Xuyên Tới Thập Niên 50 Xây Dựng Tổ Ấm - Chương 15: Hào Phóng
Cập nhật lúc: 2026-01-21 00:35:47
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có dậy sớm nấu sẵn bữa sáng, để thức ăn nguội bớt, quả thực tiết kiệm ít thời gian ăn uống.
Bình thường cháo nóng quá, còn thổi ăn cẩn thận.
Hôm nay thì nhanh hơn nhiều, Khương Dung chỉ mất đến năm phút ăn xong bữa sáng.
Cô định rửa bát thì Mai Bình vội vàng giành lấy bát, tự rửa luôn.
Khương Dung bất lực, đành dẫn Đổng Phượng Vân mái hiên ngoài nhà chính. Cô lấy túi kim chỉ và mấy mẫu thêu hôm qua , tiên để Đổng Phượng Vân đối chiếu, nhận từng mẫu một, ôn những gì học hôm qua.
Sau khi xác nhận Đổng Phượng Vân nhầm lẫn và nhớ kỹ, Khương Dung mới bắt đầu dạy cô bé nhận các dụng cụ thêu thùa.
Trong lòng Đổng Phượng Vân chút nghi hoặc. Đồ thêu thùa ngoài khung thêu lớn , chẳng chỉ kim, đê khâu, chỉ thêu và kéo thôi ?
Mãi đến khi Khương Dung mở túi kim chỉ , đủ loại kim thêu lấp lánh ánh sáng ban mai, cô bé mới nhận nghĩ quá đơn giản.
Đổng Phượng Vân những cây kim đó, kìm mà thốt lên: “Sao nhiều kim đến !”
Trong túi kim chỉ ngoài kim còn nhiều chỉ thêu với màu sắc khác , riêng màu đỏ mấy sắc độ khác .
Đây là đầu tiên Đổng Phượng Vân thấy cảnh . Không chỉ cô bé, ngay cả sống hơn ba mươi năm như Mai Bình cũng từng thấy nhiều màu sắc phong phú như .
“Đây là chồng dì tìm cho dì. Những cách thêu khác sẽ dùng kim và chỉ khác , như thể ít mà hiệu quả cao, giúp tác phẩm thêu đạt hiệu quả nhất.”
Khương Dung tiện tay lấy kim và mấy sợi chỉ màu xanh lá mẫu cho cô bé xem, thêu một chiếc lá nhỏ nền vải trắng.
Những sắc xanh khác phối hợp với , tạo hiệu ứng ánh sáng và tầng lớp biến đổi của chiếc lá. Dù chỉ là thêu, chiếc lá trông vẫn tự nhiên và chân thực đến lạ.
Đổng Phượng Vân tận mắt chiếc lá dần dần hiện hình vải trắng, tim cũng đập thình thịch theo từng mũi kim.
Cô bé ôm n.g.ự.c, tìm một từ để khen ngợi, nhưng vốn từ quá ít, nghẹn hồi lâu vẫn nghĩ từ thích hợp, cuối cùng chỉ thể : “Đẹp quá! Dì, bao giờ cháu mới học cái ?”
“Đây là Vựng châm, mũi thêu loang màu trong kỹ thuật Thục thêu, cũng là một trong những kỹ thuật khó nhất của nghề thêu. Không chỉ cần nền tảng vững chắc và kinh nghiệm phong phú, mà còn một đôi mắt phát hiện cái , mới thể học .”
Nền tảng và kinh nghiệm thì Đổng Phượng Vân hiểu, nhưng cái gọi là “đôi mắt phát hiện cái ” thì cô bé mơ hồ: “Thế nào mới gọi là đôi mắt phát hiện cái ?”
“Cái khó lắm, cần cháu tự lĩnh hội.” Khương Dung quả thực tiện quá sâu.
Thực học Vựng châm, năng lực thẩm mỹ và sức sáng tạo đều thể thiếu.
Mà việc bồi dưỡng thẩm mỹ cần thưởng thức nhiều tác phẩm , chỉ là tranh thêu, tranh vẽ, sách vở, mà còn là vẻ kỳ diệu của thiên nhiên, những phong cảnh khác khắp nơi. Những thứ đó đều cần tài lực nền tảng.
Ngoài , những con , sự việc, cảnh vật đáng yêu xung quanh mỗi cũng đều là nguồn cảm hứng.
với Đổng Phượng Vân hiện tại, điều quan trọng nhất là nhanh ch.óng học những kỹ thuật đơn giản, thể giúp gia đình thêm thu nhập.
Nếu bây giờ quá nhiều về những thứ cần tài lực chống đỡ, những giúp ích gì, mà còn khiến cô bé thêm áp lực.
Vì Khương Dung chỉ bảo cô bé bình thường chú ý quan sát nhiều hơn những con , sự việc, cảnh vật đẽ xung quanh.
Đã thiên phú sẵn, trong quá trình quan sát cuộc sống, cô bé sẽ dần dần lĩnh ngộ điều gì đó.
Sau khi mẫu xong, Khương Dung bắt đầu dạy từ những thứ đơn giản nhất.
Đổng Phượng Vân học nhanh, nhưng khi yêu cầu luyện tập, cô bé vẫn vô cùng nghiêm túc, hề lơ là.
Một dạy chăm chú, một học tập trung.
Những khác trong nhà chuyện đều cố tình nhỏ nhẹ, sợ ảnh hưởng đến họ.
Mai Bình sửa nông cụ trong nhà, lo tạo tiếng động nên mang đồ sang nhà hàng xóm , sợ con trai út quấy rối nên dẫn luôn thằng bé cùng.
Đổng Đại Hà gánh nước đổ lu trong bếp, lúc bước sân cũng nhẹ chân nhẹ tay.
Cũng nhờ mà bình thường nước trong thùng sóng ngoài, hôm nay rơi một giọt nào.
Chỉ tiếc buổi sáng cũng chỉ học hơn một tiếng là đến giờ .
Đổng Phượng Vân vẫn còn lưu luyến, nhưng cũng đành đặt kim chỉ xuống, kiếm tiền công.
Khương Dung theo bóng họ và cả nhà Đổng Phương bên cạnh xa, đóng cổng sân , về phòng. Cô lấy mấy tấm vải thô mang về hôm qua , chỗ buổi sáng dạy thêu, trải một tấm vải ướm thử, cầm kéo thành thạo cắt theo dáng quần áo cần may.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-toi-thap-nien-50-xay-dung-to-am/chuong-15-hao-phong.html.]
Cắt xong, cô xâu chỉ, xuống bắt đầu khâu.
Khương Dung cúi đầu, tay chậm rãi khâu vá, ánh mắt như luôn dõi theo kim chỉ và vải vóc.
Thực , khác thấy, cô mở hệ thống, kiểm tra những vật phẩm mới hôm nay.
Cột hàng ngày mới mười món đồ: Ngô một cân, khoai lang một cân, gạo tinh một cân, bột mì Phú Cường một cân, dưa chuột một cân, thịt lợn một cân, ổi một cân, sữa bò một chai, mảnh ghép giày giải phóng một tấm, mảnh ghép phiếu vải một tấm.
Cột bổ sung mới bảy món: Băng vệ sinh loại bảo vệ diện một gói, kẹo tháp chùa một lọ, mảnh ghép thủy tinh một tấm, mảnh ghép phiếu xe đạp một tấm, mảnh ghép phiếu radio một tấm, mảnh ghép phiếu máy khâu một tấm, mảnh ghép phiếu công nghiệp một tấm.
Số lượng đồ nhiều như khiến cô khỏi kinh ngạc.
Buổi sáng Khương Dung cố nhịn điểm danh, đợi khỏi nhà hết để thể thong thả kiểm tra kỹ càng.
Bây giờ rảnh rỗi xem , cô đặc biệt đếm thử, mới phát hiện dù là cột hàng ngày cột bổ sung, vật phẩm đều nhiều hơn đầu điểm danh một món.
Không những , còn phần thưởng ngẫu nhiên gấp bội, mà mỗi cột còn chọn hai món đồ!
Khương Dung nhịn thầm cảm thán, hệ thống hào phóng thật sự, còn hơn cả đầu điểm danh.
Chỉ là cô hiểu rốt cuộc đúng chuyện gì, mà khiến hệ thống hào phóng đến mức .
Nếu tìm nguyên nhân, thể lặp cách đó để tiếp tục nhận thưởng ?
Ánh mắt cô dừng ở gói quà vẫn mở.
Gói quà giống . Lần hệ thống rõ đó là gói quà tân thủ đầu điểm danh, còn thì hề giải thích.
Tuy , cô vẫn mở gói quà ngay, mà chọn vật phẩm .
Ở cột hàng ngày, thịt lợn chắc chắn chọn. Một cân thịt lợn thể đổi mấy cân gạo, còn gấp bội ngẫu nhiên, ít nhất cũng gấp đôi, như càng lời.
Món đầu tiên chọn xong dễ, đến món thứ hai thì khó nghĩ.
Gạo tinh chọn, hoa quả cũng , còn tò mò bột mì Phú Cường và giày giải phóng.
Cuối cùng Khương Dung chọn bột mì Phú Cường. Dù qua cũng là lương thực, thỏa mãn tò mò, tăng thêm chút đảm bảo cho sinh tồn.
Cột bổ sung cô chọn kẹo tháp chùa và mảnh ghép phiếu xe đạp.
Sau khi điểm danh xong, xúc xắc xuất hiện. Khương Dung căng thẳng nắm c.h.ặ.t vải trong tay, ấn xúc xắc thầm niệm trong lòng: Sáu sáu sáu, nhất định là sáu!
Xúc xắc lăn vài vòng dừng .
Thật sự là sáu điểm!
Điều đó nghĩa là những vật phẩm cô chọn đều gấp sáu .
Khương Dung kích động một lúc, cố bình tâm trạng, mở túi hệ thống kiểm tra đồ nhận .
Cô xem bột mì Phú Cường mà tò mò nhất .
Quả nhiên đó là lương thực, còn là bột mì tinh chế hạng nhất. Vì mang nhãn hiệu Phú Cường nên mới gọi như .
Còn kẹo tháp chùa cũng chỉ là kẹo như cô tưởng, mà là t.h.u.ố.c chuyên trị giun đũa và giun kim ở trẻ em.
Khương Dung sờ sờ bụng , nhớ tới quãng thời gian ở núi ăn gió sương, từng ăn ít quả dại chỉ rửa bằng nước suối, cũng trong bụng giun .
Thuốc trẻ em dùng , lớn chắc cũng dùng chứ?
Cô uống theo hướng dẫn, nhưng những cảnh báo tác dụng phụ chùn bước.
Cuối cùng nghĩ cơ thể gì khó chịu, vẫn dám uống bừa.
Tiếp theo là mảnh ghép phiếu xe đạp. Lần sáu mảnh, cộng với một mảnh chọn và mười mảnh nhận khi mở gói quà đầu, tổng cộng là mười bảy mảnh, còn cách một trăm mảnh xa.
Khương Dung nghĩ, nếu nguyên nhân khiến hệ thống hào phóng như , thì việc tích đủ một trăm mảnh lẽ cũng quá khó.
Cô liếc gói quà mở.
Luôn cảm giác rằng, nguyên nhân thể đang ẩn giấu trong gói quà đó.