Xuyên Tới Thập Niên 50 Xây Dựng Tổ Ấm - Chương 58: Sao Anh Lại Nhìn Em Như Thế
Cập nhật lúc: 2026-01-29 15:01:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trương Mộng Hà cũng cảm thấy kỳ lạ: “Chị Hoa Anh đây như thế .”
Trong ấn tượng của cô , Vệ Hoa Anh tuy tính tình thẳng thắn, nhưng đối với lạ đều khách sáo, hôm nay hiểu là .
“Thôi, mặc kệ , cô việc, chúng tự .” Khương Dung tốn sức lực cho một mới gặp đầu ý thù địch với .
Cô vẫn quen thuộc nơi , chắc cũng đến mức đắc tội ai, chỉ thể đợi Trọng Diệp Nhiên về kể với chuyện , xem liên quan đến công việc của .
Trương Mộng Hà lưng cõng một đứa, tay dắt một đứa, tay còn xách cái làn đựng rau.
Khương Dung chủ động bế con gái cô lên: “Để bế Nữu Nữu giúp chị nhé.”
Nữu Nữu : “Dì Khương cần , cháu .”
Khương Dung dỗ dành cô bé: “Dì Khương , là dì bế cháu thôi, như nhanh hơn, đến chợ dì sẽ thả cháu xuống.”
Thực cô lo dẫn theo trẻ con, lúc thì , trẻ con thấy mệt, ngược còn phấn khích chạy nhảy, nhưng mười thì tám lúc về mới nửa đường mệt.
Đến lúc đó lớn cõng đứa nhỏ, còn xách rau, đứa lớn thì kêu mệt nổi, khó xử.
Khương Dung xem hẹ , mua thêm mấy cái xương ống thịt, nhưng thật đến chợ thì khó kiềm chế, chỉ mua từng đó.
Theo kinh nghiệm mấy , cái làn mang theo e là đủ đựng, hai tay khi đều xách đồ, sẽ thể bế trẻ con nữa, chi bằng bế ngay từ đầu.
Trương Mộng Hà rõ ràng cũng nghĩ đến điều . Là của hai đứa con, từ khi sinh đứa thứ hai, cô ít rơi tình cảnh khó xử như .
“Vậy thì phiền cô , Nữu Nữu đến đây hơn một tuần, trông béo lên thấy rõ, bố nó ngày nào cũng bảo mua thịt, mua kẹo, mua bánh quy cho con bé ăn, thấy sớm muộn gì cũng nuôi nó thành một con bé mập.”
Khương Dung : “Có gì mà phiền, thích trẻ con mập mạp, với khỏe lắm, bế tầm tuổi nhẹ như .”
Thực cô còn thấy Nữu Nữu gầy, chỉ là sang đây ăn uống đầy đủ hơn, so với ở quê thì trông khỏe mạnh, hồng hào hơn một chút.
Trương Mộng Hà xốc đứa bé lưng, : “Bây giờ chỉ mong nhà trẻ của quân đội sớm mở cửa, đến lúc đó đưa Nữu Nữu học, cũng đỡ vất vả. Còn đứa nhỏ thì xem tình hình , bảo lão Cao nhà hỏi xem nhà trẻ với mẫu giáo thu phí thế nào, nếu thu phí cao quá thì chỉ cho Nữu Nữu học, đứa nhỏ tự trông thêm một hai năm nữa.”
“Quân đội sắp mở nhà trẻ ?” Khương Dung thật sự chuyện , “ cứ tưởng đây .”
Trương Mộng Hà nghi hoặc hỏi: “Chồng cô với cô ?”
“Không, chắc là kịp .” Khương Dung nghĩ thầm lẽ Trọng Diệp Nhiên thấy nhà con nên nhắc đến chuyện .
Hơn nữa dạo gần đây buổi tối họ trò chuyện, cũng đến vấn đề giáo d.ụ.c con cái , mỗi đến chuyện sinh con thì cuộc trò chuyện đều ngắt giữa chừng.
Khương Dung tiếp: “ chỉ bạn giáo viên , ở đây từ nhà trẻ đến tiểu học trung học cơ sở đều , con cái học tiện, ngờ tách mẫu giáo riêng.”
Trương Mộng Hà vì con nên quan tâm chuyện hơn: “Thật cũng hẳn là mẫu giáo, đây mẫu giáo gộp chung với nhà trẻ, trẻ con thể ở nhà trẻ đến năm sáu tuổi lên thẳng tiểu học.
bây giờ nhà theo quân đội ngày càng đông, trẻ con cũng nhiều lên, mấy cô giáo nhà trẻ trông xuể, chỉ riêng trẻ hơn một tuổi thôi đủ họ bận tối mắt tối mũi .
Vì thế mới kiến nghị với lãnh đạo quân đội, hy vọng tách trẻ từ ba đến năm tuổi , mở riêng một mẫu giáo, tuyển thêm giáo viên, nhất là văn hóa, thể dạy cho trẻ con chút kiến thức đơn giản, để chúng suốt ngày chỉ chơi, lên tiểu học vẫn chẳng gì.”
Khương Dung xong thấy hợp lý: “Tách sớm cũng , trẻ con trong doanh trại chắc chắn còn nhiều hơn.”
Hai trò chuyện , bất tri bất giác đến cổng chợ.
Hôm nay nông dân bày sạp ở cổng chợ nhiều, Khương Dung một vòng thấy thứ mua, liền tiếp trong.
Dạo một vòng trong chợ, vận may bằng , thấy hẹ, nhưng thấy rau chân vịt tươi, liền mua hai cân.
Thấy hoa hiên khô và măng khô, cô cũng mua mỗi thứ hai cân, mộc nhĩ khô mua nửa cân, ăn hết thì để lâu.
Từ khi gia đình Mai Bình chuyển đến Giang Lăng, những loại rau khô phần lớn cô chỉ thể mua ngoài chợ, hệ thống cũng từng mới , nhưng nếu mua ngoài chợ thì cô bỏ lỡ.
Người nhà Đổng Phương gửi đồ cho Đổng Phương cũng sẽ gửi cho Khương Dung một ít, nhưng Khương Dung ăn xong ngại xin thêm.
Người chủ động cho là một chuyện, còn mở miệng xin là chuyện khác, cô thà tự bỏ tiền mua.
Trong nhà thật vẫn còn một ít đồ khô cô tự mua, nhưng lúc đến đây mang theo mấy loại rau , bây giờ thấy mới thấy thèm.
Mua xong rau khô, cô đến sạp hoa quả mua hai cân lê và một cân quýt.
Quýt và lê vốn là cô và Trọng Diệp Nhiên mang từ nhà đến, hôm mời khách, ngoài phần giữ đãi khách, còn đều mang xuống nhà ăn phát cho các binh sĩ.
Ban đầu chỉ định phát quýt, còn lê để cho khách đến nhà, lúc tan tiệc mỗi nhà mang hai ba cân về.
Dù đến hoặc là cùng cấp bậc, quan hệ với Trọng Diệp Nhiên, hoặc là cấp của , đều xem như nhà, trong đó Cao Lộ Huy còn giúp họ việc lớn.
Khương Dung tạo quan hệ với gia đình của họ, đồng thời từng bước xây dựng hình tượng cho trong gia thuộc viện.
Chỉ tiếc là đó ở nhà ăn phát quýt một nửa thì thấy đủ, liền tạm thời bảo lính cần vụ bê lê phát.
Phần hoa quả giữ đãi khách vì mùi vị ngon, khách mỗi cũng ăn một hai quả, còn chia cho mấy nhà trẻ con, cũng hết sạch.
May mà tặng hoa quả chỉ là thêm điểm, bữa cơm mới là quan trọng nhất. Cơm nước khiến khách khứa đều hài lòng, họ cũng cô còn chuẩn hoa quả tặng, nên ai thấy gì .
Sau đó chuyện chiếc váy, vô tình mở thêm cơ hội tụ tập.
Cùng một việc, tình cảm luôn dễ gắn kết hơn, qua dần dần, cũng trở nên quen thuộc.
Hoa quả mang đến đều qua đường chính ngạch, hiện giờ trong nhà còn quả nào. Khương Dung ăn thêm cũng thể lấy từ trung , đành giả vờ mua một ít ở chợ mang về . Đến lúc đó cửa nhà đóng , trong nhà ăn loại nào thì ngoài ai .
Ban đầu tối nay chỉ định nấu xương ống hầm dưa chua và một món nộm từ đồ khô trộn với rau chân vịt. khi ngang sạp bán cá, thấy một cái đầu cá to, Khương Dung thể ngơ, nhất là ngay bên cạnh sạp cá hai gian chính là sạp bán đậu phụ.
Rõ ràng đang sạp cá tanh nồng, nhưng trong đầu Khương Dung như ngửi thấy mùi thơm của món đầu cá hầm đậu phụ.
Đến lúc rời chợ, quả nhiên hai tay đều xách kín đồ.
Khương Dung tự kết luận là do để bụng đói chợ.
“Lần khi , nhất định ăn chút gì lót , thì kiểu gì cũng mua vượt kế hoạch.”
Trương Mộng Hà che miệng , nhưng tiếc là tay trái tay đều đang xách đồ, ngay cả Nữu Nữu cũng giúp ôm một củ cải trắng to.
“Mấy ngày tới dám chợ nữa , tiêu thế chắc tiêu sạch phụ cấp hàng tháng của lão Cao mất.”
Khương Dung hỏi: “Chẳng chị lão Cao bảo chị dăm bữa nửa tháng chút thịt cho con ăn ? Trời lạnh thịt để hai ba ngày, nhưng vẫn là ăn tươi thì hơn.”
“ mua mấy cân trứng gà, thứ để lâu hơn thịt, cho chúng ăn trứng cũng . Giờ nhà chỉ lão Cao kiếm tiền, tính toán kỹ một chút. Ngoài hai đứa con nuôi, mỗi tháng còn gửi tiền về quê phụng dưỡng già.” Trương Mộng Hà đến đây thì dừng , vốn định với Khương Dung chuyện tổ chức thể sẽ sắp xếp cho cô một công việc.
Chỉ là chuyện còn chắc chắn, cô sợ đến lúc thành ngại ngùng, nên nuốt lời xuống.
Về đến nhà, Khương Dung đến cửa ngửi thấy mùi cơm, ngay Trọng Diệp Nhiên về.
Nghe tiếng mở cửa ngoài sân, Trọng Diệp Nhiên đón, nhận lấy đồ tay cô: “Em nghỉ ngơi uống cốc nước , mấy thứ để xử lý.”
Anh mang đồ bếp, tiện tay bóc một quả quýt ngửi thử, lập tức cau mày: “Quýt ngửi thôi thấy chua, là bóc đồ hộp?”
“Anh còn đồ hộp ?” Trước đây cô từng thấy việc , nhưng cũng thể là lúc đó điều kiện.
“Chắc là .”
“Cái mà cũng ‘chắc là’?” Khương Dung trêu , “Biết là , là chứ.”
“Cái thật sự dùng ‘chắc là’. Anh chỉ thấy khác , tự tay thử bao giờ, nhưng khó.”
Những việc từng thành công, đây sẽ với ai, nhưng với vợ thì khác. Dù thành bại, thậm chí thất bại, cũng sẵn sàng với cô.
Trọng Diệp Nhiên xử lý đồ trong bếp, chuyện với Khương Dung đang ngoài phòng khách: “Anh thử , nếu thì dạy cho ban cấp dưỡng nhiều hơn. Khi họ cũng quen , định lập một tổ chế biến thực phẩm phụ, dùng đồ hộp hoa quả phúc lợi cho bộ khu doanh trại, gồm binh sĩ, bệnh viện, trường học. Không thể mãi dựa hệ thống của chúng , thực tế chẳng giúp bao nhiêu .”
Hiện tại đồ còn nhiều là vì mấy năm Khương Dung tiêu thụ bao nhiêu nên mới tích , thể móc rỗng chỗ của cô để ủng hộ công việc của .
Khương Dung hiểu rõ cách vận hành hiện nay của quân đội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-toi-thap-nien-50-xay-dung-to-am/chuong-58-sao-anh-lai-nhin-em-nhu-the.html.]
Không hiểu thì cô hỏi thẳng: “Các còn thể tự mấy thứ ? Em cứ tưởng đều do nhà nước cấp, hoặc cấp tiền các mua từ nhà máy.”
“Trong khu doanh trại thực nông trường, trại nuôi lợn, trại nuôi gà, vườn rau, vườn cây ăn quả.” Trọng Diệp Nhiên tính nhẩm thời gian, kỳ nghỉ của tuần đúng lúc Khương Dung sắp kết thúc nghỉ phép. “Mấy hôm nữa dẫn em xem. Những chỗ đó cung cấp lương thực, rau củ, thịt trứng, hoa quả, còn một thực phẩm phụ như hoa quả khô, mứt, dưa tương, dưa muối cho nhà ăn. hiện giờ vẫn đủ, thêm vài món, đồ hộp hoa quả dễ nên bắt đầu từ đó.”
Nguyên liệu đều kênh để xoay xở, nếu tận dụng để cải thiện đời sống cho trong đoàn thì thật lãng phí.
Khương Dung xong cũng thấy hứng thú: “Vậy hôm nay luôn ? Em đợi , xem ngay.”
“Được, ăn tối xong .”
Bữa tối hôm nay khá thịnh soạn, là món hai thích, chỉ là nhiều, hai vì thừa đồ ăn nên ăn no.
Lúc bóc quýt, hai hẹn mà cùng kéo ghế dậy, bóc coi như tiêu thực.
Khương Dung bóc quýt nhớ đến chuyện Trương Mộng Hà ban chiều, liền tiện miệng hỏi Trọng Diệp Nhiên.
Trọng Diệp Nhiên nghĩ một lúc mới nhớ : “Chuyện đó , giao cho phòng hậu cần trong đoàn .”
“Không đơn vị cấp phụ trách ? Ở đây đóng quân mấy trung đoàn, em cứ tưởng sẽ giao riêng cho một trung đoàn .”
“Nếu đoàn ở đây thì đúng là như em nghĩ. Trung đoàn Ô tô bọn trực thuộc Cục Hậu cần Quân khu Giang Lăng quản lý trực tiếp, cũng coi như của Cục Hậu cần. Bên đó rút nhân lực, bọn quá bận, chỉ là tuyển mấy giáo viên với sắp xếp địa điểm mở mẫu giáo, khó, nên giao luôn cho đoàn .”
Nói xong, thấy Khương Dung bừng tỉnh, hỏi: “Sao thế, ai tìm việc, nhờ đến em ?”
“Không , em chỉ nhớ chuyện khác.” Khương Dung , “Lúc hoặc phòng hậu cần việc , sợ giữ công bằng, phật ý của trung đoàn khác ?”
Trọng Diệp Nhiên nghiêm túc suy nghĩ : “Chắc là . Chỉ tiêu cấp đưa xuống là ba giáo viên, một đầu bếp nhà ăn, một tạp vụ nhà ăn. Đoàn , Trung đoàn Bộ binh bên cạnh, Trung đoàn Xe tăng, Xưởng sửa chữa, Bệnh viện doanh trại, mỗi đơn vị một chỉ tiêu cho nhà theo quân đội.”
Anh dừng , nháy mắt với Khương Dung: “Chỉ tiêu của đoàn , theo lý nên ưu tiên cho em.”
Khương Dung là đang đùa: “Em việc , nhận gì. Để cho khác trong đoàn cần hơn .”
Cô thích trẻ con, nhưng trông cả một đám trẻ. Không đứa trẻ nào cũng ngoan như bé con nhà Hoàng Thanh Trúc Nữu Nữu nhà Trương Mộng Hà, những đứa khó chiều.
Trọng Diệp Nhiên tự hào về cô, tiếc vì bỏ lỡ quãng thời gian cô tìm việc.
“Anh đoán là em tình cảm với Thành Y Phô nên sẽ công việc . Chỉ tiêu của đoàn chắc hai ngày nữa sẽ quyết định, mấy đủ điều kiện sẽ bỏ phiếu chọn. Không gì bất ngờ thì sẽ là vợ lão Cao. Đoàn hiện tại chỉ nhà đông con nhất, còn phụng dưỡng già, gánh nặng lớn, nhưng đều nên chọn ai.”
“Hóa vẫn chốt, thảo nào hôm nay chị Mộng Hà nhắc đến.” Khương Dung gật đầu, “Của các trung đoàn khác cho ai ?”
“Cái đó chú ý, họ tự chọn , đó nộp danh sách và hồ sơ lên xét duyệt là . Sao tự nhiên em quan tâm chuyện , liên quan đến chuyện khác em nhớ ?”
Khương Dung chần chừ: “Em cũng chắc.”
Cô do dự nên , giống mách chuyện. dù cô , Trọng Diệp Nhiên cũng đoán : “Thật sự liên quan đến chuyện ? Nói cho xem, giữa hai chúng còn chuyện gì . Em nửa chừng khó chịu.”
“Anh hứa với em là hành động bốc đồng.”
Trọng Diệp Nhiên cau mày: “Nghe là chuyện , thế thì đảm bảo.”
“Vậy em nữa, cũng chẳng chuyện lớn.” Người tuy sắc mặt , nhưng cũng chuyện gì.
Trọng Diệp Nhiên bất lực: “Được , đảm bảo hành động bốc đồng.”
Khương Dung lúc mới kể chuyện hôm nay gặp Vệ Hoa Anh.
Nghe xong, vẻ mặt Trọng Diệp Nhiên chút phức tạp, như lạnh đ.á.n.h giá thế nào.
Khương Dung thấy biểu cảm đó buồn : “Sao vẻ mặt như ?” Nói xong cô bật .
“Vì em quen, là vợ của Phó Trung đoàn trưởng Trung đoàn Xe tăng. Hai vợ chồng họ với lão Cao là đồng hương, quan hệ cũng , nhưng con cô …” Anh ngập ngừng, cuối cùng tiện bình phẩm thêm.
“Chị Mộng Hà cũng họ là đồng hương, còn khá thẳng tính.”
Khương Dung nhớ cảnh lúc đó, Vệ Hoa Anh đúng là giấu cảm xúc mặt.
“, thẳng tính… kiểu dễ khác xúi giục, lao lên bia đỡ đạn.”
Khương Dung tiếp: “Cho nên em chuyện chỉ tiêu công việc xong thì nghĩ, cô vì chuyện nên em mắt, tưởng em sẽ tranh chỉ tiêu.”
Quân nhân thuộc đoàn của Trọng Diệp Nhiên đều đến nhà cô ăn cơm, cô việc . Người của các trung đoàn khác thể , cũng thể . Nếu Vệ Hoa Anh , thì sự khó chịu của cô chỉ thể đến từ chuyện .
Hai đó từng tiếp xúc, hôm nay là đầu gặp, thể mâu thuẫn khác.
Trọng Diệp Nhiên : “Ngày mai hỏi phòng hậu cần xem bốn chỉ tiêu còn định cho ai, là ngay cô rốt cuộc vì .”
Nếu vợ hiểu lầm vô cớ, còn chịu sắc mặt khác, dù đối phương cố ý thì cũng là ấm ức.
Anh tiện trực tiếp gì quân nhân, nhưng thể chuyện với chồng cô , để chồng cô về .
Hôm , đến văn phòng, Trọng Diệp Nhiên bảo lính cần vụ: “Cậu sang phòng hậu cần, nếu phụ trách việc mở mẫu giáo doanh trại ở đó, mời đến văn phòng .”
Chưa đầy hai mươi phút , hồ sơ đưa tới. Tranh thủ chờ đợi, gọi Tiết Khải Dân cùng mấy qua loa thủ tục bỏ phiếu, chọn nhà nhận chỉ tiêu của đoàn .
Hồ sơ phòng hậu cần nộp lên, ngoài chỉ tiêu của đoàn thì những chỗ khác đều đủ.
Trọng Diệp Nhiên lướt qua, hồ sơ Trung đoàn Xe tăng quả nhiên ghi tên Vệ Hoa Anh, vợ của Phó Trung đoàn trưởng.
Trung đoàn Bộ binh chọn là vợ của Trung đoàn trưởng, còn đến nhưng đang đường, kịp khi khai giảng. Xưởng sửa chữa cũng tương tự.
Bệnh viện quân y chọn con dâu của một bác sĩ quân y lớn tuổi. Chỉ tiêu của bệnh viện là đầu bếp nhà ăn, cô chọn chỉ vì quan hệ, mà còn vì nấu ăn ngon, từng học qua kiến thức dinh dưỡng.
Trọng Diệp Nhiên như vô tình hỏi: “ nhớ nhà của Trung đoàn trưởng Đinh cũng việc ?”
“ , nhưng cô đang mang thai, t.h.a.i tượng , dưỡng thai, mấy hôm nay mới qua ba tháng nên mới , vì thế nhường cơ hội .”
“Ra .” Trọng Diệp Nhiên lấy hồ sơ của đoàn đặt chung chồng giấy. “Đủ , tranh thủ nhanh, cố gắng Tết dọn xong địa điểm.
Trình độ văn hóa của giáo viên mới thể còn kém giáo viên nhà trẻ hiện tại, khi khai giảng, nhất mời giáo viên nhà trẻ tập huấn cho họ, tránh để lớp mà bản còn gì, mang thói quen ở quê mẫu giáo.”
Người của phòng hậu cần hiểu phần đầu, nhưng cụm “thói quen ” thì mơ hồ.
“Thói quen gì? Mê tín dị đoan?”
“Mê tín dị đoan là một phần, nhưng quan trọng nhất là trọng nam khinh nữ. Ở quê coi bé gái là cỏ dại thế nào thì ở đây cũng coi con gái trong gia thuộc viện là cỏ dại!”
Trọng Diệp Nhiên nghĩ đến đứa con gái thể của .
Nếu con gái đối xử phân biệt, là đầu tiên chịu nổi.
“Rõ!”
“Đi việc .”
Xử lý xong, thời gian vẫn kịp về nhà ăn trưa. Trọng Diệp Nhiên khoác áo ngoài, gặp Tiết Khải Dân ở hành lang.
“Cậu thế?” Tiết Khải Dân cầm cái ca tráng men hỏi.
“Ngồi văn phòng lâu khó chịu, ngoài dạo một vòng.”
Nói là dạo.
Đi dạo thế nào, một lúc rẽ tới khu hành chính nơi ban lãnh đạo Trung đoàn Bộ binh việc.
Buổi trưa, Phó Trung đoàn trưởng Trung đoàn Xe tăng mặt mày u ám về nhà.
Vệ Hoa Anh thấy về trưa thì ngạc nhiên: “Anh chẳng ăn ở nhà ăn ? Em nấu cơm, giờ cũng kịp, còn mấy cái bánh bao ngũ cốc, ăn tạm với chút dưa muối, đậu phụ nhự lót ?”
Anh gì, phịch xuống sofa, mím môi chằm chằm Vệ Hoa Anh, đến mức cô thấy trong lòng bất an.
“Anh , em như thế? Nhìn đáng sợ quá!”