Xuyên vào truyện mạt thế, tôi nuôi nam chính qua mạng - 1
Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:12:16
Lượt xem: 106
1
xuyên một cuốn tiểu thuyết mạt thế đang theo dõi dở dang.
Xuyên xuyên, đ.â.m đầu đúng cái thời buổi loạn lạc . Độ khó sinh tồn: Cấp độ MAX.
Điểm may mắn duy nhất là đến sớm hơn thời điểm mạt thế bùng phát tận nửa năm. Hơn nữa, phận của chỉ là một nhân vật nền mờ nhạt, từng xuất hiện trong nguyên tác: Không cha , nhưng bù nhà xe.
Ngay lập tức, đưa quyết định táo bạo: Nghỉ việc, thế chấp sạch sành sanh tài sản, vay mượn khắp nơi. Dù mạt thế đến thì tiền cũng chỉ là giấy lộn, giờ tiêu thì định đợi đến bao giờ?
bắt đầu lao guồng tích trữ vật tư, tìm kiếm căn cứ địa. Cuối cùng, chấm một địa điểm cực phẩm: Một hòn đảo nghỉ dưỡng đang trong quá trình khai thác.
vung tay thuê trọn hòn đảo với lý do: "Muốn tận hưởng kỳ nghỉ một ". Cuộc sống của tiền đôi khi phô trương đến thế đấy. Để đảm bảo an , tự vận chuyển vật tư, tuyệt đối qua tay thứ hai. tự học lái thuyền, ngày ngày lướt mặt biển sóng vỗ rì rào. Có nghi ngờ, thắc mắc, nhưng chẳng buồn giải thích.
Trong sách , khi mạt thế nổ , đại dương sẽ trở thành vùng cấm địa đáng sợ nhất. Những quái vật đáy biển sức tàn phá khủng khiếp hơn đám xác sống cạn gấp nhiều . chỉ cần lên đảo giờ G, nơi sẽ trở thành pháo đài bất khả xâm phạm. Dù đảo là kho báu, cũng chẳng ai mạng mà đặt chân tới.
Tất nhiên, cũng xác định sẽ chôn chân tại đây cả đời. Những ngày bận rộn trôi qua thật nhanh, bản tính cẩn trọng khiến quyết định lên đảo sớm hơn dự kiến.
Ngay khoảnh khắc chuẩn bước lên thuyền, gặp .
Nam chính của thế giới — cũng là chịu nhiều khổ cực nhất truyện.
2.
Anh là trọng sinh, nhưng chậm hơn tận năm tháng. Trong vài tuần ngắn ngủi còn sót , vắt kiệt sức lực để chuẩn cho tương lai. Vì trọng sinh thời điểm quá sát nút, chẳng ưu thế gì về cốt truyện, mục tiêu ban đầu cũng chỉ đơn giản là cứu lấy gia đình .
năng lực càng lớn, trách nhiệm càng cao. Nguyên tác vốn là một bộ truyện "độc hành" nữ chính (No CP). Tần Khanh — duy nhất gánh vác hy vọng của cả căn cứ 7 — nếm trải bao cay đắng mà ai thấu hiểu.
Ngoại trừ , một độc giả từng cùng cùng với qua từng trang giấy.
Cảm nhận chùm chìa khóa trong túi áo khoác đang cộm lên, hạ quyết tâm, bước thẳng về phía đàn ông quen thuộc xa lạ . Anh đang tranh cãi với chủ tàu để thuê thuyền vận chuyển vật tư nhưng thành, lão chủ tàu tham lam đang hét giá trời.
Nhìn gân xanh nổi cánh tay Tần Khanh, đang cố kìm nén bản năng của một chiến binh mạt thế để tay tại chỗ.
"Dùng thuyền của . Anh lái chứ?"
tung chùm chìa khóa , nó vẽ một đường vòng cung tuyệt trung. Phản ứng của cực nhanh, bắt gọn lấy khi nó kịp rơi xuống.
"Thuyền ở đằng , chiếc chữ 'Hải Vương' ."
Nói xong, lưng một cách đầy khí chất, đúng kiểu " việc để danh tính".
"Tiểu thư, đợi ! Chúng bàn chuyện tiền nong."
Anh sải bước đuổi theo, bàn tay lớn nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay . Lực tay khá mạnh. Không hổ danh là nam chính, chỉ gương mặt cực phẩm mà vóc dáng cũng thuộc hàng siêu cấp. Là thức tỉnh hệ Hỏa, nhiệt độ cơ thể cũng cao hơn thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-vao-truyen-mat-the-toi-nuoi-nam-chinh-qua-mang/1.html.]
khẽ gạt tay : "Không cần , chị đây thiếu tiền."
Tần Khanh sững sờ, nghiêm nghị : " tên Tần Khanh. Có thể cô thấy khó tin, nhưng ... bất cứ lúc nào cô cần, sẽ dốc lực giúp đỡ."
mỉm . Sao tin cơ chứ? chính là hiểu nhất thế giới mà.
"Được, lúc đó nhất định sẽ phiền ."
Dù , chúng sẽ chẳng bao giờ gặp nữa.
" , cái tặng luôn, coi như đáp lễ lời hứa của ."
đưa thêm một chiếc chìa khóa khác, đó dán mảnh giấy nhỏ: "10-203". Đó là chìa khóa kho hàng gần đây, chứa những vật tư kịp chuyển lên đảo. Với Tần Khanh lúc , chúng là báu vật cứu mạng. Coi như đóng góp chút sức mọn cho tương lai nhân loại .
Khi Tần Khanh ngẩng đầu lên, xa. Anh đó, lẩm bẩm một :
"Mình còn kịp hỏi tên cô ..."
3
Cuộc sống độc hành đảo thật sự quá đỗi dễ chịu. Trời xanh, mây trắng, mặt biển lặng sóng. bổ một quả dừa, dài ghế tắm nắng thư giãn. Nếu nhớ lầm, hôm nay chính là ngày mạt thế bắt đầu.
Những kẻ thể nâng cấp chuỗi gene sẽ lượt biến thành xác sống, kẻ sống sót sẽ tiến hóa dị năng. niềm vui chẳng tày gang, động vật cũng bắt đầu biến dị, gian sinh tồn của con nén c.h.ặ.t. Trật tự xã hội sụp đổ, cướp bóc khắp nơi.
những hỗn loạn đó chẳng còn liên quan đến nữa. Thi thoảng, vẫn nhớ về gặp gỡ nam chính. Số phận của là một bản hùng ca định sẵn, là thứ mà một kẻ xuyên nhỏ bé như thể đổi.
4
Ngày thứ hai của mạt thế, lên cơn sốt cao rõ lý do. Đây là dấu hiệu của sự tiến hóa. Vượt qua sẽ là dị năng, xong thì thành xác sống não. mà biến thành xác sống thì mớ vật tư đảo phí của giời quá.
Trong cơn mê man, đầu óc đau nhức như b.úa bổ. Không qua bao lâu, cảm giác nặng nề mới vơi bớt. tò mò một kẻ pháo hôi như sẽ dị năng gì.
Như một thiếu nữ mắc bệnh "trung nhị", đưa tay , tập trung ý niệm. Thế nhưng... chẳng gì xảy cả.
Thôi bỏ , cũng chẳng kỳ vọng lắm. Cuộc sống đảo vẫn cứ thế trôi qua. Cho đến một ngày, khi đang tìm khoai tây chiên trong kho, dị năng của đột ngột phát tác. Gói khoai tây vị sữa chua tay bỗng dưng biến mất sủi tăm.
Chẳng lẽ là sở hữu "Dị năng Không gian" hiếm gặp? cầm thêm một túi nữa, dùng sức, nín thở... Ngoài việc mặt đỏ tía tai thì vẫn chẳng gì biến mất.
ở nhỉ? nhớ lúc nãy, khi đó đang thả hồn treo ngược cành cây, nghĩ xem nam chính Tần Khanh chắc căn cứ 7 nhỉ...
"Bộp!" Vật tay biến mất.
cầm thêm hộp sữa chua, lẩm bẩm: "Tần Khanh".
Lại biến mất.
Được , dị năng của là gì . "Truyền tống xuyên " — chỉ cần nghĩ đến đối phương là thể gửi đồ tay cho đó.