Xuyên Tới Thập Niên 50 Xây Dựng Tổ Ấm - Chương 21: Thuê nhà

Cập nhật lúc: 2026-01-21 01:05:46
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiệm may Hưng Tường xa nơi ở của các thợ thêu.

 

Dãy nhà tập thể của thợ thêu trong một con ngõ nhỏ. Ra khỏi ngõ là một con phố sầm uất, tiệm may Hưng Tường tọa lạc ngay đối diện lối ngõ.

 

Từ nơi ở bộ sang đó chỉ mất vài phút. Lúc Vương Trân đang ở bên để xử lý những công việc tồn đọng trong những ngày bà vắng mặt, đều là những việc bắt buộc do chính bà giải quyết.

 

Điền Vũ với Khương Dung: “Cô đợi chút, hỏi thử xem .”

 

Khương Dung : “Làm phiền cô quá!”

 

“Có gì mà phiền chứ.” Điền Vũ còn đang cảm ơn cô vì giúp giải quyết rắc rối.

 

Thật chỉ Điền Vũ từng gặp trường hợp thợ thêu yêu cầu tự thuê nhà ở, mà ngay cả Vương Trân cũng từng gặp qua.

 

Hầu như thợ thêu nào cũng tiết kiệm thêm chút tiền để phụ giúp gia đình, nên bình thường đều chi tiêu dè sẻn đến mức tối đa, căn bản ai nghĩ đến chuyện tự thuê nhà, cũng hiểu nổi vì lợi thì hưởng mà tự bỏ thêm tiền.

 

Còn Khương Dung thì “một no cả nhà đói”. Sau khi vấn đề sinh tồn nới lỏng, cô bắt đầu cân nhắc đến việc sống cho thoải mái và dễ chịu hơn.

 

Ngoài , bí mật cô cũng định sẵn rằng cô thể sống chung phòng với khác trong thời gian dài.

 

Căn phòng do tiệm may sắp xếp cho Khương Dung cô cũng xem qua. Phòng lớn, hai chiếc giường nhỏ, ở giữa chỉ ngăn bằng một tấm rèm vải. Có chút động tĩnh gì thì cùng phòng chắc chắn sẽ .

 

Rất nhanh, Điền Vũ , mang theo câu trả lời của Vương Trân: “Được nhé. Dì đây là cửa hàng chứ công xưởng, chỉ cần chậm trễ công việc thì vấn đề chỗ ở sẽ quản c.h.ặ.t.”

 

câu trả lời chắc chắn, Khương Dung hài lòng, mà Điền Vũ cũng dễ dàng hơn trong việc sắp xếp chỗ ở cho những khác.

 

Hai thợ thêu còn đều ở riêng, vặn sắp xếp hai căn phòng trống còn .

 

Tuy nhiên, Điền Vũ vẫn nhắc nhở : “ , sự sắp xếp hiện tại chỉ là tạm thời. Sau nếu mới tới, vẫn sẽ sắp xếp phòng các cô đang ở.”

 

Hai thợ thêu đều gật đầu hiểu, nhưng trong lòng nghĩ rằng bây giờ tuyển thợ tay nghề chuyện dễ. Tiệm Hưng Tường yêu cầu tay nghề cao, chắc chắn sẽ tuyển mới nhanh như . Nếu thật sự mới thì tính .

 

Sắp xếp xong chỗ ở cho , Điền Vũ dẫn Khương Dung tìm trông coi nhà giúp chủ nhà.

 

Người trông nhà là một cặp vợ chồng già sống ở gian phòng bảo vệ, cũng là họ hàng xa của chủ nhà.

 

Tính tình hai khá hiền lành. Khi họ qua, cặp vợ chồng già đang ăn sáng, phiền cũng tỏ khó chịu.

 

Nghe thuê phòng, ông cụ đặt bát xuống liền dậy lấy chìa khóa.

 

“Ngoài ba gian chính phòng ở sân chính đây dành cho bà chủ ở, chủ nhà giữ để về, thì những phòng khác đều thể cho thuê. Cô xem căn nào ?”

 

Khương Dung suy nghĩ kỹ từ , liền thẳng: “ thuê căn phòng nhỏ ở phía đông, sát bên gian chính phòng.”

 

Ông cụ suy nghĩ một lát : “Căn đó , cùng hướng với gian chính, đông ấm hạ mát, mùa đông còn đón ánh nắng, ánh mắt của cô đấy. Chỉ là giá cao, tiền thuê mỗi tháng một vạn đồng, với tiền đó đủ để thuê hai gian ở sân phụ .”

 

“Không , cháu thích phòng hướng , mùa đông nắng, đắt hơn một chút cũng .”

 

Thật nếu Khương Dung đoán lầm, căn phòng nhỏ đó dùng cho hầu tín của bà chủ hoặc v.ú nuôi con cái chủ nhà ở.

 

Không giống những căn phòng khác, khi chủ nhà cho thuê công khai thì ai cũng thể từng ở qua.

 

Ba gian chính phòng ở sân chính cho thuê, còn căn phòng nhỏ đó nếu cả gia đình ở thì đủ, một thuê thì vì hướng nên giá cao, tính kinh tế, nên về mới bỏ qua.

 

Nhà cửa ở lâu ngày dễ xuống cấp, căn phòng chính là như .

 

Khe hở mái ngói mọc cỏ, bên trong giăng đầy mạng nhện. Giấy dán cửa sổ chỉ chạm nhẹ là rách. Lớp sơn cửa sổ và cửa chính loang lổ bong tróc. Cửa sổ và cửa đều lỏng lẻo, mở phát tiếng kẽo kẹt, mùi bụi bặm xộc thẳng mặt.

 

Ông cụ định mở cửa sổ cho thông gió, ai ngờ cánh cửa sổ đó rơi thẳng xuống, khiến đều sững sờ. Ông cụ sợ tới mức dám động cánh cửa sổ còn nữa.

 

Khương Dung vốn chuẩn tinh thần cho sự xập xệ của căn phòng, nhưng cũng ngờ rằng ngay cả cửa sổ và cửa chính đều cần sửa. Cô cảm giác căn phòng chỉ lùa gió, mà trời mưa còn thể dột.

 

“Ông ơi, chỗ đáng giá một vạn đồng . Muốn ở còn sửa nhiều chỗ. Dù chủ nhà chịu bỏ tiền thuê sửa thì cũng tốn ít thời gian. Ông xem bên trong, ngoài cái giường cũng chẳng đồ đạc gì khác. Nếu các ông thể sắm thêm bàn ghế tủ kệ, thì tiền thuê giảm thêm cho cháu một chút.”

 

Ông cụ cảnh bên trong mà cũng ngẩn : “Không chứ, đây đồ đạc ở đây đầy đủ cả mà, thành thế ?” Nói xong, ông bắt đầu hoảng hốt.

 

Hai vợ chồng già trông nom cái sân , những trả tiền thuê nhà mà còn tiền công. Bây giờ đồ đạc trong phòng gần như dọn sạch mà họ phát hiện , đây đúng là sai sót lớn!

 

“Cô gái, cô chờ một lát nhé, báo án.” Ông cụ xong liền chạy ngoài.

 

Chạy tới phòng bảo vệ, ông với bà cụ một tiếng định tiếp tục chạy , nhưng bà cụ nắm c.h.ặ.t : “Đừng , chuyện là thế nào!”

 

Ông cụ xong suýt tim: “Bà đừng là bà lấy của công của riêng đấy nhé?!”

 

“Ông linh tinh gì , vợ chồng bao nhiêu năm , thế nào ông còn ? chuyện đó ?” Bà cụ lườm ông một cái tiếp. “Mấy hôm , lúc ông nhà, cả nhà chủ tới, dọn đồ đạc ở sân chính về chỗ dùng. trông nhà, dám ngăn cản?”

 

“Vậy với ?” Ông cụ rõ đức tính của cả nhà chủ. Nói là dọn về dùng, nhưng phần lớn là mang bán!

 

Căn phòng nhỏ đó đây chỉ là nơi ở của v.ú nuôi bà chủ mang từ nhà đẻ sang, gỗ đồ đạc chỉ ở mức tạm. trong ba gian chính phòng , đồ đạc là gỗ t.ử đàn giá trị!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-toi-thap-nien-50-xay-dung-to-am/chuong-21-thue-nha.html.]

Bà cụ : “ tìm dì Lương bên cạnh bà chủ . Dì Lương truyền lời bà chủ bảo đừng lớn chuyện, mấy ngày nữa sẽ cử sắm sửa đồ đạc mới. nghĩ nếu mấy ngày nữa vẫn thấy tới thì mới với ông. Vừa nãy thật sự quên mất chuyện . Ông đừng ngốc nghếch chạy báo án bung bét hết lên. Lỡ nhà chủ mất mặt, cho chúng ở đây nữa thì !”

 

Ông cụ thở dài: “Vậy bây giờ đây?”

 

Bà cụ : “Hay là ông nhân dịp đến thuê phòng, sang bên đó xem ông chủ hoặc quản sự tiền viện , tiện thể báo chuyện cho ông chủ . Là do ông dẫn khách xem phòng tự phát hiện , bà chủ cũng thể trách .”

 

Ông cụ nghĩ một lát, thấy cách cũng .

 

Ông trấn an Khương Dung : “Chuyện tiền thuê nhà, hỏi chủ nhà . Muộn nhất chiều nay sẽ .”

 

Khương Dung cũng gì hơn, chỉ thể tiếp tục chờ.

 

Cô thật sự ưng khu sân chính . Vì tiền thuê cao nên ở ít hơn hẳn những nơi khác.

 

Hơn nữa, những sẵn lòng bỏ thêm tiền để thuê các gian đông sương phòng tây sương phòng của sân chính, điều kiện kinh tế dù giàu cũng khá hơn những ở sân khác. Vừa nãy lúc dạo, Khương Dung còn thấy mấy nhà ở đó sai con cái ngoài mua bữa sáng.

 

Làm hàng xóm với những gia đình như , cô nấu chút thịt ăn cũng đến mức bàn tán .

 

Ông cụ trông nhà , Khương Dung với các thợ thêu khác nên cũng tiện phòng họ . Bà cụ trông nhà liền bảo cô chỗ họ đợi ông cụ về.

 

Khương Dung mang hành lý qua đó. Hai trò chuyện, cô mới ông cụ họ Trần, bà cụ họ Chu.

 

Con cái của hai đều mất trong loạn lạc. Họ cũng lớn tuổi, thêm con, hiện giờ dựa việc trông nhà và thêm việc vặt để sống qua ngày.

 

Ở chỗ bà cụ Chu, Khương Dung nhanh ch.óng nắm giá cả ở Giang Lăng, mua đồ thì rẻ, nhà vệ sinh công cộng ở , lúc nào ít , lúc nào đông xếp hàng.

 

Tuy nhiên, mục đích cuối cùng của bà cụ Chu vẫn là tiếp thị bản : “Các cô gái trẻ đều thích sạch sẽ, là thợ thêu giữ đôi tay, nên việc nặng. Nếu cô tự đổ bô thì thể nhờ giúp, tốn mấy đồng .”

 

Chuyện Khương Dung dám nhận. Cô cảm thấy đó là chuyện khá riêng tư, vẫn nên tự thì hơn.

 

May mà khi cô khéo léo từ chối, bà cụ Chu cũng khó chịu, chỉ tiếp tục giới thiệu những việc khác thể .

 

Nào là giày vải đế nghìn lớp, mua rau hộ, mua cơm hộ, g.i.ế.c gà, g.i.ế.c vịt, g.i.ế.c cá, nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh, giặt quần áo, bà đều .

 

Và quả thật thuê bà những việc đó.

 

Trò chuyện đến trưa thì một gia đình ở tây sương phòng sân chính vì việc đột xuất ngoài, nhờ bà đưa cơm cho con trai đang việc ở tiệm gia công vàng bạc con phố lớn ngoài ngõ, tiện thể mua giúp thức ăn cho bữa tối.

 

Gần đến giờ cơm tối, ở sân khác mang gà hoặc cá tới nhờ bà cụ Chu giúp.

 

Điều khiến Khương Dung cảm nhận rõ rằng đến thành phố lớn là đúng. Cơ hội kiếm tiền ở đây thật sự nhiều.

 

Ngay cả nếu vì sự cố mà cô thể nghề thêu, hoặc chính cô nữa, thì vẫn thể tìm công việc khác để nuôi sống bản .

 

Bữa trưa và bữa tối, Khương Dung cùng các đồng nghiệp tương lai sang sân bên cạnh để ăn cơm.

 

Bình thường những việc ở tiệm may đều sang đó ăn.

 

Sang đến nơi, Khương Dung mới sân khác với sân nơi thợ thêu ở.

 

Sân bên cạnh Vương Trân mua để kho bãi, văn phòng, nhà ăn và nơi ở của chính bà, diện tích còn lớn hơn sân thợ thêu.

 

Điền Vũ dì của cô ban đầu mua cả hai sân để thông .

 

Như nhân viên của tiệm may coi như ăn ngủ đều trong cùng một khu, cần vòng cổng. Đáng tiếc là chủ sân nơi thợ thêu ở kiên quyết chỉ cho thuê chứ bán.

 

Vương Trân cũng hào phóng với nhân viên. Ngay cả khi nhóm của Khương Dung chính thức việc, bà cũng bao cơm cho họ từ hôm nay.

 

Bắt đầu từ hôm nay, bữa sáng tự lo, mỗi ngày bao hai bữa trưa và tối, trong đó ít nhất một bữa thịt.

 

Đến lúc , Khương Dung mới nhận thức rõ ràng hơn về thực lực tài chính của Vương Trân.

 

Theo những gì cô về cuộc sống của bình thường, hiện nay ít gia đình cả tháng cũng chắc ăn một bữa thịt.

 

Ăn tối xong, Khương Dung dự định chỗ bà cụ Chu để đợi ông cụ Trần.

 

Nếu hôm nay thuê phòng, cô sẽ tìm một nhà nghỉ gần đó để ở tạm.

 

May mắn là cô lâu thì ông cụ Trần trở về.

 

Thấy Khương Dung vẫn còn đó, ông vòng vo mà thẳng: “Cô gái, bên chủ nhà rảnh cử tới dọn dẹp căn phòng đó. Nếu cô đồng ý tự tu sửa và tự mua đồ đạc, tiền thuê mỗi tháng chỉ thu cô năm nghìn đồng.”

 

Giảm thẳng một nửa, Khương Dung cảm thấy chủ nhà cũng khá thành ý, nên mặc cả thêm. Dù bình thường cô đến cửa hàng việc, phần lớn thời gian cũng ở trong phòng.

 

Muốn phòng riêng, mục đích chính là để che giấu hệ thống , đồng thời cho bản một gian riêng tư hơn.

 

Tuy nhiên, Khương Dung vẫn đưa yêu cầu của : “Nếu để cháu tự tu sửa phòng, tự sắm đồ đạc, thì ký hợp đồng thuê nhà, ghi rõ căn phòng ít nhất cho cháu thuê trong năm năm. Trong năm năm đó thu hồi, nếu tăng giá cũng vượt quá mức của những căn cùng loại xung quanh.”

 

Nếu , lỡ cô sửa sang xong, mới ở hai năm đuổi thì sẽ lỗ nặng.

 

 

Loading...