Xuyên Vào Cô Gái Ngốc Nghếch, Tôi Quyết Tranh Quyền Trả Thù - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-04 04:31:46
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đêm hôm đó, Tần Vãn Ý ngủ.

 

Căn phòng rộng lớn, nội thất xa xỉ, nhưng đối với cô giống như một chiếc l.ồ.ng vàng tinh xảo. Ánh đèn ngủ mờ nhạt chiếu lên bức rèm lụa màu kem, bóng cây ngoài cửa sổ lay động theo gió đêm, đổ xuống nền nhà những vệt tối chập chờn.

 

Giang Ngôn Tâm giường, mắt mở, thở đều đặn.

 

Trong đầu cô, một cuốn tiểu thuyết đang lật ngược từng trang.

 

Cô nhớ rõ nội dung.

 

Rõ đến mức đáng sợ.

 

Trong nguyên tác, buổi tiệc sinh nhật hôm nay, Tần Vãn Ý sẽ “vô tình” đẩy một loạt sự cố nhỏ—mất mặt gia tộc, hiểu lầm ăn cắp đồ trang sức, cha ruột thất vọng .

 

Từng bước, từng bước.

 

Cho đến ba tháng .

 

Một đêm mưa.

 

đẩy xuống hồ biệt thự Tần gia.

 

Không ai cứu.

 

Không ai tin.

 

C.h.ế.t, trở thành một đoạn văn ngắn ngủi trong tiểu thuyết—“Tần Vãn Ý vì trầm cảm mà tự sát.”

 

Giang Ngôn Tâm khẽ bật trong bóng tối.

 

Cười lạnh.

 

Cái c.h.ế.t sẵn.

 

vấn đề là—

Người là Thần.

 

Mà cô, từng chi tiết.

 

Cô chống tay dậy, bật đèn bàn.

 

Ánh sáng trắng lạnh chiếu lên gương mặt trong gương.

 

Gương phản chiếu một thiếu nữ hai mươi tuổi, da trắng nhợt, gương mặt thanh tú nhưng thiếu sức sống, đôi mắt to nhưng mơ hồ, kiểu dễ bắt nạt.

 

Cô giơ tay lên.

 

Bàn tay gầy, khớp xương rõ ràng.

 

Một cơ thể yếu ớt.

 

Một quân cờ bỏ mặc.

 

“Không .”

Giang Ngôn Tâm lẩm bẩm, “Não vẫn dùng .”

 

Cô bắt đầu kiểm kê tài nguyên.

 

— Tần gia là gia tộc quyền thế, kinh doanh đa ngành.

— Cha ruột, Tần Quốc Minh, trọng lợi ích, lạnh nhạt với con gái ruột vì cho rằng cô “ năng lực”.

— Mẹ kế, Lâm Uyển Như, đang nắm trong tay cổ phần và lòng tin của ông.

— Tần Tuyết Nhi nuôi như thừa kế tương lai.

 

Còn Tần Vãn Ý?

 

Không tiếng .

 

Không đồng minh.

 

Không giá trị.

 

Trong nguyên tác, nguyên chủ phản kháng nhiều —nhưng là kiểu phản kháng ngu ngốc. Cô gào , chất vấn, ầm lên mặt lớn.

 

Kết quả chỉ một.

 

Bị coi là kẻ gây rối.

 

Giang Ngôn Tâm thẳng gương, ánh mắt dần dần đổi.

 

Muốn sống, tiên ẩn .

 

Cô tắt đèn, xuống.

 

Ngay giây tiếp theo, cửa phòng gõ nhẹ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-vao-co-gai-ngoc-nghech-toi-quyet-tranh-quyen-tra-thu/chuong-2.html.]

“Vãn Ý?”

 

Giọng nữ dịu dàng quen thuộc.

 

Cửa mở , Lâm Uyển Như bước , tay cầm cốc sữa ấm, dáng vẻ quan tâm hiền thục.

 

“Dì con ăn tối, nên mang sữa lên cho con.”

đặt cốc xuống, cô bằng ánh mắt thương xót, “Con đừng nghĩ nhiều, Tuyết Nhi chỉ lo cho con thôi.”

 

Giang Ngôn Tâm im lặng một giây.

 

Sau đó, cô kéo chăn lên, cuộn , giọng nhỏ nhẹ:

 

“Con… con thích đông .”

 

Rất đúng với hình tượng nguyên chủ.

 

Lâm Uyển Như thở dài, giọng ôn tồn: “Dì con chịu thiệt, nhưng con là chị, nhường em.”

 

Lại là câu .

 

Giang Ngôn Tâm cúi mắt, giấu tia lạnh lẽo.

 

“Dạ…”

 

Một chữ, mềm yếu đến mức thể yếu hơn.

 

Lâm Uyển Như cô một lúc lâu, xác nhận cô vẫn là con bé ngu ngốc dễ kiểm soát trong trí nhớ, mới yên tâm rời .

 

Cửa đóng .

 

Căn phòng trở về yên tĩnh.

 

Giang Ngôn Tâm mở mắt.

 

Ánh còn chút ngây ngô nào.

 

“Bà yên tâm quá sớm .”

 

Sáng hôm .

 

Bàn ăn dài, bữa sáng kiểu Tây, d.a.o nĩa xếp ngay ngắn.

 

Tần Quốc Minh đang xem tin tức tài chính máy tính bảng. Lâm Uyển Như bên cạnh, Tần Tuyết Nhi đối diện, dáng vẻ ngoan ngoãn.

 

Khi Tần Vãn Ý bước , khí chút khựng .

 

Cô cúi đầu, bước chậm, như sợ ánh của .

 

“Ba…”

 

Giọng nhỏ đến mức gần như thấy.

 

Tần Quốc Minh liếc cô một cái, lạnh nhạt: “Ngồi .”

 

Trong nguyên tác, hôm nay chính là ngày—

 

Cô sẽ rơi tách lên váy của Tần Tuyết Nhi.

 

Sau đó mắng té tát.

 

 

Giang Ngôn Tâm cố tình rơi thìa.

 

Kim loại chạm sàn, vang lên tiếng “keng” rõ ràng.

 

Cô luống cuống cúi xuống nhặt, tay run run, va bàn, nước của chính đổ .

 

“Xin … con bất cẩn…”

 

Không ai trách cô.

 

Không kịch tính.

 

Kịch bản đầu tiên của tiểu thuyết— phá hỏng.

 

Tần Tuyết Nhi liếc cô, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu rõ.

 

Giang Ngôn Tâm cúi đầu uống .

 

Khóe môi khẽ cong.

 

Thay đổi phận…

 

Bắt đầu từ việc theo cốt truyện.

Loading...