Xuyên Tới Thập Niên 50 Xây Dựng Tổ Ấm - Chương 42: Cạnh Tranh Lên Chức

Cập nhật lúc: 2026-01-23 12:55:19
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi thăng chức, đãi ngộ của Khương Dung cũng nâng lên. Trước đây tiền lương là năm mươi vạn, nay tăng thành bảy mươi vạn.

 

Các chế độ khác đổi nhiều. Vẫn là mỗi năm phát thêm một tháng lương, mỗi tháng sáu ngày nghỉ, nếu tự thêu phẩm thì vẫn hoa hồng như .

 

Chỉ phúc lợi vải vụn mỗi tháng là đổi rõ rệt. Từ mức năm cân miễn phí và năm cân mua giá thấp năm trăm đồng, nay đổi thành trực tiếp phát nguyên một cây vải bông mịn. Nhìn thì tưởng ít , nhưng thực tế giá trị cao hơn nhiều.

 

Ngoài , bắt đầu từ tháng một năm còn thêm khoản tăng lương theo thâm niên và tư lịch.

 

Khương Dung đến cửa hàng may mặc Hưng Tường đầy một năm, nhưng Vương Trân vẫn tính cho cô tròn một năm thâm niên. Vì sang tháng một năm , tiền công của cô sẽ tăng thêm hai vạn.

 

Trước đây Khương Dung vẫn tưởng chế độ là áp dụng cho tất cả trong cửa hàng. Sau khi lâu, tìm hiểu kỹ mới , chế độ mỗi năm tăng tiền công cố định chỉ áp dụng cho quản sự và các thợ cả.

 

Còn chế độ mỗi năm lĩnh thêm một tháng tiền công thì chỉ quản sự mới .

 

Hơn nữa, nếu cống hiến đặc biệt cho cửa hàng, mức tăng tiền công mỗi năm của thợ cả và quản sự cũng chỉ là một vạn. Nếu phạm , những khả năng tăng, mà còn thể trừ lương.

 

Thợ thêu bình thường và nhân viên các bộ phận khác thì càng đãi ngộ như .

 

Thợ thêu bình thường ngoài việc chờ thâm niên, còn nỗ lực về lượng và chất lượng thêu phẩm, cố gắng lọt top năm bảng xếp hạng mỗi tháng.

 

Nếu chỉ dựa thâm niên thì chờ đủ ba năm, trong ba năm phạm , mới cơ hội tăng lương. Mỗi tăng theo thâm niên ba năm cũng chỉ hai vạn.

 

Còn đãi ngộ của nhân viên các bộ phận khác thì càng thấp hơn thợ thêu.

 

, đãi ngộ của cửa hàng may mặc ở Giang Lăng vẫn khiến nhiều hâm mộ và khao khát.

 

Có thể thấy thu nhập giữa các tầng lớp lao động hiện tại chênh lệch khá lớn.

 

Người thu nhập cao, dù lúc vật giá tăng lên mức cao nhất, ảnh hưởng cũng quá lớn, giống như Khương Dung.

 

Còn lao động bình thường, thậm chí tầng lớp thấp, thì gần như chịu nổi.

 

Gia đình Tưởng đại tỷ ở viện tám, bề ngoài thì khá khó khăn, nhưng nếu đem so với các hộ bên ngoài, thậm chí chỉ so với viện đối diện, điều kiện của bà vẫn coi như tạm .

 

Ở cửa hàng may mặc, Khương Dung gần như là trường hợp đặc biệt. Quyền lợi mà thợ cả và quyền lợi mà quản sự , cô đều hưởng, thậm chí còn hơn.

 

Tùy theo mức độ cống hiến, mức tăng lương hàng năm của cô d.a.o động từ hai vạn đến năm vạn, điều kiện tiên quyết là phạm trong công việc.

 

Có một đãi ngộ, ngoài Khương Dung và bà chủ Vương Trân , chỉ Trần Hồng Kỳ và Điền Vũ khi đó mặt mới .

 

Họ đều thích đem chuyện lung tung, nên khác rõ. Mọi chỉ thấy những đãi ngộ bề ngoài của Khương Dung, nhưng chỉ chừng đó thôi cũng đủ khiến động lòng. Nếu , mấy Chu Hoa cũng sẽ nghĩ đến việc tranh giành chức cố vấn kỹ thuật.

 

Thực nếu năm nay xảy chuyện thăng chức đột ngột , dựa theo cống hiến của Khương Dung, Vương Trân vốn định tăng cho cô năm vạn theo mức cao nhất.

 

Tính thì việc thăng chức sớm khiến Khương Dung thiệt một chút về tiền lương.

 

Bây giờ thăng chức , tăng lương tiện tăng quá nhiều, chỉ thể tăng hai vạn, cho nên tiền công mỗi tháng năm của cô là bảy mươi hai vạn.

 

Nếu là tăng lương mới thăng chức, tiền công của cô thể lên bảy mươi lăm vạn.

 

hiện thực luôn là kế hoạch theo kịp đổi. Vương Trân cũng thấy tiếc cho Khương Dung, nhưng bà buộc chọn phương án lợi nhất cho .

 

Còn Khương Dung thì cảm thấy thiệt thòi. Dù tăng bao nhiêu thì cũng vẫn là tăng.

 

Từ cách đãi ngộ mà Vương Trân dành cho , Khương Dung cảm nhận rõ sự coi trọng của bà .

 

Được coi trọng như , trong lòng cô cũng chút thụ sủng nhược kinh.

 

Chỉ là cô vẫn hiểu lắm, vì Vương Trân chọn một mới đến một năm như .

 

Thăng chức nhanh như , dù tự tin và tự thấy xứng đáng, Khương Dung vẫn tránh khỏi chút thấp thỏm.

 

Dĩ nhiên những suy nghĩ , cô sẽ dại dột hỏi thẳng bà chủ.

 

Rời khỏi văn phòng, phòng thêu, Khương Dung bắt đầu âm thầm quan sát những xung quanh.

 

Bỏ qua kế toán, nhà ăn, thu mua và các thợ cả trong phạm vi cân nhắc, thì trong cửa hàng may mặc vẫn ít thể cạnh tranh với cô.

 

Ngoài năm quản sự phòng thêu, quản sự cửa hàng phía phụ trách nhân viên tiếp tân cũng miễn cưỡng tính là một .

 

Trong năm quản sự phòng thêu, theo Vương Trân từ Bạch Thành đến Giang Lăng, cũng đề bạt từ khi cửa hàng Giang Lăng mới mở.

 

Các quản sự phòng thêu đều xuất là thợ thêu. Còn quản sự cửa hàng phía giống Điền Vũ, là họ hàng của bà chủ.

 

quản sự cửa hàng phía thêu, xét về mặt kỹ thuật thì cơ hội thăng chức của cô là thấp nhất.

 

Ưu thế của cô ở kinh nghiệm quản lý và khả năng kéo đơn lớn, hiểu rõ nhu cầu khách hàng hơn các quản sự phòng thêu, nên ở phương diện phục vụ và thị trường bù đắp thiếu hụt kỹ thuật.

 

Trong các quản sự phòng thêu, chị Trần là tâm phúc tuyệt đối của Vương Trân. Ngoài kỹ thuật thêu và loại kỹ pháp bằng Khương Dung, các phương diện khác chị đều nhỉnh hơn.

 

Việc bà chủ chọn chị Trần chính là nguyên nhân lớn nhất khiến Khương Dung cảm thấy bất an.

 

Trong quá trình quan sát kín đáo, Khương Dung phát hiện chị Trần đang học cách tiếp đãi khách hàng và quản lý tiếp tân từ quản sự cửa hàng phía .

 

Chị dường như đang dần chuyển trọng tâm công việc từ phòng thêu sang quản lý cửa hàng phía .

 

Phát hiện điều , Khương Dung lập tức hiểu . Mở một cửa hàng và mở nhiều cửa hàng, cách quản lý chắc chắn khác .

 

Trước đây cửa hàng chỉ một, bà chủ tự nắm giữ việc, khác chỉ là phụ trợ.

 

Sau khi mở chi nhánh, nếu chuyện gì cũng tự tay , Vương Trân sẽ chịu nổi.

 

Cho nên bà chủ bỏ qua tâm phúc, mà là đang tận dụng tối đa những thể dùng . Nhân lực thậm chí còn chắc đủ.

 

Quản sự cửa hàng phía hiện tại, thể sẽ là chưởng quầy của cửa hàng phố Tụ Bảo.

 

Còn chưởng quầy của hai cửa hàng mới ở Giang Lăng, gần như chắc chắn sẽ chọn từ các quản sự phòng thêu. Một là Trần Hồng Kỳ, còn là Trương Nhạn.

 

Khi họ đến cửa hàng mới, ba quản sự phòng thêu còn sẽ chia quản lý ba phòng thêu, cho đến khi tìm quản sự mới bổ sung.

 

theo quan sát của Khương Dung, hiện tại bà chủ vẫn tìm thích hợp để đề bạt. Thêu giỏi đồng nghĩa với quản , mà quản cũng chắc quản lý.

 

chỉ yên việc, kiếm tiền đều đặn, thích giao tiếp, thậm chí nhiều với khác. Dạng năng lực cũng quản lý.

 

Còn chưởng quầy ở Hỗ Thị hiện tại cũng xác định. Bà chủ mở cửa hàng ở ba nơi Bạch Thành, Giang Lăng, Hỗ Thị, chắc chắn chạy qua chạy .

 

Giai đoạn đầu bà tự trấn giữ tạm thời thì , nhưng lâu dài vẫn cần đáng tin quản lý. Cửa hàng Hỗ Thị nhất định chưởng quầy chuyên trách.

 

chức tổng cố vấn , quả thật chỉ thể giao cho Khương Dung.

 

Nghĩ thông suốt chuyện, sự thấp thỏm trong lòng Khương Dung tan biến.

 

Cô chỉ cảm thấy thật may mắn, gặp một bà chủ dã tâm, bước một doanh nghiệp đang ngừng phát triển, đúng thời điểm, đúng cơ hội.

 

Quả nhiên, Vương Trân lúc đang đau đầu vì thiếu nhân tài.

 

Chỉ điều, một điểm Khương Dung ngờ tới, đó là bước của bà chủ còn lớn hơn trong tưởng tượng của cô.

 

mua năm mặt bằng ở Hỗ Thị. Trong đó ba gian gộp thành một cửa hàng cực lớn, chỉ vững bằng chất lượng và sản lượng, mà còn dùng quy mô từng để gây tiếng vang, thu hút khách hàng.

 

Hai mặt bằng còn quy mô tương đương cửa hàng Giang Lăng, cho nên bà cần một mà là ba chưởng quầy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-toi-thap-nien-50-xay-dung-to-am/chuong-42-canh-tranh-len-chuc.html.]

Trên bàn việc của Vương Trân đặt một danh sách. Bà gạch gạch xóa xóa hồi lâu, chằm chằm danh sách lâu mà vẫn chọn phù hợp.

 

nỗi phiền não chỉ thuộc về bà chủ, ảnh hưởng đến niềm vui thăng chức của bên .

 

Khương Dung thăng chức , cuối cùng cũng thể xử lý thẳng tay những cách khiến cô thấy phiền của mấy Chu Hoa, tâm trạng càng hơn.

 

mỗi cửa hàng mới đều sẽ phái một cố vấn kỹ thuật, chuyện trong lòng các quản sự và thợ cả đều ngầm hiểu.

 

Đã chọn thì cứ đường đường chính chính cạnh tranh !

 

Khương Dung hỏi rõ Vương Trân, xác nhận cố vấn kỹ thuật tiên chọn từ các thợ cả từng khen thưởng, liền lập tức thiết kế một phương án bình chọn.

 

Chấm điểm theo ba phương diện: kỹ thuật, thành quả hướng dẫn, mức độ hài lòng. Ai điểm cao thì thăng chức!

 

Kỹ thuật do bà chủ, quản sự phòng thêu, quản sự cửa hàng phía và Khương Dung cùng chấm. Mức độ hài lòng do thợ thêu chấm điểm nặc danh.

 

Còn thành quả hướng dẫn là hạng mục dễ thấy nhất.

 

Khương Dung để các thợ cả bốc thăm, mỗi phụ trách hướng dẫn cố định một phòng thêu. Trình độ các phòng thêu hiện tại cơ bản ngang .

 

Năm thợ cả khéo mỗi phụ trách một phòng. Phòng nào tiến bộ, thêu phẩm là thấy rõ.

 

Nếu trong thời gian , phòng nào thợ thêu bình thường thăng lên thợ cả thì cộng điểm. Dạy thêm một kỹ pháp mới cũng cộng điểm.

 

Khương Dung đưa sự cạnh tranh ngấm ngầm ánh sáng, khiến mấy thợ cả từng lén lút sang phòng đào tạo đều giật .

 

Thợ thêu trong các phòng cảm thấy như . Bầu khí gượng gạo đó ai cũng cảm nhận , nhiều lo môi trường việc phá hỏng.

 

Hơn nữa thời gian gần đây chỉ mới mà cả thợ thêu cũ cũng quấy rầy để lôi kéo ủng hộ.

 

Những ưu thế mơ hồ giờ còn tác dụng. Thợ thêu cũ ai cũng quen thợ cả lâu, dễ lừa. Muốn ủng hộ thì bản lĩnh thật.

 

Vương Trân xem phương án của Khương Dung, cũng thấy .

 

thậm chí còn hy vọng qua cuộc cạnh tranh , thể tìm vài thích hợp bồi dưỡng thành chưởng quầy.

 

cuối cùng bà vẫn thất vọng. Nhân tài thể dùng ngay trong cửa hàng khai thác gần hết.

 

Không loại trừ còn tiềm năng, nhưng hiện tại vẫn đủ chín.

 

Hai cố vấn kỹ thuật chọn xong, Vương Trân vẫn tìm ai phù hợp chưởng quầy, đành tính chuyện ngoài chiêu mộ.

 

Sau khi chuyện định, phòng thêu trở về yên bình, công việc của Khương Dung cũng dần quỹ đạo.

 

Nhờ kinh nghiệm cố vấn kỹ thuật đây, cô gần như tiếp xúc với bộ thợ thêu, trở thành hiểu rõ nhất tình hình trong cửa hàng.

 

Thêm đó là gu thẩm mỹ bồi dưỡng nhiều năm, khiến cô thích ứng với công việc mới nhanh.

 

Các đơn cô phân phối xuống, hiếm khi cảm thấy phù hợp.

 

Ngay cả những thợ cả từng ác cảm với cô, ở điểm cũng thể soi mói.

 

Qua giai đoạn đầu bận rộn thích nghi, Khương Dung dần tìm nhịp việc phù hợp, trở nên thong dong hơn.

 

Công việc quản lý nhiều hơn , nhưng thời gian rảnh trong giờ hề giảm.

 

Chủ yếu vì hiện tại cô ít trực tiếp thêu phẩm, trừ khi gặp đơn lớn và khách hàng chỉ định đích danh.

 

Trường hợp đó, cô vẫn nhận, vì tiền bao giờ là thừa, mà từ chối còn dễ gây phiền phức.

 

Những món nhỏ như khăn tay, khăn lụa, đây cô còn lúc rảnh, bây giờ thì đụng tới.

 

Chỉ dựa tiền lương hiện tại, cuộc sống của cô dư dả, huống hồ vật giá còn dấu hiệu giảm.

 

Sáng ngày thứ hai khi thăng chức, thời tiết từ nắng ráo chuyển sang âm u.

 

Hàng xóm lớn tuổi sắp tuyết, nhưng tâm trạng Khương Dung .

 

Sáng sớm điểm danh xong, cô nhận “Gói quà tiến bộ” mà hệ thống thưởng cho thăng chức thứ hai!

 

Lần mười vật phẩm chính còn dùng gạo và bột mì để lấp chỗ trống nữa.

 

Mở gói quà , Khương Dung nhận : hạt dẻ một cân, khoai lang mật một cân, khoai tây một cân, cải trắng một cây, táo một cân, thịt dê một cân, nước ngọt Bắc Băng Dương một chai, đào vàng đóng hộp một lon, quýt đóng hộp một lon, kẹo sữa một cân, phiếu thực phẩm phụ năm tấm, phiếu mua radio mười tấm.

 

Cột vật phẩm thường ngày mới thịt bò, Khương Dung nghĩ ngợi liền chọn. Nếu may mắn thể nhân nhiều , đủ ăn lâu dài, hợp để hầm với củ cải trong nhà.

 

Cột phụ gia mới một vật phẩm mới: kem dưỡng da.

 

Khương Dung từng thấy, liền chọn.

 

Sau đó đổ xúc xắc, vận may bình thường, chỉ ba điểm.

 

Đồ cất túi hệ thống xong, Khương Dung lấy kem dưỡng da xem .

 

Cô phát hiện nhiều loại, ví dụ như loại sáp hình vỏ sò.

 

Cô thấy kiểu dáng quen mắt, nghĩ kỹ mới nhớ là từng thấy kệ tiệm tạp hóa.

 

cô bỏ qua loại đó, tiếp tục xem.

 

Cuối cùng chọn một loại kem hình cô gái mặc sườn xám in bao bì, trông .

 

Cô lấy , mở nắp, bôi thử một ít lên tay ngửi.

 

Mùi nồng nhưng khó chịu.

 

Trước đây Khương Dung tự sáp dưỡng, nhưng nguyên liệu hạn chế, đông chỉ sáp mỡ heo chống nứt nẻ, bôi lên khá nặng.

 

Nếu quá lạnh hoặc da quá khô, cô chỉ bôi tay, ít dùng lên mặt.

 

Nhiều xung quanh cô cũng , thậm chí mỡ heo mà dùng, đành chịu đựng.

 

Giờ kem dưỡng đổi từ hệ thống, dùng hơn hẳn. Khương Dung quyết định dùng nó cho mặt, còn sáp mỡ heo thì bôi tay chân, lãng phí.

 

Sự đổi vật phẩm gói quà khiến Khương Dung khi lĩnh lương đổi cách nhận.

 

“Lần đổi vàng nữa?” Sầm Tĩnh Viễn ngẩng đầu hỏi, vẻ mặt bất ngờ.

 

“Vâng.” Khương Dung đáp.

 

Cô tiện thêm: “Vật giá hình như định . Nếu biến động, tiền mặt trong tay quá ít thì tiện.”

 

Sầm Tĩnh Viễn suy nghĩ một chút, hỏi thêm, gật đầu : “Được, đưa tiền mặt cho cô.”

 

Sau khi lĩnh lương, thời gian bước sang tháng 1 năm 1950.

 

Ngày mùng một tháng một, Khương Dung nhận “Gói quà bội thu” của tháng mười hai.

 

Vật phẩm mới vẫn khá bình thường, điều càng khiến cô tin rằng vật giá sắp giảm.

 

Chỉ là cô ngờ, giá cả giảm nhanh và mạnh đến như .

 

 

Loading...