“Mụ đàn bà dữ dằn , đây ngày nào cũng gọi bà là Trương Cái Miệng, về còn đổi cả tông giọng, ngày nào cũng Đại Cần Đại Cần, gọi đến mức da đầu bà cũng thấy tê rần rần.”
Liễu lão thái thái nhe răng:
“Con sống đời, sống ch-ết phú quý do trời, nhiều kiêng kỵ như thế."
Trương Đại Cần mắng bà:
“Nói năng xằng bậy bắt bà bây giờ."
“Nhìn bà kìa, bà kìa, đồ cổ .
Đó đều là chính sách cũ , bây giờ sớm quản nữa ."
Liễu lão thái thái rung đùi đắc ý.
“Ở bên ngoài sống khá là sung sướng nhỉ!
thấy tóc bà cũng chẳng bạc mấy, của , chẳng bới mấy sợi đen nữa."
Trương Đại Cần xuống nước như , Liễu lão thái thái còn chút thoải mái, hai đấu khẩu cả nửa đời .
Trong lòng bà vẫn mong mỏi thể tiếp tục ồn ào náo nhiệt cho đến tận ngày cuối cùng.
Liễu lão thái thái vỗ vỗ đùi bà:
“Bà ít lo nghĩ cho con cái là , thỉnh thoảng nhớ đến bản chút , bà , chẳng bao giờ so đo với mấy thứ đó."
“Thật là, chẳng ai tâm lớn như bà cả.
Con bé con cả nhà lão Nhị nhà bà đúng là m-áu liều, ngày nào ai cái gì nó cũng tin, cái đầu óc đó chẳng giống ai nữa, về bà lo mà chấn chỉnh , quản khi lừa mất."
Nhà họ Liễu mấy đứa con đều , chỉ lão Nhị là một nhà hồ đồ.
Lời xưa chẳng sai, lấy vợ hiền họa ba đời.
Thực sự là sai chút nào.
Liễu lão thái thái chun mũi, mấy năm bà phát hiện , đứa trẻ chút ngốc.
Định bụng để nhà lão Nhị dạy bảo cho .
Người chẳng thèm nhận lòng .
Bà định gọi đứa nhỏ qua, nhà lão Nhị liền gọi việc.
Suốt ngày chỉ lo đẻ con trai, đẻ mà giáo d.ụ.c thì nuôi đứa con ngoan.
Cũng may là hai đứa con gái, nếu bà ch-ết, giúp trông chừng chọn nhà chồng cho là .
Nếu mà để bà nuôi con trai, chắc là chiều chuộng lên tận trời mất.
Tính tình của nhà lão Nhị, đời vô phương cứu chữa .
Chương 301 Con bò mệt ch-ết
Phía Kế Thành , Liễu Thanh Thanh mấy quen thuộc, cũng nơi nào sẽ tăng giá mạnh hơn.
Ngược là bên phía Hoa Đình, nhà cô mua ở đó, dự tính cái thấp nhất cũng mười vạn một mét vuông.
Chỉ là cô sống đến lúc đó thôi.
Mặc dù nơi nào hơn.
bất kể mua thế nào, đều lỗ, vả kiến thức cơ bản cô vẫn .
Đáng tiền nhất chắc chắn là tứ hợp viện.
lúc mua tứ hợp viện thì quá khó.
Cả nhà ba liên tục hỏi thăm mấy văn phòng khu phố, đều nhận tin tức tứ hợp viện nào bán.
Ngược hai tòa nhà cũ rao bán.
Nhà cửa cũng chẳng , là kiểu nhà ống kiểu cũ.
Thời gian họ ở đây nhiều.
Liễu Thanh Thanh cũng lười hỏi thăm thêm, dứt khoát mua luôn hai căn nhà đó.
Làm xong thủ tục sang tên, cả nhà ba về nhà khách nghỉ ngơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-vao-sach-nhung-nam-70-nu-phu-phao-hoi-chon-lam-ca-man/chuong-271.html.]
Còn về tứ hợp viện, tạm biệt nhé!!!
Cô nỗi ám ảnh gì với tứ hợp viện cả, nhất thiết bằng trong tay mới .
Liễu Thanh Thanh cũng mấy ở, tích trữ nhà chủ yếu hai tác dụng, một là bán lấy tiền, hai là nơi dừng chân.
Hiện nay cô đủ tiền tiêu , nên cũng chẳng để tâm nữa.
❉
Trong dịp Tết, lượng tham quan Trường Thành và Cố Cung tuy nhưng đông đúc như ngày thường.
Cả nhà ba tiên leo Trường Thành, Tiểu Tống đồng chí quá thể hiện, khi về liền chút chịu nổi.
Nghỉ ngơi một ngày ở nhà khách mới khôi phục tinh thần.
Hai ngày Tết, Kế Thành tuyết rơi lớn.
Thời tiết lúc giống như kiểu mùa đông ấm áp của hậu thế, ngay cả nơi như Kế Thành cũng nhiệt độ âm mười bảy mười tám độ.
Liễu Thanh Thanh cảm thấy Cố Cung khi tuyết rơi mang một phong vị khác hẳn.
Thúc giục hai cha con nhanh ch.óng ngoài.
Màu trắng và màu đỏ tương phản lẫn , càng nổi bật vẻ cổ kính u trầm.
Cô kéo hai cha con chụp hết mười mấy cuộn phim.
Ngay cả Tiểu Tống đang vui mừng vì hưởng sái tiền chụp ảnh cũng hối hận .
Cậu chụp cũng .
Bị điều khiển đến mức ngón tay ấn nút chụp của máy ảnh tê dại .
“Mẹ ơi, cái cửa lớn với cái cửa lớn ban nãy gì khác ạ?"
Cậu uể oải phàn nàn một câu.
Liễu Thanh Thanh đầu :
“Có chứ, con bên hai cái cây, còn cái viện ban nãy thì ."
Tống Hướng Dương:
“..."
Tống Cảnh Lâm ôm eo vợ, dịu dàng, đôi mắt sâu thẳm bên cạnh, đầy sự cưng chiều.
Lúc sang đứa con trai đang phàn nàn, lập tức đổi sang một tông giọng khác:
“Đừng mấy lời vô ích đó, mau chụp ."
Trong lòng Tống Hướng Dương thầm thề, tuyệt đối chơi cùng hai nữa, quá mệt quá mệt!!!
Mà Tống Cảnh Lâm cũng ý định tương tự, ngoài lúc chụp ảnh thì chút tác dụng.
Còn là lời vô ích.
Thể lực xong, còn cãi bướng.
Ở Kế Thành năm ngày, cả nhà mới lên đường về.
Tống Hướng Dương bước cửa liền chui tọt phòng :
“Vẫn là ở nhà nhất."
Liễu Thanh Thanh gật đầu đồng tình sâu sắc.
Đi chơi thế đúng là rước khổ .
Lúc chơi thì cô vui hơn bất cứ ai, hễ về đến nhà là động đậy nữa.
Tống Cảnh Lâm liếc con trai một cái, bắt đầu đun nước nóng cho vợ.
Bảng kế hoạch huấn luyện con trai hình thành, đảm bảo du lịch nữa, nó thể sở hữu đủ thể lực.
Đương nhiên, vợ thì cần , mỗi ngày đủ bận rộn , buổi sáng vẫn cần ngủ thêm một chút. o((^▽^))o
Tiểu Tống còn kịp cảm thán bao lâu, sáng sớm ngày hôm bắt đầu cha yêu lôi khỏi ổ chăn...
——————————
Bữa cơm tất niên nhà họ Liễu là ăn ở chỗ Liễu lão thái thái.