Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 46
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:37:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3LLkjz6bZl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm hôm , Tạ Vân còn đang mơ màng thì bỗng cảm thấy lớp chăn ấm một bàn tay lén lút luồn , khẽ khàng dò dẫm từng chút một.
Nàng giật mở mắt, liền thấy Quý Cảnh Lẫm mang vẻ mặt gian xảo, tay vẫn đang… tuần tra lung tung lớp chăn.
“Ngươi đang cái gì đó?” Tạ Vân lườm một cái, giọng uể oải, còn tỉnh hẳn giấc.
Quý Cảnh Lẫm , ánh mắt đầy đắc ý: “Trẫm chỉ kiểm tra thử xem… hôm nay ngươi ‘chuyện ’ thôi.”
Dù , tự kiểm tra thì vẫn là nhanh nhất, khỏi hỏi dài dòng.
Tạ Vân bất lực: “Ngươi thấy dơ ?”
Việc cũng , thì sợ gì bẩn nữa? Vị bệ hạ nào đó nghĩ thầm, mặt càng thêm vẻ mặt vô .
Quý Cảnh Lẫm hôn nàng một cái thật kêu, vẻ mặt như xong chuyện lớn lao, lúc mới nhẹ nhàng rời giường, bước chân nhẹ nhàng chuẩn lên triều.
Tạ Vân ngoài cửa sổ, trời vẫn còn đen kịt, trong lòng liền thầm nghĩ: “Giờ còn sớm, chi bằng ngủ thêm một lát.”
Nhắm mắt bao lâu, liền chìm giấc mộng. giấc mơ khiến nàng mệt mỏi vô cùng.
Trong mơ, Quý Cảnh Lẫm ôm lấy Trinh Quý nhân, hai khanh khanh dứt, thậm chí còn lời phế hậu!
Tạ Vân trong mơ tức đến nổ phổi, chỉ vung tay đ.á.n.h một trận cho hả giận.
Ôm một bụng lửa giận mà tỉnh dậy, vặn hôm nay là mùng Một – ngày mà các phi tần cung thỉnh an Hoàng hậu.
Ngồi cao xuống các phi tần đang hành lễ bên , Tạ Vân hiếm khi trầm mặc.
Bình thường để ý, giờ kỹ mới phát hiện, các nàng ai nấy đều chút tiều tụy, thần sắc mỏi mệt, sắc mặt , ánh mắt như mất sức sống.
Các phi tần phía ai nấy đều như những đóa hoa giữa hè, đúng thời kỳ nở rộ nhất, nhưng như ánh mặt trời gay gắt thiêu cháy, héo rũ, mất vẻ sinh động vốn .
Dù là trang điểm kỹ lưỡng, phục sức tinh tế, thì cũng thiếu vài phần sức sống và thần thái rực rỡ.
Tạ Vân một vòng, khẽ nhíu mày, thuận miệng : “Cũng sắp tới Tết , hôm nay vẻ tịch mịch quá. Trong cung trăm hoa, tới lui cũng chỉ là mấy loại quen mắt, mấy năm nay cũng chẳng đổi mới gì… Xem nhiều, quả thật chút nhàm.”
Nàng ngẫm nghĩ một chút, nhẹ nhàng cất lời: “Không bằng… các vị đều chọn vài loại hoa đem về, tự tay chăm chút. Đến kỳ nở rộ, chúng treo bảng tên, cùng ngắm hoa, cũng xem ai con mắt tinh tế và đôi tay khéo léo nhất.”
Trồng hoa, cắm hoa vốn là chuyện tao nhã, nhưng để cho hồn, cũng dễ. Trong đó thiếu phần tinh ý và tâm tư tỉ mỉ.
Người bình thường còn chắc nổi, huống hồ đây là những tiểu thư quý nữ dạy dỗ từ nhỏ, thiên về cầm kỳ thi họa, mấy chuyện thể giúp các nàng khuây khỏa.
Vừa tao nhã, thú vị.
Lại còn giúp các nàng bớt thời gian rảnh rỗi mà sinh chuyện. Kẻ thì kìm nén quá lâu bộc phát, kẻ thì kìm nén đến méo mó cả tâm tính. Dù thế nào cũng điều Tạ Vân mong thấy.
Nghĩ tới đây, nàng thầm thấy, trò chơi … cũng chút thú vị thật.
Đám phi tần phía xong, ánh mắt lập tức sáng rỡ, bắt đầu châu đầu ghé tai, rôm rả bàn luận.
Quý phi liền khúc khích lên tiếng : “Thần xin lĩnh ý, mau về lấy mấy chậu hoa cho thật xinh mới .”
Lời thì nhẹ như gió thoảng, nhưng ai trong cung , Quý phi dù diện mạo bình thường, nhưng tiến cung phong vị chẳng qua là nhờ tài nghệ nổi trội.
Nàng vô cùng khéo tay, những việc như cắm hoa bày biện, trau chuốt tỉ mỉ, càng như cá gặp nước.
Tạ Vân mỉm gật đầu, tỏ ý: Ai giống hoa gì, cứ việc đến phòng Hoa Điểu đăng ký. Chỉ cần trong cung , lấy bao nhiêu tùy thích.
Trồng hoa chẳng qua là một cái cớ. Chỉ cần việc mà , tâm thần cũng vững vàng hơn. Người mà cả ngày nhàn rỗi, lời, thì hoặc là rầu rĩ, hoặc là nghĩ lung tung, khi còn sinh bệnh.
Trồng hoa, ngắm cỏ, cắm bình, chọn chậu… đều là những chuyện nhẹ nhàng mà thú vị. Mấy ngày , thể túm tụm một chỗ , kể chuyện về loài hoa dưỡng, đơn giản chỉ là tám chuyện son phấn. Lấy hoa cớ mà tụ họp, tự nhiên, thoải mái.
Tạ Vân thu hồi ánh mắt đang lướt qua quần chúng, vô tình dừng nơi Trinh Quý Nhân.
Khẽ cau mày.
Nàng còn là nổi bật như nữa. Ánh sáng từng giờ lụi tắt, như ngọn đèn dầu cạn, đủ sáng cũng chẳng còn thu hút ai.
Nàng mặc bộ gấm Tứ Xuyên bạc màu ngươi. Thứ vải vốn khó giặt, tẩy mấy sẽ loang thành vết trắng nhợt. Mà đặc biệt chịu nổi bẩn, một chút vết ố cũng thành vết thương trí mạng.
Tạ Vân thị lực , kỹ liền thấy bên góc áo một vết mài nham nhở, rách nhỏ.
Nàng âm thầm thở dài.
Giờ Tạ Vân là hoàng hậu, những thứ như gấm Tứ Xuyên vốn là đồ nàng phân xuống từ trong nội phủ, ai cũng dám xén bớt nửa phần. Trinh Quý Nhân mặc đồ như thế, rõ là tự xoay xở nổi nữa.
nếu ngày Trinh Quý Nhân lên hậu… thì giờ mặc áo rách, sẽ là nàng.
Con nàng giờ tròn một tuổi, cũng bắt đầu hiểu chuyện. Còn hai năm nữa thôi, nếu thể bình yên mà sống yên , chờ đợi thêm chút nữa, sẽ ngày trở về.
Chỉ nghĩ thôi, trong lòng cũng tràn ngập một tia hy vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-46.html.]
lòng vẫn rối như tơ vò. Nàng … con thơ ? Nàng … thì đợi đến khi tuổi già sức yếu, trở thì liệu còn kịp gì?
Dù chọn cách nào thì cũng là chuyện khó xử, tiến lùi đều khó.
Tạ Vân còn đang ngẩn suy nghĩ, thì bỗng phía lên tiếng, là Thục phi.
Bình thường Thục phi luôn ít , tỏ lạnh nhạt, như thể dính líu gì đến những chuyện lục đục trong hậu cung, ai tranh giành nàng cũng mặc kệ.
Cho nên nàng bất ngờ lên tiếng, khiến đều thấy lạ.
Vì , cả gian phòng lập tức yên tĩnh , ai nấy đều chờ xem nàng định gì tiếp theo.
Thục phi xoắn nhẹ khăn tay, ngẩng đầu, dịu giọng : “Nếu Hoàng hậu nương nương chê, bằng để thần phụ trách việc chuẩn hiện trường cho hoạt động . Thần nhất định sẽ thất vọng.”
Mọi bên xong thì đều sững sờ, đây chẳng là công khai đòi quyền lực ? Việc sắp xếp bố trí là chuyện lớn, liên quan đến thể diện hậu cung. Thục phi chủ động xin nhận việc, chẳng khác nào đang tranh quyền. Ai mà ngờ Hoàng hậu chấp nhận?
Khiến càng bất ngờ hơn là Hoàng hậu ở cao chỉ mỉm gật đầu, thậm chí còn lập tức bảo cung nữ mang bảng phân công giao cho Thục phi, thái độ còn vui vẻ cổ vũ: “Ngươi lòng như là . Vậy chuyện giao cho ngươi, cũng đúng dịp, đến ngày thì nên bắt đầu chuẩn .”
Thực việc , Hoàng hậu sớm nghĩ đến, chỉ là do e ngại, một khi phi tần nắm trong tay thực quyền, nếu khéo sẽ sinh chuyện, nên giờ vẫn do cung vụ lo liệu.
Người vẫn : Quan huyện xa bằng quản lý gần, nàng cũng nhiều khi chẳng trọng lượng gì, càng nhiều càng khó coi.
nghĩ , đám phi tần trong cung cũng nên chút hoạt động gì đó, để bầu khí sinh động, tránh cho mỗi ngày đều đến mức sinh mưu tính.
Thời gian gần đây, nàng nhạy bén nhận , vài bắt đầu ngấm ngầm chuẩn , ý đồ tranh giành vị trí cao hơn. Đây là dấu hiệu .
Thật lòng mà , bản nàng cũng cuốn tranh đấu hậu cung.
Với những thủ đoạn nhỏ mềm mỏng của , Tạ Vân tự nếu thật sự rơi vòng cung đấu, e là chẳng mấy chốc sẽ hạ gục mất thôi.
Thục phi còn kịp vui mừng vì giao nhiệm vụ, Tạ Vân tiếp lời: “Lần tiệc tất niên , giao cho bốn vị phi cùng chuẩn . Thục phi lo phần bố trí hiện trường, xem như chủ trì tổng thể. Hiền phi lo việc sắp xếp chỗ , Quý phi phụ trách nước , điểm tâm và món ăn.”
Nói nàng khẽ gật đầu, tiếp tục: “Còn Đức phi thì lo phần tiết mục giải trí.”
Dù là mỗi một việc, nhưng cuối cùng vẫn nộp lên cho nàng duyệt qua. Ai cũng hiểu rõ điều đó.
Nghe xong, những phi tần giao nhiệm vụ đều bất ngờ mà mừng rỡ, ai nấy mặt mày rạng rỡ.
Nam nhân thì thể giành hết sủng ái, nhưng nếu quyền trong tay, cũng coi như là chỗ .
Ngược , những phi tần cấp thấp thì vui lắm. Mấy việc dù gì cũng chẳng tới lượt họ góp mặt.
Ai ngờ Tạ Vân mỉm :
“Cách bày trí hiện tại của các ngươi trông phần cũ kỹ . Nhân dịp , cho các ngươi một cơ hội, ai tự bày trí thì đến chỗ Lệ Chi ghi danh. Trước Tết nộp bản vẽ lên, sang đầu xuân năm sẽ bắt đầu triển khai cho chỉnh.”
Vốn dĩ chỉ là ý tưởng nổi hứng lúc , nhiều thứ cũng khó mà chuẩn kịp ngay trong năm nay.
Lúc , các phi tần phía mới rạng rỡ hẳn, nào cũng vui hớn hở.
Tạ Vân cũng cân nhắc . Đổi bố cục một chút, tâm trạng cũng khá hơn. Hơn nữa đồ dùng trang trí vốn tốn bao nhiêu. Đồ cũ nàng cũng tính thu , còn đồ mới thì xem như là ban thưởng.
Nghĩ , đám phi tần vui ríu rít bên , nàng cũng cảm thấy nhẹ lòng hơn.
Ở trong cung , thật nàng cũng cô đơn.
Quý Cảnh Lẫm sớm về trễ, quanh chỉ còn cung nữ và thái giám, chẳng ai thể trò chuyện thẳng thắn.
Còn các phi tần , ai nấy đều giống như sương phủ, lạnh nhạt đề phòng, khiến nàng mà cũng mỏi mệt trong lòng.
Không bằng như hiện tại, tìm việc cho họ , họ vui, nàng cũng thấy bớt tịch mịch.
Haiz… cuối cùng nàng cũng dần hiểu , thế nào gọi là “chỗ cao tránh khỏi lạnh lẽo”.
Chỉ cần nàng còn ở vị trí , thì khi khác đến chuyện với nàng, trong lòng họ tất sẽ cân nhắc vạn .
Lúc đầu nàng còn Quý phi lôi kéo tình, mãi thành quen, giờ chỉ thấy gượng gạo, tự nhiên.
Muốn tìm một thật lòng chia sẻ, thì dễ, nhưng thực tế quá khó.
Chỉ cần nàng còn là Hoàng hậu, thì điều đó là thể.
Nghĩ , nàng cũng phần nào hiểu sự cô độc mà thỉnh thoảng nàng từng thấy trong mắt Quý Cảnh Lẫm. Đó giả vờ, mà là thật lòng.
Ngẫm thấy cũng buồn . Nếu bảo chọn giữa một tri kỷ chân thành và địa vị như hiện tại, e rằng nàng vẫn sẽ chọn địa vị .
Bởi lòng sẽ đổi . Mà quyền lực và lợi ích trong tay mới là những thứ thật sự nắm : Thật, rõ ràng, thể chối cãi.