Xuyên Về Cổ Đại,Ta Làm Mẹ Kế Lợi Hại - Chương 514

Cập nhật lúc: 2024-11-05 22:52:49
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1B8nPQWmqZ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong nhà trở nên an tĩnh.

Người lớn trẻ nhỏ đều nhịn được sang nhìn Lâm Hàn, lộ ánh mắt khó tin.

Lâm Hàn tức cười: “Phu quân, nhìn làm gì?”

Sở Tu Viễn rất muốn nói có phải nàng ăn no ̉nh rỗi, ong mật còn bắt tay nuôi mà đã nghĩ tới chuyện mở cửa hàng nữa rồi, ở nhà ̉nh rỗi tốt .

Đáng tiếc Đại tướng quân sợ vợ dám nói .

Vì buổi tối bị đuổi tới thư phòng, Đại tướng quân chỉ thể tìm lý do thoái thác: “Thùng nuôi ong còn làm xong .”

Lâm Hàn nháy mắt hiểu: “Chàng cho rằng muốn mở cửa hàng bán thức ăn ?”

Đại Bảo Bảo nhịn hỏi: “Chẳng lẽ ?”

Lâm Hàn đầu trừng nó: “Ăn cơm của con .”

Tiểu hài tử bĩu môi, hừ một tiếng: “Không hỏi thì hỏi.”

Sở Tu Viễn hiểu , Lâm Hàn sở dĩ hỏi Tôn Phinh Đình là muốn để Tôn gia mặt.

Sở Tu Viễn nói: “ có nói nàng muốn mở tiệm cơm .”

Lâm Hàn nhướng mày, chờ nói tiếp.

Sở Tu Viễn: “Ta lo liệu nàng có quán xuyến được nhiều việc như vậy .”

Tôn Phinh Đình càng càng hồ đồ, bèn sang Sở Mộc, nếu thẩm thẩm mở cửa hàng thì ̣i lại phải lo thẩm thẩm ôm quá nhiều việc.

Sở Mộc cũng có chung một nghi ngờ, trực tiếp hỏi thẳng.

Sở Tu Viễn Lâm Hàn : “Thẩm thẩm ngươi đã có hai cửa hàng, qua một thời gian nữa lại bận rộn nuôi ong, năm lại bận rộn với số cây giống của nàng, thể nào phân được, muốn bạc trong nhà chảy ngoài nên mới muốn hỏi Phinh Đình, nương của nàng ấy có nghĩ tới chuyện mở tiệm cơm quán ăn .”

Tôn Phinh Đình cần nghĩ ngợi, : “Nương làm .”

Lâm Hàn: “Nương ngươi có thể sắp xếp công việc trong phủ gọn gàng ngăn nắp, khả năng quản lý được một tiệm cơm chứ.”

Trong mắt Tôn Phinh Đình, lời của Lâm Hàn chính là khuôn vàng thước ngọc, cho nên nàng ấy hề nghĩ Lâm Hàn sẽ lừa nàng: “Mở tiệm cơm phải tìm đầu bếp đúng ? đầu bếp nhà biết làm đầu.”

Sở Ngọc hỏi: “Mộc ca vừa nói đầu bếp trong phủ hai người biết làm mà.”

Tôn Phinh Đình: “Ta đang nói tới nhà mẹ đẻ của .”

Sở Ngọc hiểu , ồ lên một tiếng, đó lại nhìn mẫu nhà nó.

Sở Tu Viễn muốn đỡ trán, đứa cháu dâu này chẳng những cứng đầu mà còn biến ứng biến: “Cho đầu bếp trong phủ các ngươi dạy bọn họ phải là được rồi .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-co-daita-lam-me-ke-loi-hai/chuong-514.html.]

Tôn Phinh Đình ngẫm , đúng nha.

Tôn Phinh Đình còn một lo lắng —— Lâm Hàn vui.

Tôn Phinh Đình lập tức Lâm Hàn: “Thẩm thẩm, thể chứ?”

Lâm Hàn khẽ gật đầu.

Tôn Phinh Đình yên tâm: “Đa tạ thẩm thẩm. Ta, —— hôm nào sẽ hỏi nương thử xem .”

Vân Mộng Hạ Vũ

Lâm Hàn: “Có thể nói nương ngươi đến hiệu sách mua mấy quyển thực đơn, cho đầu bếp trong nhà thử làm xem , bọn họ cảm thấy ổn thì mở cửa hàng cũng muộn.”

Tôn Phinh Đình nghĩ tới điểm , bèn : “Thẩm thẩm suy xét chu toàn a.”

Sở Mộc rất muốn ôm đầu, cái này mà gọi là chu toàn gì chứ. thấy nàng ấy bội phục thẩm thẩm hắn như vậy, Sở Mộc nuốt lại mấy lời muốn nói, tùy tiện ăn thêm hai miếng rồi đưa nàng ấy hồi phủ, chỉ bảo nàng ấy một phen, miễn cho này ngoài cũng ngu ngơ như vậy.

Sở Mộc , Sở Tu Viễn cùng ba hài tử cũng ăn no.

Nha dọn dẹp sạch sẽ, Lâm Hàn lập tức rót cho Sở Tu Viễn một ly trà xanh tráng miệng: “Chuyện nói lúc trước đó, chàng có muốn nói với Tôn Đình úy một tiếng ?”

Sở Tu Viễn uống một ngụm , : “Không thể!”

Lâm Hàn: “Vì ?”

Sở Tu Viễn buông ly nước: “Nàng nghĩ mà xem, mà hỏi Tôn Đình úy rằng nhà ông ấy có muốn mở tiệm cơm , Tôn Đình úy sẽ nghĩ như thế nào? Đang yên đang lành mà mở tiệm cơm gì chứ. Sau đó lại phải giải thích có đúng . Nếu ông ấy nói vì nghĩ cho nhà ông ấy đủ bạc tiêu, nghĩ còn nhỏ hơn ông ấy vài tuổi, nhà tiêu bạc thẳng tay, nhà ông ấy lại có bạc dùng, bị nói như vậy, ai cũng thoải mái nha.”

Lâm Hàn ngẫm , khẽ gật đầu: “Chàng nói đúng! Chỉ dựa vào số hồi môn Tôn gia đưa tới hôm Sở Mộc thành , cũng thể Tôn Đình úy là người có cốt khí.”

Sở Tu Viễn ừ một tiếng, nâng chung trà lên.

Lâm Hàn nhìn Sở Tu Viễn, đột nhiên nghĩ đến trước đây hắn cũng muốn cho nàng mở cửa hàng: “Cốt khí là một chuyện, mặt khác chắc là sợ người nói ông ấy đường đường là một Đình úy mà còn tranh lợi với dân nhỉ.”

Sở Tu Viễn gật đầu, nhìn Lâm Hàn: “Sao nàng đoán được?”

Lâm Hàn rót cho mình chén nước, từ từ : “Chàng .”

Sở Tu Viễn nhớ tới lời hắn nói trước , mất tự nhiên, thầm: “Lâu vậy mà nàng vẫn nhớ rõ à.”

Lâm Hàn: “Đừng cản nuôi ong là ngày mai sẽ quên còn một mảnh.”

Sở Tu Viễn : “Hóa là ̀o ở chỗ này . Sao phải cản nàng, nàng biết ? Ta sợ nàng ị ong đót nha. Nếu đang từ Tống Ngọc biến thành Yến Anh, nàng chịu được ?”

Lâm Hàn nhíu mày, giả vờ tức giận: “Hóa là vì chàng thích gương mặt này của ?”

Sở tu gật đầu: “Mỹ lệ vui mắt, ai thích.”

Lâm Hàn hừ một tiếng: “Nông cạn!”

Loading...