Xuyên vào truyện mạt thế, tôi nuôi nam chính qua mạng - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-20 23:13:26
Lượt xem: 83

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

18

Gần đây cảm thấy trí nhớ của đang giảm sút nghiêm trọng, gương mặt nam chính cũng bắt đầu mờ nhạt. Cậy dị năng ai phát hiện, lẻn đến chỗ Tần Khanh quan sát tình hình. Vì sức chịu đựng của cơ thể hạn, chỉ ở vỏn vẹn ba phút, nhưng bấy nhiêu đó là đủ để khắc sâu gương mặt tâm trí nữa.

 

Trở về đảo, lôi dụng cụ vẽ . vẽ chân dung Tần Khanh. Màu nước trong kho khô, nhưng phun chút nước vẫn dùng . Tiếc là tay nghề quá kém, vẽ mấy bức đều ưng ý. bấm bụng dùng dị năng một nữa.

 

Giá mà mang điện thoại theo thì , dù gọi điện nhưng vẫn dùng các chức năng cơ bản. gục đầu xuống bàn việc gỗ lim, nghiêng mặt ngắm đường nét của Tần Khanh. Quả hổ là nhân vật tác giả ưu ái nhất, dễ khiến chìm đắm. Thêm một thích chắc cũng chẳng nhỉ?

 

Thừa nhận bản thích hóa cũng khó đến thế. Chẳng từ lúc nào, trở thành động lực để sống tiếp giữa mạt thế . chỉ mong thế giới vẫn còn nhớ đến sự tồn tại của .

 

"Cốc cốc cốc" Tiếng gõ cửa vang lên, theo bản năng nấp ghế của Tần Khanh. Tiêu Thế Tân bước . định giải trừ dị năng vì trộm, nhưng thấy một tin động trời:

 

"Cô gái dị năng 'Truyền tống xuyên ' mà nhờ tìm tin tức , hiện đang ở Căn cứ 13. Chúng định cử ..."

 

Mọi chuyện đó cắt đứt vì thoát khỏi trạng thái linh hồn. Tần Khanh đang tìm ? họ tìm thấy chắc chắn . Cảm giác đó nữa đè nén xuống. Liệu nhận ? Biết rằng chúng từng gặp ? Chuyện từng kể với bao giờ.

 

19

Tiểu đội Tần Khanh đến Căn cứ 13. Nơi bố trí khác hẳn Căn cứ 7, tòa nhà điều hành ngay cổng chính. Mục tiêu của họ đang đó: một cô gái nhã nhặn, dịu dàng trong bộ váy trắng tinh khôi nổi bật giữa nền trời mạt thế.

 

"Anh là đội trưởng Tần Khanh đúng ? Thủ lĩnh của chúng đợi lâu , theo ."

 

Cuộc trò chuyện giữa Tần Khanh và thủ lĩnh diễn kín đáo. Khi trở , cô gái dẫn đường cũng cùng.

 

"Từ giờ, tiểu thư Triệu Oánh Oánh sẽ cùng chúng về căn cứ. Mọi thể nghỉ ngơi một ngày, mai xuất phát."

 

Cả đội vui vẻ tản . Triệu Oánh Oánh khẽ mở lời: "Đội trưởng Tần xem thử ? Ở đây là trạm trung chuyển giữa các căn cứ, nhiều thứ bên ngoài thấy ."

 

"Triệu tiểu thư cần thu dọn đồ đạc ?"

 

"Mọi thứ sẵn sàng từ khi các đến ."

 

Việc mượn Triệu Oánh Oánh thỏa thuận từ để nhiệm vụ truyền tin. Nhìn cô gái mặt, Tần Khanh bỗng thấy căng thẳng. Anh hít một thật sâu, hạ quyết tâm: " một việc nhờ Triệu tiểu thư giúp ngay bây giờ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-vao-truyen-mat-the-toi-nuoi-nam-chinh-qua-mang/5.html.]

Nói , lấy từ túi áo trong một chiếc điện thoại và một phong thư. Vỏ điện thoại in hình thỏ hồng, của con gái.

 

"Cô thể giúp truyền thứ cho cô gái trong ảnh ?"

 

20

Triệu Oánh Oánh là tinh tế, cô lờ mờ hiểu tình hình.

 

"Cho tên cô , thể thử."

 

"Cô tên Kiều Linh."

 

Chiếc điện thoại gửi đến cho Tần Khanh cái đêm quyết định xuất phát. Ban đầu hiểu ý , cũng dám xâm phạm quyền riêng tư. hai tiếng trằn trọc mất ngủ, thành thật mở nó . Máy mật khẩu, hình nền là một tấm ảnh tự sướng của .

 

Cuối cùng cũng thấy con gái hằng mong nhớ. Lòng Tần Khanh dâng lên bao cảm xúc khó tả. Vì là gửi đến, tự nhủ xem thêm chút chắc cũng .

 

Trong album ảnh là những lát cắt cuộc sống của : những cánh đồng khai khẩn, đàn gia súc trong chuồng, và thi thoảng là bóng dáng của biển cả. Cô đang ở một căn cứ ven biển nào đó ? Anh thầm ghi chi tiết .

 

Suốt đêm đó Tần Khanh hề chợp mắt, chăm chằm điện thoại cho đến khi cạn pin mới tìm chỗ sạc. May mắn là nhờ các dị năng giả hệ Điện, hầu hết các khu vực trong căn cứ hiện nay đều điện trở .

 

 21

nhạy bén cảm nhận một luồng d.a.o động dị năng lạ thường. Không thể nào, hòn đảo tuyệt đối thứ hai. về phía nơi năng lượng tập trung nhất, một phong thư lặng lẽ từ hư rơi xuống.

 

Có lẽ là một cùng dị năng với gửi nó đến. Người nhận ghi "Kiều Linh", gửi là "Tần Khanh".

 

Bức thư dài dằng dặc, là những chuyện vụn vặt thường ngày Tần Khanh tỉ mỉ để chia sẻ với . Xem việc thể hồi âm cũng khiến bứt rứt yên, nên bao nhiêu tâm tư đều trút hết mặt giấy. Dù chỉ là những chuyện nhỏ nhặt, vẫn một cách cực kỳ chăm chú. Nỗi cô độc trong lòng cứ thế tan biến dần theo từng con chữ của .

 

Cuối thư, một câu:

 

"Anh thể đến gặp em ?"

 

Sự dè dặt, nâng niu hiện rõ qua từng nét chữ, khiến lập tức trả lời ngay. Tất nhiên là chứ, nhưng mà... thể.

 

Loading...