Xuyên vào truyện mạt thế, tôi nuôi nam chính qua mạng - 4

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:13:05
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

14

Nếu hỏi cảm giác yêu một chỉ mới gặp một , thậm chí còn tên là thế nào, Tần Khanh chắc chắn sẽ nhiều điều để .

 

Ngày hôm , bữa tiệc sinh nhật diễn vô cùng náo nhiệt. Không chỉ các thành viên cũ mà ngay cả những quan chức cấp cao trong căn cứ cũng kéo đến. Họ chỉ mượn cớ để giải tỏa nỗi u uất tích tụ bấy lâu.

 

Nơi ở của Tần Khanh giờ là một căn biệt thự lớn gần trung tâm căn cứ. Em gái cũng dọn ở riêng, nên nếu tiệc tùng, thà ngủ văn phòng còn hơn về đây đối mặt với sự trống trải.

 

Sau khi chào hỏi lấy lệ với , Tần Khanh lén rút lui một góc, ánh mắt ngừng quét qua đám đông. Cuối cùng, thấy mục tiêu của : Tiêu Thế Tân – chịu trách nhiệm quản lý nhân sự của căn cứ.

 

"Tiêu đội, lâu gặp."

 

Tiêu Thế Tân , thấy là Tần Khanh thì lập tức niềm nở: "Câu để mới đúng, giờ là đại minh tinh của căn cứ , còn sợ với tới chứ."

 

"Tiêu đội, nhờ giúp một tay, hôm nay mới dịp gặp."

 

Tần Khanh vốn ghét những chuyện xã giao nhân tình , nhưng để thứ , đành hạ . Tiêu Thế Tân nheo đôi mắt ti hí đầy tinh ranh lớp kính: "Ồ, chuyện gì mà đại đội trưởng Tần nhờ đến ? Vậy nhất định từ chối ."

 

"Anh thể giúp tìm một ?"

 

15

"Để đoán xem, thể khiến đội trưởng Tần hạ cầu cạnh, chắc chắn là một phụ nữ ?"

Ai ở căn cứ cũng Tần Khanh chỉ một cô em gái, cha đều mất. Người tìm thì chỉ thể là tình. Hơn nữa, từ ngày căn cứ, Tần Khanh luôn giữ như ngọc, điều càng khiến Tiêu Thế Tân tin phán đoán của .

 

"Đội trưởng Tần, cho tên và đặc điểm của đó , mới dễ tìm chứ?" Đây là cơ hội hiếm để nắm thóp Tần Khanh, gã chắc chắn bỏ qua.

 

"Tiêu đội trưởng lẽ nghĩ lệch hướng . chỉ là tìm một dị năng giả, năng lực của cô ích lớn cho căn cứ." Tần Khanh thừa hiểu tâm địa của lão cáo già , liền giảm tránh.

 

"Ồ, hóa ."

 

" thế, dị năng của cô là 'Truyền tống xuyên ', giới hạn ít nhất là năm . Anh đấy, hiện nay do ảnh hưởng của sóng điện từ, các thiết liên lạc đều tê liệt, chúng chỉ thể truyền tin bằng sức ." Tần Khanh dừng một chút để Tiêu Thế Tân suy ngẫm, tung thêm một quả b.o.m nặng ký: "Vụ xác sống tiến hóa chính là cô báo tin cho đấy."

 

Ánh mắt Tiêu Thế Tân bỗng trở nên nghiêm túc: "Nếu đúng như , cần báo cáo lên cấp . Nhân tài như thế căn cứ tuyệt đối thể bỏ lỡ. Cậu còn thông tin gì khác ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-vao-truyen-mat-the-toi-nuoi-nam-chinh-qua-mang/4.html.]

"Không còn, đó là cô chủ động liên lạc với ."

 

Bề ngoài, Tần Khanh lộ vẻ đăm chiêu trăn trở, nhưng bên trong che giấu sự thật rằng hai vẫn tương tác mỗi ngày. Thực tế, chỉ thông qua việc để tìm xem dị năng giả nào tương tự cô . Chờ đợi thụ động vốn là phong cách của .

 

16

Cuộc sống độc hành khiến khái niệm thời gian trong ngày càng mờ nhạt, khả năng kiểm soát diễn biến cốt truyện cũng sa sút dần. Những cuộc liên lạc một chiều lời hồi đáp chẳng thể nào lấp đầy nỗi lạc lõng đang lớn dần trong lòng.

 

Ở thế giới cũ, từng khao khát một ngày chẳng cần mà vẫn đủ ăn đủ mặc, thoát khỏi những mối xã giao phiền toái. Một , một mèo, thong dong truyện mỗi ngày. Thế nhưng khi ước mơ thành thực, bắt đầu thấy chán ghét nó. Quả nhiên, thứ mới là thứ nhất.

 

Hơn nữa, ngay cả nam chính cũng thể gặp bất trắc. Nếu một ngày còn nữa, truyền tin cho ai? Càng nghĩ càng hoảng. Liệu dị năng của thể nâng cấp ? Ví dụ như... tự truyền tống chính chẳng hạn?

 

Một khi ý nghĩ bén rễ, thể thử. Để tránh rắc rối, bắt đầu thí nghiệm với một chú gà trống tên là "Cách Cách". Muốn truyền cần một tọa độ, để truyền về cũng tạo một điểm mốc tương tự.

 

Thí nghiệm một: Truyền vật phẩm đến vị trí của "Cách Cách". Thành công!

 

Thí nghiệm hai: Truyền một cô gà mái còn sống nhăn răng đến chỗ "Cách Cách". Cũng thành công nốt!

 

Tuyệt quá, dị năng của tác dụng vật thể sống. Lần cuối cùng, thử truyền tống chính .

 

17

Có vẻ như thành công... nếu cơ thể trong suốt. bàn tay màu trắng bạc xuyên qua "Cách Cách", mà nó thì chẳng gì. Thân xác vẫn yên tại chỗ, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng nhịp sống.

 

Rõ ràng lúc thí nghiệm với gà là truyền nguyên con, đến lượt "chiết khấu" thế ? Trong trạng thái linh hồn, bay lơ lửng một hồi nhưng thấy khá tẻ nhạt. Quan trọng nhất là chỉ thể loanh quanh cạnh "Cách Cách", hễ xa một chút là cảm thấy dị năng co kéo dữ dội.

 

Quá trình trở về xác khá dễ dàng, nhưng nhập thấy ngay. túm c.h.ặ.t lấy áo n.g.ự.c, hít thở dồn dập, ho sặc sụa. Trái tim đau nhói như nổ tung. Xem cách dùng giới hạn, thể duy trì lâu. Với thể chất yếu ớt , thử thêm vài chắc đời nhà ma mất.

 

Lúc , "Cách Cách" lạch bạch chạy tới, vô tâm vô tính mổ mạnh bắp chân đòi ăn. Cái đồ bạc tình , đem tặng khác cho !

 

Tối đó, Tần Khanh nhận món quà lớn . Chú gà trống chạy loạn xạ trong văn phòng, giấy tờ bay tứ tung. Tần Khanh xách ngược hai chân con gà lên, mảnh giấy kèm theo:

"Nuôi thịt tùy , đừng để thấy nó nữa!"

 

Thời mạt thế, thú nuôi thường biến dị tấn công chủ, nhất là ch.ó mèo. gà vịt là loài bậc thấp nên ít biến dị, nếu cũng dễ giải quyết, vì căn cứ vẫn nuôi quy mô lớn để lấy thịt. Nghĩ đây là tâm ý của cô gái, Tần Khanh quyết định nuôi nó. Anh và "Cách Cách" chằm chằm, thế mà trông khá "hợp mắt".

 

Loading...