Không ván cờ nào kéo dài mãi mà đổ m.á.u.
Chỉ là vấn đề —
máu của ai rơi .
Tin kiểm toán mở rộng công bố đến mười hai tiếng, nội bộ Tần thị rối loạn.
Các phòng ban im lặng bất thường.
Email nội bộ gửi thu hồi.
Những cuộc họp khẩn diễn liên tục cánh cửa đóng kín.
Và trong tất cả sự hỗn loạn , Tần Vãn Ý vẫn ở vị trí thấp nhất của phòng phân tích dự án, gõ bàn phím đều đặn, như thể cô chỉ là một nhân viên vô danh.
ánh mắt của Lâm Uyển Như —
bắt đầu bám theo cô.
Không còn là nghi ngờ mơ hồ.
Mà là theo dõi chủ đích.
Buổi trưa hôm đó, Lâm Uyển Như gọi trợ lý cận văn phòng.
“Cô kiểm tra giúp .”
Bà , giọng lạnh lùng, “Gần đây Tần Vãn Ý tiếp xúc với ai.”
Trợ lý chần chừ.
“Phu nhân… cô chỉ là thực tập sinh, lịch trình bình thường.”
“Không ai là ‘chỉ là’ trong lúc .”
Lâm Uyển Như cắt ngang.
Ánh mắt bà tối sầm.
“Đặc biệt là con bé đó.”
Cùng lúc đó, Tần Vãn Ý đang xem bản báo cáo chỉnh sửa.
Phiên bản thứ ba.
Chữ ký điện t.ử khớp.
Một con nhỏ đổi.
Nếu để ý —
sẽ ai phát hiện.
nếu kiểm toán đào sâu—
Người chịu trách nhiệm sẽ là ký tên cuối cùng.
Không Lâm Uyển Như.
Mà là—
Phó giám đốc bộ phận Logistics: Trần Hạo.
Tần Vãn Ý cái tên đó lâu.
Trong ký ức của nguyên chủ, Trần Hạo là trung thành tuyệt đối với Lâm Uyển Như.
Là “chó săn”.
Là kẻ từng nhiều dùng lời lẽ cay độc hạ thấp cô.
Và trong nguyên tác—
Ông chính là vật hi sinh đầu tiên.
Giang Ngôn Tâm khẽ nhắm mắt.
Cục diện bắt đầu lặp …
, cô ngoài.
Buổi chiều, một email nặc danh gửi đến bộ phận kiểm toán.
Không đính kèm dữ liệu.
Chỉ một dòng:
“Chú ý chữ ký điện t.ử trong các báo cáo sửa đổi gần đây.
Người chịu trách nhiệm lệnh.”
Một mũi kim.
Không g.i.ế.c ngay.
đủ để lệch hướng điều tra.
Tối hôm đó, Tần gia ăn cơm trong khí ngột ngạt.
Không ai chuyện.
Tiếng bát đũa chạm rõ đến ch.ói tai.
Tần Quốc Minh đặt đũa xuống .
“Trần Hạo tạm đình chỉ.”
Ông .
Không khí đông cứng.
Tần Tuyết Nhi ngẩng đầu.
“Ba… tại ?”
“Kiểm toán phát hiện sai phạm trong chữ ký báo cáo.”
Ông đáp, giọng trầm.
Lâm Uyển Như siết c.h.ặ.t t.a.y.
sắc mặt vẫn giữ bình tĩnh.
“Anh đừng quá vội vàng.”
Bà , “Trần Hạo theo nhiều năm, thể—”
“Chính vì theo nhiều năm.”
Tần Quốc Minh ngắt lời, “Nên càng thể dung túng.”
Một câu —
Như d.a.o cắt.
Lâm Uyển Như hiểu.
Vật hi sinh chọn.
Bà liếc Tần Vãn Ý.
Ánh mắt —
còn che giấu sát ý.
Đêm đó.
Tần Vãn Ý nhận một cuộc gọi.
Không hiển thị .
“Cô nghĩ thông minh?”
Giọng nam trầm thấp, đầy oán độc.
Cô nhận ngay.
Trần Hạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-vao-co-gai-ngoc-nghech-toi-quyet-tranh-quyen-tra-thu/chuong-11.html.]
“Cô tưởng đẩy là xong ?”
Ông khàn, “ c.h.ế.t — sẽ kéo theo khác.”
Tần Vãn Ý run.
“Ông gọi nhầm .”
Cô , giọng bình tĩnh, “ quyền lực đó.”
“ cô đầu óc.”
Trần Hạo gằn giọng, “Cô nghĩ ? Báo cáo đó — cố tình đẩy .”
Cô im lặng.
“Cô gì?”
Ông hỏi.
Tần Vãn Ý hít sâu.
“Ông sống ?”
Cô hỏi ngược .
Đầu dây bên im bặt.
“Muốn.”
Một lúc , ông .
“Vậy thì—”
Cô chậm rãi, “Ông giữ im lặng.”
“Và chờ.”
“Chờ cái gì?”
“Chờ thật sự ông c.h.ế.t… tự lộ mặt.”
Cô cúp máy.
Tay run.
Đây là đầu tiên cô trực tiếp đối diện với hậu quả thật sự của ván cờ.
Không còn là dữ liệu.
Mà là sinh mệnh con .
Cùng đêm đó, Hứa Trình xuất hiện cửa nhà cô.
Không báo .
Không gọi điện.
Anh ánh đèn đường, gương mặt nửa sáng nửa tối.
“Em đang vượt ranh giới.”
Anh , khi cô bước .
“Ranh giới của ai?”
Cô hỏi.
“Của .”
Anh trả lời thẳng.
Anh tiến gần.
“Em đang tự ý điều chỉnh hướng điều tra.”
“Em nghĩ nhận ?”
Tần Vãn Ý ngẩng đầu .
“Anh con d.a.o.”
“ cho chọn chỗ đ.â.m.”
Không khí căng thẳng.
Rất lâu , Hứa Trình khẽ.
“Em đúng là…”
“…khó kiểm soát.”
“Vậy định gì?”
Cô hỏi.
Anh cô thật lâu.
Rồi :
“ sẽ thử em.”
“Bằng cách nào?”
“Bằng cách—”
Anh đáp, giọng trầm xuống, “Đẩy nhanh tiến độ.”
“Trong vòng một tuần.”
“Hứa thị sẽ chính thức tay.”
Tim Tần Vãn Ý khẽ thắt .
“Nếu kịp?”
“Thì em sẽ trở thành vật hi sinh tiếp theo.”
Anh bình thản.
Anh lưng rời .
Bỏ một câu:
“Đây là bàn cờ.”
“Không chỗ cho lòng thương hại.”
Đêm khuya.
Tần Vãn Ý một trong phòng.
Laptop mở.
Trước mặt là hàng loạt file.
Một bên — chứng cứ thể kéo sập Logistics.
Một bên — dữ liệu đủ để bảo vệ Trần Hạo tạm thời.
Cô đặt tay lên bàn phím.
Lần đầu tiên do dự.
Nếu cô tiếp—
Sẽ còn đường đầu.
Nếu cô dừng —
Nguyên chủ sẽ mãi mãi là kẻ nghiền nát.
Cuối cùng, cô gõ một dòng:
“Kế hoạch B — khởi động.”
Ánh mắt cô lạnh dần.
Đã đến lúc…
Lôi Trần Hạo ánh sáng.