Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:33:40
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Các phi tần trong cung, nếu thấy mắt một phi tần cấp thấp nào đó, thì thủ đoạn để chèn ép nàng đúng là nhiều vô kể.
Hiền Phi phía nở nụ nhàn nhạt, thoạt ôn hòa, hiền hậu. gần đây, nàng và Đức Phi đang mâu thuẫn gay gắt. Vừa khéo thêm việc nàng cực kỳ ưa Trinh Quý Nhân, đúng là cớ để trút giận.
Sau khi trở về Tê Ngô Cung, Hiền Phi xuống ghế thái sư, phía kê sẵn gối mềm, nàng lười biếng tựa đó, tay nâng tách nóng, quả nhiên là thoải mái.
Lúc , nàng mới chậm rãi dời ánh mắt, về phía Trinh Quý Nhân đang quỳ bậc thềm.
Tiền triều đảng phái, hậu cung thì cũng chẳng khác gì, chia bè kéo cánh, ôm đoàn kết đảng. Trước đây, Hiền Phi từng chủ động chìa cành ôliu với Trinh Quý Nhân, nhưng nàng khéo léo từ chối, viện cớ thoái thác. Rồi chẳng bao lâu , liền xoay chạy sang bám váy Đức Phi, một kẻ chẳng bao nhiêu địa vị trong cung lúc đó.
Hiền Phi khi vốn nhờ gương mặt đoan chính, ôn nhu, ai gặp cũng thấy nàng hiền thục, mà bẽ mặt như , đương nhiên trong lòng đ.â.m tức giận. Từ đó, hai phe âm thầm hình thành thế đối lập, đôi bên chướng mắt ít.
Hiền Phi cũng dám gì quá tay. Hoàng hậu xưa nay cho phép xử phạt tư hình trong cung, nếu phạt, cũng chỉ thể là kiểu xử lý lấy lệ: quỳ thì cứ quỳ, thì cứ , chỉ cần thời gian đủ dài là .
với đám phi tần từ nhỏ nuông chiều nâng như trứng hứng như hoa , thì chỉ riêng chuyện quỳ suốt mấy canh giờ thôi, cũng chẳng khác gì một dạng t.r.a t.ấ.n.
Chỉ một ngày thôi, đóa hoa kiều diễm cũng thể úa tàn.
Trinh Quý Nhân siết c.h.ặ.t nét mặt, trong lòng âm thầm thề độc: nếu một ngày nàng vùng lên , nhất định sẽ khiến những kẻ từng sỉ nhục trả giá gấp ngàn , vạn !
…
Trong khi nơi đao quang kiếm ảnh, bầu khí căng cứng đến ngạt thở, thì tại Ngự Hoa Viên là một khung cảnh khác.
Quý Cảnh Lẫm bước chậm rãi dọc theo con đường trải hoa, nhành liễu lay động theo gió, thứ đều mang theo vẻ yên bình như ngày xưa. Hắn im lặng tản bộ bên hồ Vị Ương, bóng dáng cao lớn phản chiếu trong làn nước gợn sóng lấp lánh ánh nắng.
“Ngươi…” Tạ Vân mở miệng, lập tức hối hận.
Bởi vì đôi mắt sâu thấy đáy của Quý Cảnh Lẫm đang thẳng nàng. Trong ánh đó, mặt hồ Vị Ương dường như cũng phản chiếu tia sáng u tối, sâu thẳm, mang theo áp lực khó tả.
Tạ Vân mím môi, vẫn quyết định tiếp: “Thần sẽ ngoan ngoãn tản bộ. Ngài nhanh thì cứ , cần để ý đến thần .”
Nam chính càng đối xử với nàng, nàng càng cảm thấy thoải mái. Thứ ngọt ngào bây giờ, thể chính là d.a.o nhọn của tương lai. Tạ Vân nhớ kỹ điều đó, dám lơi là.
Quý Cảnh Lẫm liếc nàng một cái, nhàn nhạt “Ừ” một tiếng.
Gió xuân ấm áp, mùi hoa thoang thoảng, lẽ là một khung cảnh yên bình dễ chịu. Tạ Vân chỉ im lặng, dám thêm nửa lời.
Nàng bước Quý Cảnh Lẫm như một nàng dâu nhỏ ngoan ngoãn, bước chân chậm rì rì, nhưng thật là cố tình kéo dài thời gian. Dù gì nàng cũng uống “An Thai Hoàn”, hệ thống đảm bảo đây là vật bảo vệ t.h.a.i nhi an
Theo lời hệ thống, đứa bé trong bụng nàng cứng cáp như sắt thép, sợ bất kỳ nguy hiểm âm mưu nào.
Không chỉ tác dụng giữ thai, “A Thai Hoàn” còn cung cấp đủ dưỡng chất cho cả và con, giúp tẩm bổ diện. là một loại “thần d.ư.ợ.c” trong chốn hậu cung hiểm ác .
Dạo gần đây, nàng thêm nào mật tiếp xúc với Quý Cảnh Lẫm, mà bảng "bốc thăm trúng thưởng" trong hệ thống thì vẫn im lìm động thái gì. Tốc độ đúng là còn thua cả rùa bò!
Đang nghĩ ngợi miên man, từ xa thấy tiếng khanh khách vọng đến, khi gần khi xa, mang theo giọng thiếu nữ trong trẻo ngọt ngào, như rót mật tai.
Quý Cảnh Lẫm nhíu mày, như vô thức nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại như xương của Tạ Vân, dẫn nàng tiếp tục theo con đường nhỏ quanh co trong Ngự Hoa Viên.
Hoàng đế vốn dĩ là nhân vật mang sức hút trời sinh với đám phi tần. Dù chủ động bước tới, thì những mỹ nhân xinh dịu dàng cũng sẽ như tre non mọc ngừng.
Cho nên, tiếng rộ lên càng lúc càng gần, hương thơm cũng theo gió mà ùa đến, nồng đậm ngọt ngào đến mức rùng .
“Tham kiến bệ hạ, tham kiến hoàng hậu nương nương.” Tiếng hành lễ mềm mỏng vang lên đều đều, Tạ Vân chỉ liếc mắt thấy rõ: bộ tiểu phi tần chút nhan sắc đều tụ đây.
Người nào nấy y phục xuân sắc lả lướt, tay áo thướt tha, cổ tay trắng ngần, ai nấy đều cố gắng khoe trọn đường cong động lòng của bản , mong chỉ cần một ánh mắt đế vương lướt qua là thể từ cá chép hoá rồng.
Chỉ bốn vị phi tần ban phong hiệu “Quý – Thục – Hiền – Đức” là còn giữ thể diện, dám tùy tiện thể hiện tình cảm mắt bao như .
Tạ Vân liếc sắc mặt Quý Cảnh Lẫm. Dù đang là trung tâm vòng xoáy mỹ sắc, chẳng lấy một chút d.a.o động. Vẻ mặt lạnh lùng, giọng cũng như băng tuyết giữa mùa xuân: “Giải tán .”
Tạ Vân thầm tặc lưỡi một cái. Bao nhiêu mỹ nhân chờ mong để mắt tới, cuối cùng vẫn chỉ mỗi Trinh Quý Nhân là “múc một gáo nước”.
Nàng nhẹ nhàng gật đầu chào mấy vị phi tần đang hình vì hổ, còn kịp mở miệng gì thì cảm nhận vài luồng sát khí sắc lẹm phóng tới như d.a.o nhọn.
Tạ Vân vẫn giữ nụ ôn hòa, mỉm trấn an đám oanh oanh yến yến nhanh ch.óng đuổi theo bước chân của hoàng đế.
Y như mấy chú cún gọi dạo, chạy hai vòng là coi như thành nhiệm vụ. Quý Cảnh Lẫm thì một chút cũng ý dừng — bước chân vững vàng, dứt khoát, chớp mắt khuất dạng mắt nàng.
Tạ Vân: “...”
Tạ Vân thật sự còn gì để . Nhìn bóng lưng Quý Cảnh Lẫm cao ráo như trúc ngọc, bước vững chãi như vướng bụi trần, nàng chỉ mong: Nam chính, mau mau tìm Trinh Quý Nhân , đừng để ý tới nữa!
Mỹ nhân nơi nơi, cứ lôi phơi gió gì chứ? Gió xuân tuy nhẹ nhưng lạnh thấu xương, lâu cẩn thận là cảm lạnh như chơi.
Nàng âm thầm lầm bầm một câu, về thì va ngay một nhóm phi tần.
Dẫn đầu là Lan Tần, phía lũ lượt kéo theo một đoàn, thấy nàng liền đồng loạt khom hành lễ.
“Đứng lên .” Tạ Vân thuận miệng đáp, định bụng rời ngay. Giờ nàng đang mang thai, tránh xa hội phi tần là thượng sách. Người nhiều thì khả năng xảy sự cố càng cao, nàng dính rắc rối .
Lan Tần tỏ vẻ cam lòng, giọng nhẹ nhàng như tơ lụa vang lên: “Hoàng hậu nương nương, tần một câu… nên .”
Tạ Vân lập tức thấy đau đầu. Đây là kiểu chuyên chơi trò mở miệng là đ.â.m, kiểu gì cũng khiến nghĩ ngợi. Dù lời là gì thì cuối cùng cũng sẽ biến thành một mũi tên ngầm nhắm thẳng khác.
Nàng nhướng mày, lười biếng phất tay: “Vậy thì khỏi .”
Lan Tần: “...”
Tạ Vân dứt câu là lưng bỏ ngay. Mấy lời kiểu “nên nên ” đó, gì cũng là kiểu thì khéo nhưng thực chất là lợi cho , gây họa cho . Nàng chẳng rảnh mà gì.
Lan Tần nghẹn đến mức tức c.h.ế.t, nhưng vẫn dám manh động. Chỉ cảm thấy ánh mắt những xung quanh nàng đều phần là lạ, như đang nhạo, như đang xem trò .
Giữa chốn đông , gương mặt nàng đỏ bừng, hổ uất ức.
Nghĩ tới mẫu Thái hậu nể mặt vài phần, Lan Tần càng cam lòng mất thể diện thế . Vì thế, nàng bước nhanh lên, gỡ chút danh tiếng.
Mới mở miệng một câu, giọng dịu dàng mềm mỏng: “Xưa nay, hoàng gia đại phụ đều lấy hiền gốc…”
“Tát miệng!” Tạ Vân mặt lạnh như sương, lời khiến cả sân lặng ngắt như tờ.
Ánh mắt nàng sắc lạnh quét về phía Lan Tần, đang c.h.ế.t lặng, kinh hoảng dám tin.
Trong nguyên tác, đoạn nàng qua, những lời kế tiếp của Lan Tần chẳng gì khác, mà chính là ám chỉ Hoàng hậu đủ đức hạnh, rộng lượng khoan hòa, nhắc nhở Hoàng đế ân sủng đều các phi tần trong cung.
Sau , mấy lời đó cố tình lan truyền ngoài, khiến danh tiếng Hoàng hậu tổn hại nghiêm trọng, dèm pha là “gato”, xứng ngôi vị mẫu nghi thiên hạ.
Không để chuyện theo vết xe đổ, Tạ Vân tay .
Thạch Lựu theo lệnh lập tức tay, chút nương tình, tát thẳng gương mặt xinh của Lan Tần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-5.html.]
Chỉ vài cái tát thôi, khóe miệng Lan Tần bật m.á.u, một bên má sưng phồng đỏ ửng như trái đào chín.
Mặt mũi tơi tả, nàng cuối cùng cũng sợ thật, lập tức khuỵu xuống đất: “Cầu xin Hoàng hậu nương nương thứ tội…”
Nàng run rẩy dập đầu, dám hó hé thêm một câu nào nữa.
Những phi tần khác đều sợ đến mức nín thở, dám thở mạnh, ánh mắt hoảng loạn Hoàng hậu đang uy nghiêm mặt.
“Nói năng cho cẩn thận! Bổn cung là để ngươi tùy tiện mở miệng lắm lời ?!”
Tạ Vân quát lạnh một tiếng, tâm trạng đang vui vẻ ngắm cảnh xuân cũng tan biến.
“Dạ! Tần xin ghi nhớ lời dạy của Hoàng hậu nương nương…”
Đám phi tần còn vội vàng quỳ rạp xuống lưng Lan Tần, dám chậm trễ nửa khắc.
Nhìn bọn họ răm rắp như , trong lòng Tạ Vân chỉ khẽ thở dài: Cùng là nữ nhân, cùng bước chốn hậu cung , cuối cùng chỉ gây khó dễ lẫn . Tội gì thế?
Nếu bọn họ tự ý gây chuyện, nàng cũng chẳng tay. cứ tưởng Hoàng hậu là mềm yếu, thể tùy tiện bắt nạt ? Cứ mặt mũi nhu hòa thì cũng sẽ nhịn nhục cho qua hết ư?
Lan Tần thì sợ đến mức tim như sắp nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, mặt đỏ bừng vì hổ lẫn hoảng hốt, chỉ hận thể đào một cái lỗ thật sâu mà chui xuống cho xong.
Khi ngẩng đầu về phía Hoàng hậu đang đó với gương mặt lạnh lùng như sương gió, nàng chỉ thấy vô cùng xa lạ và đáng sợ.
Rõ ràng thường ngày vị Hoàng hậu luôn tỏ nhân hậu, dịu dàng, hiền thục… Tại bây giờ vì một câu hợp mà lập tức tay xử phạt?
Lan Tần đến giờ vẫn hiểu nổi sai ở . Chỉ ôm mặt mà rơi nước mắt, tức tưởi, run rẩy quỳ gối: đau, tủi, uất ức.
Tạ Vân khẽ day trán, chẳng buồn phí lời với kẻ ngu dốt. Nàng dứt khoát xoay rời , thẳng hướng Từ Ninh cung. Dù gì dành thời gian chuyện vô nghĩa với Lan Tần, chẳng bằng đến thăm Thái hậu, bồi dưỡng thêm chút tình cảm vẫn hơn.
Lan Tần quỳ phí , bộ dạng ấm ức như sắp thành tiếng. Lệ Tần theo nàng liếc , trong đáy mắt tối như đang ngẫm nghĩ điều gì đó, ánh mắt lặng lẽ quét qua đóa hoa tàn úa bên lề đường.
Một lúc , đám phi tần đều tản , ai cũng mang sắc mặt khác . Người thì thở phào, kẻ thì lo lắng, kẻ rắp tâm suy tính, chung quy đều cảm thấy tình hình hôm nay còn thú vị gì nữa.
Chỉ còn Lan Tần vẫn quỳ đó, hai má nóng rát như lửa thiêu, đau đớn đến tê dại.
Còn Tạ Vân thì trong lòng cũng khó chịu ít. Nàng bây giờ là Hoàng hậu, mà theo đúng những gì trong nguyên tác, tất cả những gì nhân vật Hoàng hậu từng trải qua, nàng cũng sẽ lượt đối mặt.
Vì mạng nhỏ của , nàng nhất định mạnh mẽ, ai phép động đến nàng.
Tới Từ Ninh cung quen thuộc, nét mặt Tạ Vân cũng giấu nổi chút mệt mỏi. Thái hậu một cái hiểu ngay, liền nhướng mày bảo: “Làm ? Ai chọc giận ngươi ? Tổ mẫu ngươi xử lý, cứ tấu là .”
Câu hài hước khiến bật , bầu khí lập tức dịu . Tạ Vân cũng nhịn mà bật theo.
“Tấu ạ, là Lan Tần lên mặt dạy dỗ cháu gái. Thật là tự lượng sức.”
“Được .” Thái hậu bật : “Cả hậu cung chẳng ai sánh với ngươi, đừng để bản chịu thiệt là .”
Thái hậu dịu dàng xoa đầu nàng, sốt sắng hỏi: “Có khó chịu ? Ngực tức , đầu đau ? Có buồn nôn ?”
Bà liên tục hỏi hết loạt phản ứng t.h.a.i kỳ thông thường. Tạ Vân chỉ đỡ trán, bất đắc dĩ đáp: “Không gì cả, vẫn ạ.”
Có điều đúng là kỳ quái thật, càng than thở, thì càng thấy bình thường. Mới hai ba ngày, nàng bắt đầu nghén đến mức ăn nổi cơm.
Cái gì cũng nuốt nổi, mềm nhũn giường như con gà rút lông, yếu ớt còn sức sống.
Chỉ ăn mấy quả vị chua chua ngọt ngọt để chống đói, nhưng thứ càng ăn càng khiến dày thêm cồn cào, ăn xong bao lâu đói. Mà dinh dưỡng thì chẳng đủ, cuối cùng chỉ khiến nàng thêm kiệt sức.
“Lần mà còn mạnh miệng nữa thì đúng là heo…” Nàng thoi thóp, yếu ớt than thở.
Thấy nàng tiều tụy đến , Quý Cảnh Lẫm cũng bắt đầu sốt ruột. Hắn ngừng sai mời thái y đến xem bệnh, hết đến khác.
Thuốc sắc xong, mùi đắng xộc lên mũi. Tạ Vân mùi nhíu mày, uống nôn. Cuối cùng nàng thật sự chịu nổi, nhấp một ngụm phun hết.
Khuôn mặt trắng trẻo, tuấn tú của Quý Cảnh Lẫm cũng trở nên tái mét vì giận. đến sắc mặt xanh xao của Hoàng hậu, đành nuốt cơn giận xuống, nỡ trách nàng lấy một câu, chỉ sang trút hết tức giận lên thái y.
“Mau nghĩ cách ! Cứ như cả ngày thì còn thể thống gì nữa? Làm chịu nổi?!”
Khi đều bó tay nghĩ cách gì, Hoàn ma ma yếu ớt lên tiếng: “Lão nô nhớ, mẫu cũng từng nghén nặng, nôn thốc nôn tháo dứt, khổ vô cùng. Sau đó nghĩ một biện pháp… ăn chút món đơn giản từ bột. Khi đó nhà nghèo, chỉ thể cắt bánh bao từng lát đem rang lên…”
Hoàng đế cau mày, nhưng bà vội tiếp lời: “Sau triều mới thành lập, đời sống dần khá hơn, ai ai cũng lương thực dư dả, nên món cũng cải tiến. Dùng bột mì trắng và trứng gà bánh bao áp chảo…”
“Lấy bột mì trắng, trộn với trứng, nước, một ít đường, nhào thành bột cán mỏng thành bánh, rắc thêm vừng lên . Cho chảo nướng chậm, khi chín thì mặt bánh vàng thơm, mềm mềm ngọt dịu, quá nồng mùi chút hương, dễ ăn mà đủ dinh dưỡng, no bụng nữa.”
Nghe bà miêu tả, Tạ Vân tưởng tượng mùi thơm và vị ngọt nhẹ nơi đầu lưỡi, lập tức nước miếng bắt đầu trào lên trong khoang miệng.
Dựa món bánh giống bánh quy , Tạ Vân gắng gượng sống mấy hôm. Ăn đến mức quai hàm đau nhức, mà bụng vẫn no.
dù , cơ thể vẫn còn yếu, tinh thần càng uể oải, buồn chán. Mang t.h.a.i thật sự dễ chịu chút nào.
Càng khổ hơn là chuyện ứng xử với đám "tỷ " trong hậu cung. Trước đó lâu xử phạt Lan tần, thì mới đây Hoàn ma ma mang đến một tin dữ.
Lan tần c.h.ế.t. Nói là trong lòng nghĩ quẩn, c.ắ.t c.ổ tự sát.
Còn để một phong di thư, vạch trần Hoàng hậu tàn ác, tâm địa độc hiểm.
Tạ Vân nhíu mày. Chuyện , trong nguyên tác . Nguyên chủ khi còn một trận lửa lớn thiêu c.h.ế.t, Lan tần vẫn còn sống nhảy nhót ngoài .
Mà cái gọi là “Hoàng hậu độc ác”, càng lý. Trước khi hoàng đế và Trinh quý nhân bắt đầu tình sâu nghĩa nặng, Hoàng hậu vốn là duy nhất sủng ái, tính cách ngây ngô đơn thuần, hiền hòa thiện lương, cái gọi là “hại ”?
Xem , là kẻ mượn chuyện để thổi bùng gió lửa, lấy cớ xé toang cục diện định trong hậu cung.
“Tin tức... truyền ngoài ?” Tạ Vân xoa xoa huyệt Thái Dương. Lần đầu tiên nàng gặp chuyện thế , trong lòng khỏi bối rối.
Hoàn ma ma dè dặt liếc nàng một cái, nhẹ giọng đáp: “Mấy cung nữ phát hiện , hét lên một tiếng lao , một đám đều tận mắt thấy.”
Thấy Tạ Vân nhíu c.h.ặ.t mày liễu, Hoàn ma ma vội vã thêm: “Những đó đều là lâu năm trong cung, bắt hết .”
Hôm đó Tạ Vân phạt Lan tần mấy cái bạt tai, vốn chỉ răn đe. Dù mất mặt thật, nhưng cách mười ngày nửa tháng mới chịu nổi mà tự sát? Nghe thế nào cũng thấy giả.
Dù uất ức cỡ nào, thời gian lâu cũng sẽ nguôi ngoai.
Hơn nữa, phi tần nếu thật sự tự sát, cả gia tộc đều liên lụy, xét tội. Ai dám việc điên rồ như ?
Tạ Vân dậy, c.ắ.n răng: “Đi, đến Từ Ninh cung.”
Chuyện thế , cần một từng lăn lộn chiến thắng trong chốn cung đấu như Thái hậu. So với nàng, Thái hậu chắc chắn bản lĩnh hơn nhiều.