Xuyên vào truyện mạt thế, tôi nuôi nam chính qua mạng - 3
Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:12:52
Lượt xem: 87
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10
"Đội trưởng, còn bao lâu nữa?" – Cô gái trong đội lên tiếng phá tan bầu khí im lặng, sương đêm ướt đẫm vai áo cô.
Lúc rạng sáng, Tần Khanh đột ngột tập hợp cả đội, lời nào lái xe lao khỏi căn cứ. Đến một trang trại bỏ hoang ở ngoại ô, họ xuống bộ giữa đám cỏ dại cao lút . Khi thấy kiến trúc đặc trưng phía xa, Tần Khanh lập tức dấu tay cảnh báo. Cả đội nín thở, lông tơ dựng . Bản năng dị năng giả mách bảo họ: phía một con quái vật cực kỳ nguy hiểm đang thành hình.
"Có báo cho gần đây một con xác sống tiến hóa đang ẩn náu. Ban đầu cũng tin, nhưng để chắc chắn, vẫn quyết định đến đây."
Tần Khanh nghiêm nghị : "Giờ thì cũng cảm nhận đấy. Nó ở quá gần Căn cứ 7, chúng thể để nó lớn mạnh thêm. Trận chiến sẽ khốc liệt, ở là quyền của ."
Mọi xòa: "Đội trưởng, khinh tụi quá đấy. Đội là tinh cơ mà!"
Sau một trận chiến kinh tâm động phách, tiểu đội Tần Khanh giành chiến thắng. Với tinh thạch cấp cao tay, Tần Khanh trở thành cái tên ch.ói sáng nhất căn cứ. Thế nhưng, lúc chỉ nhanh ch.óng về nhà để tận hưởng bí mật nhỏ giữa và " ".
11
về con xác sống tiến hóa gửi cho nam chính theo kiểu "phóng lao thì theo lao". Bởi chợt nhớ dị năng của là truyền tống một chiều, dù nghi ngờ thắc mắc đến mấy cũng chẳng thể chạy đến tận mặt mà chất vấn .
Nghĩ thông suốt điều , khỏi thở phào nhẹ nhõm. Thế nhưng, tận sâu trong lòng dâng lên một chút hụt hẫng mơ hồ. Quyết định một đảo , liệu sai ?
Con là sinh vật sống theo bầy đàn. Thỏ sẽ c.h.ế.t vì cô đơn, còn thì ? giờ hối hận cũng muộn . Đại dương trở thành sân chơi của những quái vật vực thẳm — những tồn tại mà ngay cả nam chính ở đoạn kết truyện cũng dám đụng . Một kẻ tay tấc sắt như băng qua đó ?
tự vỗ mạnh má cho đến khi đỏ ửng. Phải về hướng tích cực chứ, đúng ?
" , quà hôm nay vẫn chuẩn xong nữa."
"Hay là tự tay một chiếc bánh ngọt , coi như chúc mừng họ khải trở về. Mình nhớ là mua sách dạy bánh mà."
Hòn đảo vốn xây dựng để khu du lịch, điện lực dựa các trạm phát điện gió đảo và biển. Tuy hệ thống biển hư hại một phần, nhưng đảo vẫn hoạt động bình thường. Bình thường tiết kiệm lắm, nhưng hôm nay phá lệ xa hoa một chút . Dù bột mì và kem tươi cũng hạn sử dụng, dùng sớm chút cho đỡ tiếc.
12
Nhờ lập đại công, Tần Khanh và tiểu đội của trở nên cực kỳ nổi tiếng tại Căn cứ 7. Họ còn chia sẻ kinh nghiệm cho các căn cứ lân cận, giúp nhân loại tránh nhiều t.h.ả.m họa diệt vong. Tần Khanh nghiễm nhiên trở thành hình tượng hùng thời mạt thế.
chỉ , tất cả vinh quang đều thuộc về cô gái lặng lẽ hy sinh cầu đáp .
"Anh trai, giờ gặp một em còn xếp hàng lấy nữa đấy." Tần Mỹ thè lưỡi trêu chọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-vao-truyen-mat-the-toi-nuoi-nam-chinh-qua-mang/3.html.]
"Chỉ giỏi khua môi múa mép. Nói , tìm việc gì?" Tần Khanh ngừng b.út, ngẩng đầu hỏi.
"Không việc thì tìm ? Thôi bỏ , mai là sinh nhật , tụi em chuẩn tiệc, nhớ dành thời gian tham gia nhé. Hôm qua về , ngày mai là vắng mặt đấy!"
Nói xong cô bé chạy biến, để Tần Khanh kịp phản ứng.
"Sinh nhật ..."
Từ ngày trọng sinh, mỗi phút mỗi giây đều gồng sinh tồn, đến mức quên bẵng cả ngày sinh của chính . Nhìn ánh hoàng hôn rực cháy nơi chân trời, Tần Khanh nén những suy tư hỗn độn, tiếp tục vùi đầu đống giấy tờ.
Danh tiếng càng cao, cấp càng lo ngại ý đồ khác nên bắt đầu thăm dò. Một mặt, họ cấp cho một văn phòng riêng biệt trong tòa nhà thống trị, mặt khác phân tán các thành viên tiểu đội cũ các đội khác danh nghĩa "thăng chức", thực chất là để chia rẽ họ. Tần Khanh cực kỳ ghét việc giấy tờ hành chính , nhưng cũng đành c.ắ.n răng chịu đựng. Mãi đến nửa đêm, đống tài liệu vô nghĩa vẫn chẳng vơi bao nhiêu.
Anh day day thái dương đau nhức, quyết định nghỉ ngơi một chút. Hơn nữa... "thứ đó" sắp đến . Anh đón nhận nó bằng một tâm trạng tiêu cực.
13
Thật bất ngờ, hôm nay chỉ một mảnh giấy nhỏ:
"Hì hì, nếu bảo hôm nay chẳng gì hết thì buồn ~"
Nhìn dòng chữ của cô gái, bao nhiêu bực dọc cả ngày của bỗng tan biến một cách kỳ diệu. Anh nhất thiết nhận thứ gì, chỉ cần nhận tin tức của cô là đủ . Tất nhiên, nếu một ngày thể truyền tin nhiều thì càng . Không dị năng của cô giới hạn nhỉ?
Tần Khanh chợt nhớ tới ngày mai là sinh nhật . Liệu cô gái ? Rõ ràng nên tham lam, nhưng kìm lòng .
"Đùa chút thôi, điều bất ngờ nhỏ cho đây, nhớ đỡ cho chắc nhé. Hỏng là cái thứ hai đấy."
Lại thêm hai mảnh giấy nữa bay đến. Tần Khanh lập tức gạt hết đống giấy tờ bàn xuống đất. Đống rác rưởi , khuất mắt cho sạch. Ngay khi dọn xong chỗ trống, một chiếc hộp vuông nhỏ hiện .
Mùi thơm ngọt ngào thoang thoảng bay dù mở hộp. Trong thời mạt thế, những thứ bình thường như kẹo chocolate trở thành hàng xa xỉ phẩm ngoài tầm với. Mở ruy băng , một chiếc bánh cupcake nhỏ cháy cạnh lộ diện.
Đây chắc bánh sinh nhật, vì chẳng ai dùng một chiếc bánh nướng hỏng để chúc mừng cả. Có lẽ chỉ là một phút ngẫu hứng của cô gái, nhưng khiến trái tim rung động mãnh liệt. Dường như để che phần cháy, cô xịt thật nhiều kem tươi để trang trí.
Vừa ngọt ngào, đắng cay.
"Giá mà lúc đó kịp hỏi tên cô thì mấy."