“Hai em phân công rõ ràng, Chu Tiểu Khang đưa ý kiến, Chu Tiểu Toàn theo lời em trai tìm hỏi đường, cứ thế mò mẫm tìm tới đây.”
Bà cụ Liễu cảm thấy hai đứa trẻ cũng thông minh nhanh nhẹn đấy chứ, bà cũng hùa theo Liễu Hồng Hoa mắng trẻ con, xoa đầu từng đứa một:
“Chắc là bộ cả buổi chiều , mau đây ăn cơm , bà ngoại mang nhiều cơm lắm."
Bà cụ Liễu mang theo một phích cháo đầy, trong túi lưới còn hai hộp cơm đựng thức ăn và màn thầu.
Phía bệnh viện chỉ ba cái bát mà nhà họ Chu mang tới đó.
Bà liền múc cho ba đứa trẻ , lớn để .
Hai em thực sự là đói , đói khát, khó khăn lắm mới tìm tới đây còn mắng cho một trận tơi bời khói lửa.
lúc nhận cơm, hai đứa vội đưa miệng, mà bận rộn bưng qua cho em trai .
Liễu Hồng Hoa mà xót xa trong lòng, mấy đứa con của chị đều là những đứa trẻ ngoan.
Chị vội vàng đón lấy bát cháo từ tay con trai cả:
“Để cho em ăn, hai đứa cứ ăn ."
Chu Tiểu Toàn, Chu Tiểu Khang lúc mới ngấu nghiến húp mấy ngụm thật lớn, đưa tay chộp lấy màn thầu.
Chu Tiểu Bình giường bệnh thấy hai trai ăn ngon lành, cảm giác thèm ăn cũng gợi lên theo.
Nó húp thêm mấy ngụm cháo so với ngày thường.
“Mẹ ơi, ngọt quá ạ."
Mắt Chu Tiểu Toàn sáng rỡ, bát cháo mặc dù thêm đậu, nấu màu đỏ sẫm đỏ sẫm, nhưng húp còn ngon hơn cả cháo trắng.
Chắc chắn là thêm đường trắng .
Bà cụ Liễu hì hì:
“Trong cháo đường phèn đấy, ăn nhiều , đủ cả mà."
Con gái út chẳng nữa, cho thêm mấy nắm gạo và đậu đỏ.
Nấu một nồi lớn luôn.
Bà rót đầy một phích phình phịch.
hương vị thì , bà cũng nếm thử một miếng .
Chương 190 Khá lên
Chu Gia Hưng khuôn mặt ngăm đen chút ửng đỏ:
“Mẹ, lo lắng ."
Bà cụ Liễu bảo:
“Có gì mà lo lắng, đều là lương thực nhà em gái con cả, chỉ động chân động tay thôi.
Một lát nữa ăn xong, con dẫn hai đứa nhỏ về .
Để bố con ở nhà khỏi trông ngóng."
Chu Gia Hưng vội vàng gật đầu, gia đình vợ đều chăm lo cho họ.
Anh dù vụng miệng, nhưng trong lòng luôn ghi nhớ.
——————————
Chu Tiểu Bình khi tiêm thu-ốc đ-ặc tr-ị, hiệu quả rõ rệt.
Nằm viện thêm bốn năm ngày nữa, nó còn phát sốt buồn nôn nữa.
Liễu Hồng Hoa thấy liền thở phào nhẹ nhõm, mặt nụ , con cái khá lên là chị thấy vững tâm .
Nhìn Chu Gia Hưng đang túc trực bên cạnh, chị liền đuổi chồng về nhà ngay trong đêm.
Ở nhà còn ba đứa trẻ, còn cả việc đồng áng nữa.
Đang là lúc thu hoạch vụ thu.
Hai vợ chồng cứ trì hoãn thế .
Đến cuối năm chẳng nữa.
Chu Gia Hưng lúc về, ít nhiều còn thể thêm cả trăm điểm công.
Nhà họ hiện giờ đang lúc nợ nần chồng chất, thể giống như đây chẳng tính toán gì .
Chu Gia Hưng ngoan ngoãn theo sự sắp xếp của vợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-vao-sach-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chon-lam-ca-man/chuong-172.html.]
Anh ở đây thực cũng giúp gì nhiều.
Bản vụng về, cũng chẳng kiến thức gì.
, đây vợ là vì sợ con qua khỏi nên chỗ dựa tinh thần.
Lúc đó trong lòng cũng đang đ-ánh trống lảng, hai ở bên luôn là chỗ dựa cho đối phương.
Người đàn ông chất phác thu dọn đồ đạc mang về, một lội bộ về làng.
Dù đội nắng gắt, mặt vẫn mang theo nụ .
Con cái khỏe là hy vọng.
Khổ một chút, mệt một chút thì đáng là bao....
Liễu Thanh Thanh và bà cụ hai luân phiên đưa cơm.
Cô cũng chẳng là do thu-ốc đ-ặc tr-ị tác dụng, là do viên thu-ốc nhỏ của đủ nhạy.
Hoặc là tác dụng của cả hai.
Tinh thần của Chu Tiểu Bình và chị cả Liễu trông đều hơn hẳn.
“Dì nhỏ tới ạ!"
Chu Tiểu Bình thấy bước cửa, mắt sáng long lanh.
Liễu Hồng Hoa xoa đầu nó.
Đứa trẻ đây lúc còn nghịch ngợm phá phách thì ăn một trận đòn.
Đột nhiên cứ lờ đờ yếu ớt còn cái vẻ nghịch ngợm đó nữa.
Mới thấy con trai như thế đáng quý bao.
Liễu Thanh Thanh đặt cơm nước lên cạnh cái bàn nhỏ.
“Tiểu Bình hôm nay thấy thế nào ?"
“Cháu kh-ỏi h-ẳn ạ, dì nhỏ ơi hôm nay cháu uống xong thu-ốc đông y ăn viên kẹo ạ?"
Mấy ngày nay để khen ngợi nó dũng cảm tiêm thu-ốc uống thu-ốc, dì nhỏ đều thưởng cho một viên kẹo sữa.
Nó mong ngóng từ sớm .
Trẻ con luôn dễ thu hút bởi những viên kẹo.
Thấy Liễu Thanh Thanh gật đầu, Chu Tiểu Bình hớn hở bắt đầu ăn cơm.
“Em gái đừng chiều hư nó nữa, gì chuyện ngày nào cũng cho kẹo thế ."
Chu Tiểu Bình cũng giận, chỉ chằm chằm dì nhỏ với vẻ van nài.
Liễu Thanh Thanh nhận ánh mắt của nó, trao cho nó một cái hiệu yên tâm.
Hai “liếc mắt đưa tình" ngay mí mắt Liễu Hồng Hoa, chị chỉ thở dài.
Đùa giỡn một hồi, Liễu Hồng Hoa :
“Sức khỏe Tiểu Bình cũng định , chị tính là việc gì thì xuất viện thôi."
“Chị cả, chuyện chị thấy là , vẫn hỏi bác sĩ chứ."
Con cái khó khăn lắm mới ch-ữa tr-ị thỏa, đừng vì tiếc mấy đồng tiền viện hai ngày nay mà vội vàng hấp tấp về.
“Chị hỏi , bác sĩ bảo cũng thể xuất viện."
Liễu Hồng Hoa cũng là lo lắng cho con.
Liễu Thanh Thanh lắc đầu:
“Để em hỏi nữa, xác định mới xuất viện, nếu kh-ỏi h-ẳn mà chị vội vàng về, bên nào nặng bên nào nhẹ đây?"
Chương 191 Không thông suốt
Đợi đến khi bác sĩ già cho phép Chu Tiểu Bình xuất viện.
Chị cả Liễu và con trai ở thị trấn gần một tháng .
Trong thời gian già, cả, em gái đều đưa tiền cho chị.
Lúc từ làng lên, tiền trong nhà sớm tiêu sạch.
Hiện giờ thanh toán xong viện phí, còn dư một trăm năm mươi tư đồng.
Thực đều là do loại thu-ốc đ-ặc tr-ị đắt đỏ...
“Em gái, tiền là còn dư , em cầm về , còn chị sẽ trả dần."