Xuyên Thư: Tra Phu Tiên Đế Trọng Sinh Rồi! - Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-02 14:33:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4VXh7cUzHa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nữ nhân trong hậu cung nhạy cảm với tiếng bước chân của nam nhân.

Tạ Vân cũng thế.

Vốn đang lười biếng tựa chiếc gối mềm, nàng chợt thẳng lưng, thần sắc nghiêm túc. – Cung nữ cận Thạch Lựu lập tức hiểu ý, nhanh nhẹn thu dọn đệm lót, gối ôm và tay vịn, đưa hết cho tiểu cung nữ bên cạnh.

Lúc Quý Cảnh Lẫm xuất hiện, cả đại điện như bừng sáng. Những lời trò chuyện mật giữa các phi tần chợt tắt lịm, khí hài hòa ban nãy bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường.

Mọi đều quỳ gối nền gạch sáng loáng, ai cũng giữ thần thái cung kính. Giữa hàng , Trinh Quý Nhân sưng mắt, bỗng trở thành tâm điểm.

“Thần xin thỉnh an Hoàng thượng…” Nàng cất tiếng, giọng nhẹ mà run rẩy, mang theo vài phần cố gắng kìm nén.

Tiếng ríu rít vang lên ngớt, khiến Tạ Vân thoáng chốc cảm thấy chút ghen tỵ. Làm Hoàng đế đúng là sung sướng thật, xung quanh là mỹ nhân, ai cũng dõi theo sắc mặt mà đoán tâm tình, từng cử chỉ đều xoay quanh niềm vui nỗi buồn của .

Quý Cảnh Lẫm sải bước đến, thấy nàng liền cong môi nhạt, giọng nhẹ nhàng: “Được , . Phu thê với , khách sáo gì.”

“Vâng.”

Dưới điện còn nhiều đang , bàn tay đặt lên vai nàng, dùng lực, nóng đến mức khiến nàng cảm giác như vai sắp bốc khói đến nơi.

Tạ Vân nghiêng đầu, khẽ nhếch môi nở một nụ dịu dàng, điềm đạm mà vẫn toát lên vẻ đoan trang quý phái.

Quý phi thấy khí vui vẻ hòa thuận, liền đùa góp lời: “Đế hậu tình thâm như , đúng là phúc khí của Đại Sở .”

Miệng thì như thế, nhưng là nữ nhân trong hậu cung, nàng thể ngóng trông chia một phần đế sủng? Ai cũng là nữ nhân, ai cam lòng để phòng gối chiếc, đêm đêm đối mặt với trăng thanh gió mát, thẫn thờ đến tận bình minh?

nàng phận . Việc nàng cung, chẳng qua chỉ là kết quả từ cuộc trao đổi giữa hai gia tộc, hy sinh hôn nhân của nàng để đổi lấy sự ủng hộ và duy trì thế lực cho Tạ gia.

Quý phi nhẹ nhàng hít mũi một cái, ngước đôi mắt đầy ý về phía Hoàng hậu, dịu dàng : “Ngày nếu sinh hoàng t.ử, giang sơn Đại Sở liền kế nghiệp, thật là chuyện vui lớn.”

Nghe nàng , sắc mặt Quý Cảnh Lẫm cũng hòa hoãn ít, trong ánh mắt còn mang theo ý dịu nhẹ. Giọng trầm thấp vang lên giữa chính điện: “Hoàng hậu thật sự đang mang thai. Sau các ngươi nên giữ bổn phận, đừng phiền nàng, để nàng yên tâm dưỡng t.h.a.i mới .”

Lời dứt, như một hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, cả điện xôn xao.

Hoàng hậu t.h.a.i ?!

Trong hậu cung, sủng ái địa vị thật cũng quan trọng bằng một chuyện: Chỉ cần sinh hoàng t.ử, là thể một bước lên trời.

Khi xưa, Quý Thái phi từng sủng ái nhất hậu cung, danh chấn một thời. khi tiên hoàng băng hà, tân đế lên ngôi, nguyên Hoàng hậu phong Thái hậu, giờ đây tiêu d.a.o tự tại, uy nghi lẫm liệt.

Quý Thái phi thì trái , chỉ thể sống thu nơi một góc lạnh lẽo, ánh hào quang năm xưa biến mất từ đó.

Ngay cả gia tộc họ Ngô nhà bà cũng suy tàn theo, từng nắm giữ nửa triều đình, mà giờ chỉ còn kéo dài tàn.

Lúc , Quý phi siết c.h.ặ.t t.a.y vịn ghế, gương mặt tuy nở nụ , nhưng đáy mắt tối như vực sâu. Nàng lập tức nở nụ rạng rỡ, vui mừng hớn hở : “Đây thật sự là chuyện vui lớn của Đại Sở, là hỷ sự của đế hậu!”

Nói xong, nàng liền tiến giữa điện, quỳ xuống, cao giọng hô: “Chúc mừng bệ hạ! Chúc mừng Hoàng hậu nương nương!”

Có Quý phi dẫn đầu, ba vị phi tần còn cũng dám chậm trễ, lập tức đồng loạt quỳ xuống, hướng về hai đế hậu đang cao mà dập đầu chúc mừng.

Tạ Vân tức giận trừng Quý Cảnh Lẫm một cái, ánh mắt như đ.â.m xuyên qua . Nàng vốn còn định chờ bụng lớn hơn một chút mới tuyên bố, để dễ bề chuẩn đường lui. Ai dè còn kịp mở miệng với khác, đồng đội bán sạch sẽ.

Thật sự là... sợ đồng đội mà là con heo đội lốt đồng đội!

Quý Cảnh Lẫm khẽ nắm tay nàng trấn an, cúi đầu thấp giọng : “Đám bên lòng đều an phận, nàng t.h.a.i chẳng khác nào một cây định hải thần châm* cả.”

(*ý trụ cột trấn an tình thế)

Trong lòng Tạ Vân thầm thở dài. Nàng cứ tưởng đầu óc của hoàng đế ít nhất còn lý trí hơn đám nam chính não tàn trong tiểu thuyết cung đấu. xem ... chẳng qua cũng chỉ là một cây cờ phất theo gió mà thôi.

Chuyện Hoàng Hậu t.h.a.i chẳng khác nào một trận chiến tranh sủng mới bắt đầu giữa đám phi tần.

Thời gian mang thai… ai mà là giai đoạn yếu ớt nhất? Nam nhân hiểu, nhưng đám nữ nhân thì rành lắm.

Làm cho một phụ nữ sẩy thai, bao nhiêu cách?

Nàng chỉ cần bẻ khớp tay một cái, cũng thể kể cách, thiếu gì biện pháp để cho một đang m.a.n.g t.h.a.i ngã xuống.

Đặc biệt là giai đoạn đầu t.h.a.i kỳ, chỉ cần một cú vấp ngã, một chút mệt nhọc, một phen kinh hoảng, một viên t.h.u.ố.c, một trần đau buồn thậm chí là một niềm vui quá lớn...

Bất cứ điều gì cũng thể trở thành lý do khiến t.h.a.i nhi giữ .

Thấy sắc mặt của Tạ Vân cuối cùng cũng bình thường đôi chút, Quý Cảnh Lẫm mới yên tâm xuống , ánh mắt trầm lạnh, giọng sắc bén vang lên: “Người đang quỳ , vì lóc nức nở trong Vị Ương điện? Ai dạy ngươi cái gọi là ‘quy củ’ hả?”

Nghe hai chữ “ quỳ” vang lên từ đài, Trinh quý nhân thoáng ngây , dám tin ngẩng đầu .

Ánh mắt đối phương lạnh lẽo tựa sương giá, thần sắc lạnh nhạt như gió thu đầu mùa. Ánh đó quét qua, nàng liền rùng một cái, sống lưng lạnh toát.

Người trong cung đều đồn rằng, khi tuyển tú, Hoàng thượng từng đặc biệt chiếu cố nàng , còn ban phong hiệu "Trinh quý nhân", mà chữ “Trinh” , đối với một nữ t.ử chính là vinh sủng tối cao, là sự công nhận về đức hạnh và phẩm giá.

Nàng ... cũng từng tin như .

hôm nay, chỉ trong một thoáng chạm mắt , trong lòng nàng bất giác dâng lên một tia xác định. Lẽ nào... ?

Với nhan sắc như hiện tại của nàng , thể khiến Hoàng thượng động lòng?

Sao thể lạnh nhạt như từng để tâm?

“Thần ...” Trinh quý nhân khẽ ngẩng đầu, trong mắt dâng lên làn nước như thu thủy long lanh, tựa như nỗi buồn vô tận ẩn trong chiếc chuông đồng cũ kỹ, ngân nga một tiếng, kéo theo từng hồi thê lương khó thành lời.

Dáng vẻ thôi rơi mắt khác, khiến Hiền phi chau mày đầy vẻ khó chịu.

Hiến phi vốn ghét kiểu bộ tịch, tiếc rằng nay đang mặt hoàng đế, thêm khí thế quá mạnh, tiện mở miệng mỉa mai. Nếu là nơi riêng tư, chắc chắn sớm châm chọc một trận.

Tạ Vân cao, trong lòng cũng khỏi dâng lên một tia bất mãn.

Quả nhiên hổ là nữ phụ phản diện tiêu chuẩn, bất kể lúc nào, đều thể nghĩ cách xoay chuyển thế cục, khiến bản ở vị trí lợi nhất.

Chỉ một biểu cảm " thôi" thôi, đủ để khiến ngoài mà tự não bổ thành một màn bi thương đầy nước mắt.

Lúc , Trinh quý nhân ngẩng đầu, giọng mềm như bông, mang theo tia ngọt ngào khiến tự dưng mềm lòng: “Thần gió bụi bay mắt, nhất thời nước mắt rơi ngừng, khiến bệ hạ lo lắng …”

Nàng xong liền cúi đầu, sống mũi hồng, nét mặt nhu thuận vô cùng, khiến đối diện khó lòng trách cứ, mà còn sinh lòng thương tiếc.

Quý Cảnh Lẫm khẽ nhíu mày, đôi lông mày kiếm như kết thành một đường, đầu sang Tạ Vân, chậm rãi : “Phi tần hậu cung đều do Hoàng hậu quản lý, trẫm thấy… ngươi cũng quá rộng lượng .”

Nghe đến đây, Tạ Vân cạn lời, chỉ : Nằm cũng trúng đạn là thế đây.

Nàng nhạt, chậm rãi : “Ý của Trinh quý nhân là cho rằng trong Vị Ương Cung, cung nhân hầu hạ chu , để gió bụi bay loạn khắp nơi, khiến Trinh quý nhân hoa dung thất sắc (mặt mũi kinh sợ), bệ hạ lo lắng… ?”

Câu dứt, Quý Cảnh Lẫm sắc mặt liền lạnh xuống, thản nhiên : “Nói bậy!”

Lời , cả điện tức khắc yên tĩnh đến ngột ngạt, ánh mắt lập tức chuyển về phía Hoàng hậu, mang theo đủ loại suy đoán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-thu-tra-phu-tien-de-trong-sinh-roi/chuong-9.html.]

Còn để Tạ Vân kịp thấy hả hê vì phản kích đúng lúc, liền Hoàng thượng tiếp lời, giọng thản nhiên nhưng mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g rõ ràng: “Một cái a miêu a cẩu (chó mèo gì đó), cũng đáng để trẫm lo lắng? Hoàng hậu, ngươi coi trẫm là ai?”

Tạ Vân c.ắ.n răng nghiến lợi, cuối cùng nhịn nổi nữa, lặng lẽ đưa bàn tay mềm mại , véo mạnh phần thịt mềm bên hông của Quý Cảnh Lẫm, giọng ép xuống cực thấp, từ kẽ răng rít từng chữ: “Thiếp… đương nhiên đặt bệ hạ trong lòng.”

Giọng nàng nhỏ, chỉ hoàng đế sát bên mới .

“Vậy …” Quý Cảnh Lẫm khẽ rùng vì đau, nhưng ánh mắt lộ ý , cũng hạ giọng thì thầm từ kẽ răng, như thể đang đáp lời tình tứ.

Hai Đế Hậu thì thầm to nhỏ, đang chuyện gì, nhưng cảnh tượng đập mắt Trinh quý nhân đang quỳ phía , khiến mặt nàng lập tức trắng bệch. Với nàng , cảnh chẳng khác gì một đòn trí mạng.

Vốn dĩ, nếu thể cận với hoàng đế, nàng sẽ thu linh khí từ để tu luyện. nếu cảm xúc giữa họ là tiêu cực, chẳng hạn như ghét bỏ thì nàng phản phệ, thậm chí còn chịu phạt.

Hiền Phi vẫn luôn âm thầm quan sát Trinh quý nhân. Khi vô tình liếc qua một nữa, Hiền Phi dùng khóe mắt thấy tình trạng của Trinh Quý Nhân, lập tức giật , thất thanh kêu lên.

Tiếng hét bén nhọn, sắc như d.a.o vang vọng cả điện khiến Tạ Vân cũng hù cho giật b.ắ.n . Nàng vội vàng xuống, nhịn mà đưa tay che miệng .

Cảnh tượng mắt… thật sự quá đáng sợ.

Trên má Trinh quý nhân lúc bất ngờ nổi lên từng mảng đỏ dày đặc như bệnh sởi, khiến khuôn mặt vốn xinh mềm mại trở nên đáng sợ, méo mó như quỷ.

Quý Cảnh Lẫm khẽ nhíu mày, giọng lạnh lùng vang lên: “Cút xuống .”

Tuy như , nhưng trong lòng thoáng lay động, luôn cảm thấy Trinh quý nhân điều gì đó . Giống như một bí mật mà kiếp từng bóc trần.

Ánh mắt của chỉ dừng chốc lát, nhưng trong mắt ở đây, cảnh đó như d.a.o cứa trong tim. Mỗi một bụng toan tính, tâm tư sớm xoay bao nhiêu vòng.

Hủy hoại gương mặt của một tiểu yêu tinh, mà vẫn khiến bệ hạ lưu luyến liếc mắt?

Tạ Vân nghĩ khác.

Nàng hiểu rõ Quý Cảnh Lẫm là kiểu thế nào: Khi trong lòng ngươi, thì một quả đào cũng là vật trân quý, chia cho ngươi ăn là biểu hiện của yêu thương; còn nếu trong lòng khác, thì dù ngươi cũng c.ắ.n quả đào đó, cũng chỉ xem ngươi là kẻ ngoài lề, chia cũng đáng ăn.

【 Đinh! Ngài thể rút thăm trúng thưởng! Ngài thể rút thăm trúng thưởng! 】

Ủa? Đây là... lên cấp ? Lại nhắc nhở hiện ?

Trời đất bao la, nhưng cũng lớn bằng việc rút thăm trúng thưởng.

Trải qua chuyện của Trinh quý nhân, trong lòng Tạ Vân nổi lên một tia cảnh giác.

Hệ thống thể cho nàng thứ gì, thì cũng thể lấy . Nếu từng , mất ... chẳng còn đau hơn từng ?

Cắn nhẹ môi, nàng rốt cuộc vẫn nhịn lo lắng trong lòng: “Hệ thống... nếu ... thành nhiệm vụ, cũng sẽ giống như Trinh quý nhân ?”

Câu kế tiếp, nàng thành lời.

Nàng sợ. Đối với những điều , con luôn bản năng e dè, sợ hãi.

【 Xin ký chủ yên tâm. Hệ thống chúng là "Hệ Thống Cổ Ngôn Tấn Giang", hoạt động chính quy, đắn! Trong quá trình ngài theo cốt truyện, các nhiệm vụ quan trọng thành. 】

Chính quy thì nàng còn tin… Còn " đắn"? Hừ, miễn cưỡng tin một nửa thôi.

Lầm bầm c.h.ử.i một câu, Tạ Vân thu tâm tư, đem bộ lực chú ý đặt về phía trong điện.

Lúc , ánh mắt Quý Cảnh Lẫm lạnh lẽo quét qua các phi tần trong điện, giọng trầm thấp mang chút tình cảm: “Kẻ kéo ngoài, chính là gương cho các ngươi.”

Nói xong liền phất tay áo rời , hề đầu .

Tạ Vân và đồng loạt hành lễ tiễn bước, cho đến khi bóng dáng hoàng đế khuất khỏi cửa điện, buổi chầu sớm cũng liền tan.

Trinh quý nhân tuy kéo khỏi điện, nhưng cũng thực sự rời khỏi. Nàng vẫn giữ trong sân, chờ xử lý.

Nhìn thấy Quý Cảnh Lẫm tới, trong mắt nàng thoáng hiện lên một tia hy vọng, nhưng nhớ tới gương mặt đang nổi đầy vết ban đỏ, liền vội vàng lấy khăn che , chỉ để lộ một đôi mắt ngấn nước long lanh như hồ thu.

“Bệ hạ, thỉnh Bệ hạ thứ tội…”

Nàng dám biện minh nửa lời, chỉ cung kính quỳ rạp đất, dáng vẻ vô cùng đáng thương.

Nhìn thấy bước chân dừng , trái tim nàng khẽ rung động, trong lòng dâng lên tia hy vọng.

Nàng vươn bàn tay trắng như ngọc, ngón tay mảnh dài như cành liễu, run run mà khẽ nắm lấy vạt áo .

Tay nàng , da thịt như tuyết, khớp xương rõ ràng, mềm mại đến khiến cũng động lòng, Quả là "tay như ngó sen", danh bất hư truyền.

Trinh quý nhân hiểu rõ ưu thế bản , cho nên tận hết khả năng bày hết .

Ai ngờ Quý Cảnh Lẫm chỉ yên trong chốc lát, liền lạnh lùng thốt một câu khiến nàng như rơi hầm băng:

“Thu cái trò hồ mị t.ử* của ngươi . Nếu còn , trẫm sẽ đích hỏi xem Ôn gia** dạy dỗ nữ nhi như thế nào!”

*Hồ mị t.ử (狐狸精) là từ chỉ loại nữ nhân dùng sắc mê hoặc nam nhân, thường mang hàm nghĩa khinh miệt.

**Ôn gia thể là gia tộc gốc của Trinh quý nhân, lời ám chỉ sẽ “hỏi tội” gia đình nàng nếu còn tái phạm.

Một câu , như một chậu nước lạnh dội thẳng lên đầu Trinh quý nhân.

Trinh quý nhân chầm chậm thu tay . Hắn . Hắn nàng là ai! Hắn nàng xuất từ Ôn gia! Trong lòng nàng thoáng rối loạn, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ điềm tĩnh. Nàng khinh thường, vốn chẳng xem lời Hoàng đế là thật lòng. Nam nhân mà, miệng thì lạnh nhạt, nhưng nếu cảm tình, cớ dừng chuyện với nàng nhiều như thế?

Huống hồ, chỉ với một cái chạm áo khi nãy, nàng hấp thu một lượng linh khí dồi dào. Trong lòng Trinh quý nhân thoáng nảy lên ý nghĩ độc ác, nàng chiếm long khí của , quyền lực và sức mạnh, bất chấp tất cả!

Đó là cơ hội duy nhất của nàng trong cung cấm tranh đấu . Ai cũng thể ngăn cản!

Quý Cảnh Lẫm đầu, chỉ lạnh nhạt liếc nàng một cái bỏ .

“Cấm túc. Chép nữ giới mười .”

Lệnh trừng phạt rơi xuống, ngược khiến trong lòng Trinh quý nhân an hơn nhiều, điều đó chứng minh định t.ử bỏ nàng , chỉ là để việc tạm lắng xuống.

Chỉ cần còn ở trong cung, nàng còn cơ hội.

Nàng khẽ l.i.ế.m đầu ngón tay, nơi đó vẫn còn vương chút long khí, linh lực vẫn âm ỉ chảy từ cơ thể. Không đến một lúc , làn da gương mặt nàng trở như cũ, thậm chí còn trắng hơn, mịn màng hơn , mang theo vẻ mơ hồ khiến khó rời mắt.

Các phi tần lượt sóng vai bước khỏi điện, thấy Trinh quý nhân vẫn còn quỳ sân, Hiền phi liền nhướng mày liễu, thấy nàng lúc chật vật t.h.ả.m hại thì bật , giọng châm biếm: “Chuyện khiến hả giận nhất đời, chắc là thấy kẻ phạt đúng đúng tội.”

Lời còn dứt, nàng còn đang định nhạo cái mặt đầy nốt đỏ của Trinh quý nhân, thì trông thấy khuôn mặt đối phương... trơn láng như bóc vỏ trứng gà, sạch sẽ đến mức còn một dấu vết. Đừng là nốt đỏ, ngay cả cái mụn to tướng cũng biến mất chút tì vết.

là tức c.h.ế.t bổn cung! Đồ đáng ghét!

 

 

Loading...