Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:37:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ hôm nàng “đèn đỏ” tới, thế là mấy ngày tiếp theo, sáng nào thức dậy cũng cảm giác bàn tay Quý Cảnh Lẫm len lén dò dẫm chăn.

Mà nụ của dạo , càng lúc càng biến thái

Tạ Vân: “…”

Lúc mới trễ một ngày, trong lòng nàng còn thấp thỏm. Đến khi trễ ba ngày thì cuối cùng cũng bình tĩnh .

Ổn như lão cẩu thành tinh thế , chẳng t.h.a.i thôi ? Có gì to tát .

Thạch Lựu thì tươi suốt ngày, mỗi ngày một rạng rỡ hơn. Với nàng , chủ t.ử sinh càng nhiều càng .

Chỉ khi nhiều con cái, địa vị mới thật sự vững chắc.

đối với Tạ Vân thì chuyện m.a.n.g t.h.a.i chẳng hề đẽ như thế.

Đến ngày thứ mười, khi ngự y quen thuộc đến thăm khám cho nàng, nàng vẫn thấy chút ngượng ngùng.

Mấy đứa đầu mới tròn một tuổi, bây giờ thật sự thích hợp để m.a.n.g t.h.a.i tiếp.

Nàng nhẩm tính thử, ba năm ôm hai là nhiều . Còn nàng, nếu trúng thật, sinh thuận lợi thì…

Bốn đứa lận.

Hiệu suất như cao quá ? Có gọi là quá "mắn đẻ" ?

Tâm trạng Tạ Vân phức tạp về phía vị ngự y đang trầm ngâm mặt.

Vị vốn vẻ ngoài hiền hòa, thần thái điềm đạm, giọng chậm rãi khiến cũng thấy nhẹ lòng, dễ thả lỏng.

Tạ Vân nay vẫn cảm thấy như thế. lúc mở miệng, nàng cảm giác… tim như nghẹn .

Quả thật… m.a.n.g t.h.a.i .

Quý Cảnh Lẫm vui đến mức ngậm miệng, miệng liên tục bảo ban thưởng, còn hớn hở sai báo tin cho Thái hậu.

So với đầu m.a.n.g t.h.a.i kiêng khem đủ đường, kinh nghiệm, thứ diễn suôn sẻ hơn hẳn.

Không cần ngự y dặn dò gì nhiều, Quý Cảnh Lẫm tự chuẩn đấy.

Nhìn bên cạnh, khóe môi giấu nổi nét dịu dàng.

Tạ Vân: “…”

“Ngươi đừng nữa, trong lòng bổn cung thật sự thoải mái.”

Lời dứt, vị ngự y bên cạnh nghiêng đầu quan tâm hỏi ngay: “Không thoải mái chỗ nào? Vừa vi thần bắt mạch thấy vẫn mà.”

Chuyện , Quý Cảnh Lẫm đúng là kinh nghiệm. Sau khi khen thưởng vị ngự y vất vả chạy tới, sai thái giám đưa lui về nghỉ.

Còn bản thì cứ nguyên tại chỗ, mỉm Tạ Vân, miệng còn cảm khái: “Không uổng công trẫm cần mẫn chăm bón, mầm non quả nhiên chịu mọc lên .”

Bộ dạng khoe khoang … đúng là thể nổi.

Tạ Vân sớm từ bỏ chuyện "hợp nhất đôi tay cầu nguyện", chỉ mỉm : “Tín nữ chẳng cầu gì hơn, sinh một đứa thôi là đủ, sinh nhiều nữa tín nữ sợ thật .”

Quý Cảnh Lẫm ha hả: “Được , một đứa thì một đứa.”

Tạ Vân liếc một cái, rõ ràng là kiểu ngoài xem náo nhiệt, sợ chuyện lớn.

Quý Cảnh Lẫm sang thủ thỉ kể chuyện năm đó nàng m.a.n.g t.h.a.i đầu, cũng vui mừng : “Trẫm nhịn lâu lắm , đợi mãi chẳng thấy ngươi , chờ cùng chia vui… cuối cùng chịu nổi tự công bố luôn.”

Quý Cảnh Lẫm cảm khái, lúc đó đúng thật là vui đến mức ngủ cũng thể tỉnh, nghẹn bao lâu như thế, đúng là khổ cho .

Tạ Vân nghĩ , cảm thấy hình như phiên bản trong lòng nàng và … chẳng giống chút nào.

Nàng vốn định giấu đến ba tháng, chờ t.h.a.i định mới . Ai ngờ Quý Cảnh Lẫm giành công bố , lúc nàng còn giận thật, cảm thấy đúng là một “đại móng heo”, đồng đội heo, phiền thiếu suy nghĩ.

Hóa trong lòng nghĩ như .

Thật sự khác xa với những gì nàng dự tính.

Nghĩ tới đây, Tạ Vân bật , tiếp: “Chỉ là ba tiểu gia hỏa nhà chúng , khi sắp thêm hoặc , trong lòng nghĩ thế nào nữa.”

Chuyện , Quý Cảnh Lẫm thì chẳng bận tâm, chỉ cần báo một tiếng là xong.

Hoàn kiểu lo lắng như “lỡ nhị bảo đại bảo cảm thấy lạnh nhạt thì ”.

Tạ Vân thì . Vì thế, khi báo tin ba đứa nhỏ đáng yêu tỉnh ngủ xong, nàng liền thử mở lời thăm dò.

Nói thật… cũng chút ngượng ngùng.

Bảo Châu chạy ở phía , Minh Châu và Thanh Lưu theo sát phía . Vừa thấy nàng, ánh mắt ba đứa nhỏ liền sáng rỡ, lộc cộc chạy thẳng về phía Tạ Vân.

Lúc hơn một tuổi, đúng là thời điểm đáng yêu nhất, ngoan ngoãn lanh lợi, đường thì lắc lư như vịt con, một cái là khiến ôm lòng mà cưng nựng.

Bảo Châu chạy nhanh nhất, chẳng khác nào một quả pháo nhỏ, cứ thế lao về phía lòng Tạ Vân định nhào . Ai ngờ giữa đường Quý Cảnh Lẫm đưa tay ngăn .

Minh Châu thì bĩu môi khúc khích, nhắm chuẩn vị trí, chuẩn phát lực nhào tới. Ai ngờ còn kịp đến gần, phụ hoàng vớt lên từ giữa đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-47.html.]

Đôi mắt tròn nhỏ ngơ ngác, vẻ mặt như hỏi: Ơ, là ai, đây là , bay?

Còn Thanh Lưu — đứa hai tỷ tỷ lấn át — rốt cuộc cũng tóm cơ hội. Nó hí hửng hét lên một tiếng mừng rỡ, khúc khích lạch bạch chạy tới.

Lúc Quý Cảnh Lẫm định đưa tay chắn nữa, Tạ Vân nhanh hơn một bước, cúi ôm lấy con trai út lòng.

Hai đứa còn thấy thế liền vui, lập tức bắt đầu vùng vẫy trong lòng phụ hoàng, giãy nảy đủ kiểu phản đối.

“Hầu hầu hầu ~” Bảo Châu sốt ruột kêu lên, mẫu hậu biến thành “hầu hầu hầu” kìa!

Ý của Bảo Châu là bảo Quý Cảnh Lẫm mau mau thả các nàng xuống.

Hắn đành chịu thua, một tay ôm cả ba đứa nhỏ lòng. Chỉ đến khi ôm trọn ba tiểu bảo bối trong n.g.ự.c, Tạ Vân mới cảm thấy lòng dần .

Ba đứa trẻ … chính là nơi nàng gửi gắm tình cảm kể từ khi bước chốn hậu cung . Chúng khiến trái tim nàng cảm thấy đầy đủ và bình yên hơn phần nào.

Con mà, ai cũng cần một nơi để gửi gắm tình cảm. Dù là tình , tình bạn tình yêu. Nếu , trong lòng sẽ thấy trống trải bao.

Bảo Châu cất giọng non nớt gọi “mẫu hầu”, bật rộn rã.

sửa cách phát âm từ lâu, nhưng nàng vẫn cứ gọi “mẫu hầu” chứ chịu đổi thành “mẫu hậu”, trong khi Minh Châu thì phát âm đúng từ lâu .

Riêng Thanh Lưu thì vẫn đang ở giai đoạn tập , tuy hiểu nhưng còn ít lắm.

Chỉ nhào cổ mẫu hậu mà ôm c.h.ặ.t, dụi dụi cọ cọ đầy thiết.

Thấy nụ rạng rỡ mặt Tạ Vân, Quý Cảnh Lẫm khẽ mặt , trong lòng hiểu dâng lên chút chua xót.

Nàng cũng khi ở bên , nhưng hình như… từng rạng rỡ đến mức .

Hắn dám chắc, lúc nàng ở cạnh tuy vẫn vui vẻ, nhưng từng mang cái cảm giác như đang phát sáng cả như thế .

“Vân Vân.” Hắn khẽ gọi một tiếng.

Tạ Vân ngẩng lên mỉm , nghiêng đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

Quý Cảnh Lẫm nàng, cũng bất giác theo.

Chỉ cần nàng vẫn ở bên … thì sẽ luôn cách giữ lấy nàng.

Mãi đến lúc , mới chợt nhận , trái tim mà từng nghĩ là băng giá, từ khi nào âm thầm tan chảy.

Chỉ là lớp băng che mắt quá lâu mà chẳng hề .

“Vân Vân.” Hắn nhẹ giọng : “Ngươi thu xếp sớm mấy việc đầu năm . Đến Tết, trẫm dẫn ngươi ngoài chơi mấy ngày.”

Cải trang vi hành. Cải trang vi hành. Việc là thứ thích nhất.

Tạ Vân nghi hoặc , liền thấy Quý Cảnh Lẫm nhoẻn giải thích: “Vườn mai ngoài thành sắp nở , trẫm đưa ngươi thưởng mai.”

Mấy trăm mẫu mai, một cũng chẳng thấy là cuối.

Khi hoa mai đỏ rực nở xen trong tuyết trắng, chính là lúc cảnh sắc nhất trong năm.

Tạ Vân tuy chẳng hiểu rõ vì đột nhiên nảy ý định giấu phận, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

“Được.”

Còn hơn một tháng nữa, thời gian chuẩn vẫn kịp.

Chủ yếu là… đến Tết thể nào cũng sẽ tuyết rơi, chỉ sẽ rơi mồng mấy mà thôi.

Nàng thích ngắm cảnh tuyết. Cả hoàng cung uy nghiêm phủ một màu trắng xóa, chỉ còn bức tường son là gam màu duy nhất nổi bật.

“Ừm, thật thơm.” Quý Cảnh Lẫm bước đến bên nàng, tranh thủ hôn trộm một cái.

Kết quả Bảo Châu quạt cho một cái “bốp”, như thể đập bay luôn khuôn mặt phụ hoàng:

“Không !” Vừa rưng rưng nước mắt, lấy khăn lau mặt cho Tạ Vân.

Bé con vẻ uất ức, cứ như thể chuyện trọng đại lắm. Nhất định hôn mẫu hậu một cái cho công bằng, lúc mới chịu buông tha.

“Ha ha ha~” Tiếng lan xa đầy vui vẻ.

Lúc , Quý phi vốn định đến thỉnh an Hoàng hậu. Vừa bước đến, thấy cảnh Hoàng đế đang vui đùa như , nàng liền chững định đầu thẳng.

ngay khoảnh khắc đó, tiếng đế hậu truyền đến tai nàng , vang vọng khắp hành lang.

Nàng từng Hoàng đế như .

Trước mặt các phi tần, lúc nào cũng uy nghiêm, lạnh lùng, xa cách, hề một chút dịu dàng nhân tình nào cả.

Thái độ dành cho Hoàng hậu… khác biệt.

Không từng tìm cách quyến rũ Hoàng đế, nhưng kết quả… đều thất bại.

 

 

Loading...