện ngươi cũng rõ, nghĩ hẳn ngươi cũng cả . Bổn cung chỉ hỏi… ý ngươi thế nào?”

Câu quả thật chẳng nhẹ nhàng gì, Trần Sanh xong, rõ ràng nét mặt liền trầm xuống.

Trên trán Trần Sanh khẽ nổi gân xanh, hồi lâu mới chậm rãi lên tiếng: “Nhất nhật phu thê, bách nhật ân*. Thần nguyện cùng thất thiếu nãi nãi gác chuyện cũ, cùng hết quãng đời còn .”

(*"Một ngày vợ chồng, trăm ngày ân nghĩa.")

Nói đến đây, sang vợ đang yên lặng bên, ánh mắt ôn hòa, dịu dàng đến lạ. Giọng cũng chậm rãi, mang theo một phần tình ý: “Không nàng nghĩ ? Chuyện , cứ để gió cuốn qua. về , sẽ dành nhiều thời gian hơn để ở bên ngươi, để nàng cô đơn nữa.”

Thất thiếu nãi nãi thoáng chần chừ. Thật , nàng vốn chỉ một dứt khoát, để Hoàng hậu giải quyết, giúp nàng đoạn tuyệt hôn sự . Dù đó gả thấp hơn, ít nhất cũng như bây giờ, khổ tâm, uất ức.

đàn ông mặt, nhớ cảm giác tim đập rộn ràng khi mới gặp, đối diện ánh mắt ôn nhu của … nàng bỗng thấy bản như rơi mê trận.

khi ánh mắt lướt đến gương mặt lạnh lùng của Hầu phu nhân bên cạnh, nàng chợt tỉnh táo . Cuối cùng, thất thiết nãi nãi dập đầu quỳ xuống, giọng nhỏ nhẹ: “Thỉnh Hoàng hậu nương nương minh xét… Phu thê như gương vỡ, khó mà lành ...”

Nàng còn dứt câu thì Trần Sanh nắm lấy đầu ngón tay. Khi nàng đầu , ánh mắt đối phương tràn đầy khẩn thiết, giọng dịu dàng: “Có ở đây che chở cho ngươi, ai cũng thể . Đời chẳng qua chỉ trăm năm, chúng dọn ngoài sống , chọn một nơi khác trong phủ, hoặc ở gần nhà đẻ ngươi cũng .”

Tạ Vân cau mày, kỹ Trần Sanh. Từng lời , từng biểu cảm của đều vẻ giả dối. một vốn lạnh nhạt như , đột nhiên khoác lên vẻ si tình sâu sắc, vẫn khiến cảm thấy chút gượng gạo.

Chuyện tình cảm vốn thể dùng lẽ thường để lý giải. Tạ Vân gì, chỉ chăm chú quan sát phản ứng của Thất thiếu nãi nãi.

Nếu hai một lòng hướng về , nàng cũng lý do gì để ngăn cản.

Quả nhiên, lời cùng của Trần Sanh lay động Thất thiếu nãi nãi. Nữ t.ử dịu dàng , sắc mặt bắt đầu d.a.o động.

Nàng đưa ánh mắt qua giữa Trần Sanh và Hầu phu nhân, cuối cùng, một hồi trầm mặc, chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định gì lay chuyển.

Nàng hiểu rõ, lời thề một khi thốt , còn đường .

 

 

Loading...