Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:33:43
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Vf9vpdUjI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả thật mỹ nhân luôn khiến động lòng thương xót. Nếu đang ở thế đối đầu, Tạ Vân thật sự thích diện mạo của Trinh quý nhân.
Vẻ mềm mại dịu dàng, lời như bông rơi nhẹ, khuôn mặt tròn trịa trắng mịn như bánh bao sữa, nhéo một cái chắc sẽ run rẩy đáng yêu, thấy chơi đùa một phen.
đáng tiếc, lòng nàng còn nhỏ hơn đầu kim, lời nào lọt tai, chỉ sợ đến lúc cùng hoàng đế tình thâm ý nồng, đầu cảnh hôm nay Tạ Vân yên hỏi đến, thế nào cũng sẽ âm thầm tính toán sổ nợ.
Làm nên chừa đường lui, gặp vẫn còn dễ chuyện.
Vì , Tạ Vân nhàn nhạt, ôn tồn mở miệng: “Trinh quý nhân thật là rộng lượng. Vậy thì thế , linh d.ư.ợ.c để Thái Y Viện xem xét một lượt, theo đúng quy trình, đó đều thể dùng chung, coi như phúc cùng hưởng .”
Ánh mắt nàng chậm rãi lướt qua từng phi tần trong điện, cuối cùng dừng ở biểu cảm giễu cợt nơi đuôi mắt của Hiền phi, trong lòng khẽ thở dài một .
Không ai là kẻ ngốc.
Mọi trong cung rõ ràng vẫn thật sự hiểu rõ “hào quang nữ chính” là gì.
Tạ Vân lên tiếng, đám phi tần lập tức thu biểu cảm, từng từ tốn hành lễ, miệng đồng thanh đáp lời.
Khóe mắt nàng liếc về phía tấm bình phong, thấy bóng một lặng lẽ rời . Lúc , nàng mới nhẹ nhõm thở dài một .
Dù đây cũng là thế giới trong sách, nhiều chuyện thể theo lẽ thường.
Ai mà Hoàng đế kiểu “ gặp yêu”, chỉ liếc mắt một cái vướng lưới tình, từ đó si mê lối thoát?
Tạ Vân nghĩ ngợi, liền hỏi thử: “Không hệ thống đo độ hảo cảm ?” Nếu đ.á.n.h dấu hai kiểm tra thì chẳng tiện theo dõi hơn ? Như thế còn đường mà tính toán chứ.
Hệ thống lạnh tanh, dội luôn một gáo nước lạnh:
“Không . Mời ký chủ tự độ kiếp.”
Tạ Vân: “…”
Tự dưng Tạ Vân cảm thấy như một đóa tiểu bạch hoa mong manh trong gió, vô cùng đáng thương.
Mấy ngày gần đây cơ hội cận với Hoàng đế, chỉ đếm ngược của hệ thống cũng chẳng nhúc nhích, như đóng băng .
Nghĩ đến lúc ban ngày thấy Trinh quý nhân, Tạ Vân cảm thấy xuyên của cũng uổng công.
Đều là nữ t.ử với , dáng lả lướt mê , nàng cũng thể hiểu cảm giác “từ trong xương như bốc lên một luồng hỏa”, đúng là một bảo vật hiếm thấy.
Đầu óc nghĩ ngợi miên man, Tạ Vân ngoan ngoãn dạo trong Ngự Hoa Viên. Hôm qua nàng hứa với Quý Cảnh Lẫm , nhất định sẽ lời, nên hôm nay cũng dám lười, chỉ quanh quẩn bên hồ Vị Ương tản bộ đúng giờ đúng chỗ.
Từ khi hoa đào bắt đầu nở, mỗi ngày trời ấm hơn một chút. Nhìn tình hình , chắc cũng sắp tới Hội Thưởng Hoa . Nghĩ đến đó, trong lòng Tạ Vân liền thấy rạo rực, vì khỏi cung chơi một chuyến, dù chỉ là dạo một vòng qua loa, nhưng thể chen chân giữa đám đông ngàn vạn , cũng đủ khiến vui mừng .
Đang mãi suy nghĩ thì chưởng sự thái giám của Thượng Y Giám bưng một chiếc hộp sơn đến. Từ ngoài cửa sổ , cao giọng bẩm báo: “Khởi bẩm Hoàng Hậu nương nương, lễ phục chuẩn cho Hội Thưởng Hoa thành. Xin xem qua một lượt?”
Tạ Vân vốn dĩ hứng thú với việc , nên xong liền vén màn bước khỏi nội thất, thẳng đến sân viện.
Người thái giám tên là Mã Vinh Quý, là chưởng sự Thượng Y Giám, ngoài bốn mươi tuổi, khuôn mặt vuông dài, mũi nhỏ, mắt nhỏ, toát lên vẻ khôn khéo giảo hoạt.
Thấy Hoàng hậu , ân cần nâng hộp sơn lên, mở trình bày từng lớp xiêm y xếp gọn bên trong.
“Ồ... tồi.” Tạ Vân khẽ gật đầu.
thực chỉ là “ tồi”, mà là đến mức động lòng .
Bộ lễ phục chuẩn cho Hội Thưởng Hoa phù hợp với khí mùa xuân rực rỡ. Vải dệt bằng gấm hoa, từng đường kim mũi chỉ đều tinh xảo, hoa văn uốn lượn như đang lay động theo gió. Trên nền vân bào, những đóa hoa thêu nổi rực rỡ như thật, thỉnh thoảng đính thêm vài cánh hoa bằng sa mỏng nhẹ như cánh ve, dập dờn nơi vạt áo, càng tăng thêm vẻ thanh thoát như tiên giáng trần.
Quả thực là vô cùng tiên khí.
Tạ Vân mà lòng, thuận miệng một câu: “Có lòng . Thưởng.”
Ánh mắt nàng vẫn rời khỏi chiếc nút thắt bên vạt áo, thật sự quá tinh xảo.
Nút thắt từ bích tỉ màu hồng phấn, điêu khắc thành cánh hoa, đó đính một con bướm vàng tinh xảo: nhỏ nhắn, sinh động như thật.
Cánh bướm bện từ tơ vàng nguyên chất, chỉ cần khẽ động tay, râu bướm cũng nhẹ nhàng lay động theo, như thể sắp bay lên khỏi mặt vải.
Tổng cộng ba bộ, nhưng rõ ràng bộ là xuất sắc nhất.
Thấy nàng hài lòng, Mã Vinh Quý suýt chút nữa thì thở phào thành tiếng.
Dù thì Hoàng hậu nương nương cũng là nhân vật mây, tính tình tất nhiên cũng mang chút khí chất thần tiên, dính chút bụi trần. Người như , lời khen ngợi cũng chẳng dễ . Được một câu “ tồi” từ miệng nàng, thật sự dễ chút nào.
Nếu Tạ Vân trong lòng Mã Vinh Quý đang nghĩ như , e là nàng sẽ tiếng.
Kiếp , món đồ đắt tiền nhất nàng từng mua cũng chỉ là một hai chiếc váy liền giá tầm hai ngàn. Mà váy quá mắc thì nàng tiếc nỡ mặc. Còn bây giờ, những bộ Hán phục thủ công cao cấp như thế , nàng chỉ quỳ xuống mà dâng lời xưng tụng.
Huống hồ thật sự quá . Vài hôm , Hoàng đế đích ban chỉ yêu cầu Thập Nhị Cục tăng thêm chất lượng vải vóc, ngay cả lớp lót trong cũng dùng loại da nhất.
“Được , ngươi lui xuống . Lần .” Tạ Vân nhàn nhạt, nhanh chậm.
Nhìn thấy Mã Vinh Quý cứ mãi chịu , nàng thể đoán là đối phương đang chờ một lời khen?
Quả nhiên, lời dứt, Mã Vinh Quý lập tức khom hành lễ, mặt mày hớn hở rời khỏi viện như thể ban đại ân.
Ngoài lễ phục, còn trang sức, phụ kiện, cùng vô món đồ nhỏ xinh khác, trong hai ngày nay đều lượt trình lên đầy đủ.
Tạ Vân trong nội thất, từng món từng món mang tới, trong lòng vô cùng vui vẻ.
Là nữ nhân, ai mà chẳng thích xiêm y lộng lẫy, châu báu ngọc ngà?
Nhất là lúc , khắp cả Đại Hạ, những thứ nhất, quý nhất, tinh mỹ nhất… đều đang từng chút một tập trung về phía nàng, gom góp danh nghĩa “Hoàng hậu nương nương”, tâm ý dâng lên mắt.
Phải rằng, loại cảm giác ... đúng là khiến sung sướng đến nên lời.
Tạ Vân vui vẻ rúc trong đống váy áo hoa lệ, tay khẽ vuốt lên lớp vân la lụa mịn, hoa văn nổi bật như mây trôi sóng nước. Khóe môi nàng khẽ nhếch, ánh mắt như như , nàng đột nhiên còn nhường vị trí Hoàng hậu nữa.
Con của nàng… tội tình gì ?
Nếu sinh gối Trinh quý nhân, sống yên thôi cũng là điều xa xỉ. Diễn giả ngây giả dại, khép nép cúi đầu, lúc nào cũng dè chừng. Đấy chính là con đường mặc định của “con thứ xuất” trong hoàng cung.
Huống chi, nó vốn dĩ là đứa bé mang danh con vợ cả, con của Hoàng hậu. Đời , dù là minh quân độ lượng đến mấy, liệu ai chịu để một đứa trẻ phận như thế tiếp tục sống thanh thản, khi mà tất cả những gì nó đại diện đều là mối đe dọa?
Nó là cốt nhục nàng m.a.n.g t.h.a.i mười tháng mười ngày. Hiện giờ, thể nàng bắt đầu nghén nặng, bụng dần nhô cao, mỗi ngày mỗi nặng. Máu thịt tương liên, sinh mạng tương thông, chỉ cần cử động một chút cũng cảm nhận sinh linh đang khẽ lay trong bụng.
Vậy mà… cuối cùng trở thành tảng đá lót chân cho khác ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-8.html.]
Tạ Vân bỗng nhiên im lặng.
Đã mấy ngày thấy bóng dáng Quý Cảnh Lẫm, cứ luôn bận rộn chuyện gì đó, lâu xuất hiện, khiến trong lòng Tạ Vân khỏi dâng lên một tia bất an mơ hồ.
Chẳng lẽ… bắt đầu tiếp xúc với Trinh quý nhân ?
Nếu thì đúng là tin chẳng mấy vui vẻ gì.
Ánh mắt nàng m.ô.n.g lung ngọn nến chập chờn nhảy múa giá bạc, ý nghĩ cũng theo đó dập dềnh. Tạ Vân Nghĩ, lẽ đến lúc cho bọn họ nếm thử mùi vị thủ đoạn thật sự .
…
Sáng hôm , đến giờ thỉnh an thường lệ.
Tình trạng nghén của nàng giờ cũng khá hơn, tuy nhiên bắt đầu xuất hiện đau lưng âm ỉ, đúng kiểu m.a.n.g t.h.a.i mấy tháng giữa. Tuy đến mức nhịn , nhưng cũng chẳng dễ chịu gì. Vì thế, sáng nay nàng quá quan tâm đến tư thế, ăn mặc cũng đơn giản hơn ngày thường đôi chút.
Chiếc phượng tọa nàng chế tác từ vàng ròng, hoa lệ vô cùng, nhưng thì khó chịu khỏi , cứng cộm, thế còn chẳng lấy một lớp đệm lót.
Những , nàng đều cố thẳng lưng, tư thế tiêu chuẩn lệch một li, hận thể lấy khí thế đoan trang uy nghi để đè ép hết những “tiểu yêu tinh” thích diễn trò mặt hoàng đế.
hôm nay…
Vừa đến điện thỉnh an, các phi tần liền cảm thấy gì đó là lạ.
Thạch Lựu, cung nữ cận nhất của Hoàng hậu, khi luôn theo sát nàng, hôm nay một điện .
Mọi còn tưởng nàng để dò xét, giám thị lời ăn tiếng của bọn họ. Ai ngờ… lưng Thạch Lựu theo một tiểu cung nữ khác, tay ôm gối dựa, đệm mềm, chăn gấp, động tác nhanh nhẹn thành thạo như thể việc lâu.
Trong chớp mắt, chiếc phượng tọa biến hóa thành một chỗ êm ái dễ chịu, tựa như cái ổ nhỏ mềm mại, thôi ngả lưng.
Khi Tạ Vân ung dung bước xuống, điệu bộ nhàn nhã, đám phi tần vẫn còn ngẩn hồn.
Nàng khẽ cong môi, giọng nhu hòa mà mất uy nghi: “Các ngươi nếu thích, cứ bảo Thượng Y Giám một bộ theo mẫu mà dùng. Bổn cung thử , đúng là thoải mái.”
Câu nhẹ tênh, nụ hiền hòa. … ai mà hiểu bên trong chứa bao nhiêu tầng sóng ngầm?
Quý phi hì hì phụ họa ngay, giọng dẻo như đường mật, mắt lấp lánh đầy tò mò: “Là thật đó, bộ đệm thấy mê . Hoàng hậu nương nương đúng là yêu thương chính … Tiểu Trư nhỏ bé thế mà cũng khéo tay quá chừng!”
Khen một lèo mười câu, lặp câu nào, Tạ Vân mà suýt nữa bật . là nàng thích kiểu như Quý phi, , chừng mực.
“Thạch Lựu, mang cây vải dự phòng của bổn cung đến thưởng cho Quý phi .”
Nói xong, nàng đầu Quý phi, dịu giọng : “Bổn cung còn dùng , ngươi đừng chê là .”
Vật do bậc ban tặng, ai dám chê? Không kịp cung phụng là đằng khác.
Trinh quý nhân ở một bên khẽ nhéo khăn tay, cũng nhẹ xen :
“Chủ t.ử nương nương quả nhiên thông minh khéo léo, nghĩ cách như , thật khiến thần vô cùng bội phục.”
Ánh mắt nàng lơ đãng liếc lên đài cao, khỏi chăm chú kỹ. Thứ ... thật sự quen mắt. Ở thời hiện đại thì loại đồ cũng thấy, gần như là sản phẩm tiêu dùng mà nhà nào cũng . ở thời cổ đại hiếm vô cùng, khó . Trong lòng nàng bất giác dấy lên nghi ngờ, chẳng lẽ Hoàng hậu cũng là xuyên ?
Ai ngờ vị Hoàng hậu cao quý mỹ lệ chỉ nhẹ nhàng đáp, giọng điềm tĩnh: “Bổn cung thời gian nhàn rỗi như . Mấy thứ đều là do Mã Vinh Quý ở Thượng Y Giám khéo tay khéo ý đấy.”
Nói đến cũng buồn , một đại nam nhân, tay nghề còn khéo hơn cả nữ nhân. Y phục nàng mặc hằng ngày, phần lớn đều từ tay . Cũng nhờ đôi tay mà giữ chắc vị trí chưởng sự Thái giám suốt bao năm nay, ai lay nổi.
Trinh quý nhân , sắc mặt liền khựng , nụ dịu dàng môi cũng suýt nữa giữ nổi.
Bây giờ nàng còn sủng ái như , chỉ là một tiểu quý nhân lạnh nhạt, nào nhàn hạ gì. Gần đây, mỗi ngày nàng đều chia phần “linh tuyền” cho các phi tần khác dùng, đến mức bản cũng sắp cạn kiệt.
Khẽ giơ khăn che mũi, nhẹ nhàng ấn một cái. Nơi mọc lên một mụn nhọt sưng đỏ như quả đậu, đau đến rơi nước mắt.
Nàng cũng từng nghĩ cáo bệnh để đến thỉnh an, nhưng sợ bỏ lỡ dịp gặp hoàng đế, thế là đành gắng gượng , mang theo cái “quả đậu” to tướng khắp nơi khoe… như thể đó là một loại trang sức.
Hoàng hậu dứt lời, ôm lấy chiếc gối mềm mại lưng, cả điện liền đồng loạt yên lặng hẳn.
Hiền phi và Trinh quý nhân hiềm khích từ lâu, xưa nay vẫn nắm nhược điểm nào của Hoàng hậu. Hôm nay thấy nàng tay , trong lòng khỏi nghẹn một cục, rốt cuộc cũng nhịn mà mỉa mai một câu: “Trinh quý nhân cũng thật giữ của. Có thứ cứ giấu mãi trong tay, đến khi chịu chia sẻ cho một chút thì... ai ngờ khiến cả đám nổi mẩn đỏ, đỏ hết cả mặt.”
Dung mạo nàng vốn chỉ bình thường, chịu nổi khác hơn . Nhìn Trinh quý nhân mỗi xuất hiện đều như tiên giáng trần, cũng thấy chướng mắt.
Vừa dứt lời, lập tức theo ánh mắt nàng , về phía đầu mũi Trinh quý nhân, nơi rõ ràng đang nổi một nốt đỏ ửng.
Chỉ thấy một đốm đỏ tròn xoe, sáng bóng, nổi bật như ngọc châu giữa nền da trắng, một cái “mụn đậu” oanh oanh liệt liệt.
Dù tuyệt sắc khuynh thành đến , chỉ cần mặt một điểm mỹ, khí chất cũng liền tụt dốc phanh. Đặc biệt là với mỹ nhân, mụn đậu chẳng khác nào vết d.a.o xé mặt, so với hủy dung còn khó chịu hơn gấp bội.
Trinh quý nhân thẹn đến mức suýt bật , vội vàng dùng khăn tay che , đôi mắt ướt sũng, viền mi đỏ hoe.
Nàng vui, Tạ Vân liếc bảng đếm ngược của hệ thống, quả nhiên chỉ “mở khoá sự kiện” bắt đầu nhích lên, tốc độ còn nhanh bất ngờ. Đợi Hiền phi thêm một đòn nữa là nàng thể “ thưởng”, chừng trúng kỹ năng mới.
lúc , Hiền phi đổ thêm một gáo dầu lửa, giả vờ vô ý : “Nhìn Ninh quý nhân dùng thần d.ư.ợ.c mới ban, làn da đổi nhiều. Khuôn mặt trắng mịn, mềm mại hơn gấp trăm so với Trinh Quý Nhân đấy.”
Trinh quý nhân cuối cùng cũng nhịn nổi nữa, nước mắt rơi lã chã, từng giọt từng giọt lặng lẽ trượt xuống. Thế nhưng nàng dám thành tiếng, bởi mặt Hoàng hậu mà òa lên thì chính là đại tội.
Còn Ninh quý nhân, Trinh quý nhân và hai trong nhóm bốn quý nhân thì ? Cuộc đấu đá giữa họ còn khốc liệt hơn cả tầng nữa. Dù cũng đều là quý nhân cấp thấp, chỉ cần loại bỏ một là ngay lập tức giảm một phần cạnh tranh.
Hồi mới nhập cung, nàng kém Ninh quý nhân một bậc, dung mạo cũng bằng, đều vây quanh tâng bốc đối phương, khiến trong lòng nàng thật sự cam tâm.
Sau bao công sức, rốt cuộc cũng thể áp đảo Ninh quý nhân, khiến nàng lùi bước. Vậy mà hôm nay chỉ vì một cái mụn đậu c.h.ế.t tiệt mà tất cả về vạch xuất phát. Thể diện mất sạch, khí thế cũng còn.
lúc , một tiếng quát lạnh chợt vang lên: “Vô lễ!”
Sắc mặt Quý phi lạnh như sương, ánh mắt quét qua như d.a.o, trực tiếp trừng về phía Trinh quý nhân.
Trinh quý nhân nghẹn cứng trong họng, nước mắt vẫn rơi, nhưng dám to thành tiếng. Bao ấm ức dồn nén trong thời gian qua, hôm nay cứ thế tuôn trào, thể kìm nữa.
Qua màn nước mắt mờ nhạt, nàng ngẩng đầu về phía bậc cao , Hoàng hậu nương nương vẫn mỉm nhẹ nhàng như cũ , ánh mắt dịu dàng, dáng vẻ vô cùng bao dung… ánh nến, nụ như phủ một lớp sương mỏng, ấm lạnh, khiến nàng lạnh cả sống lưng.
Cắn nhẹ môi , Trinh quý nhân hận thể ngay lập tức ngất xỉu để khỏi tiếp tục mất mặt.
Mà ngay khoảnh khắc nàng nghĩ như , tiếng bước chân trầm vang lên từ xa, nhịp điệu vững chãi mà lực, như từng đợt trống dội lòng trong điện.
Không cần , chỉ thôi cũng . Đây là tiếng bước chân của một nam t.ử độc nhất vô nhị trong cung.