Xuyên về Đêm Tân Hôn Bị Lưu Đày, Ta Mang Theo Vật Tư Mạt Thế - Chương 164: Lão Hoàng đế thật không biết xấu hổ

Cập nhật lúc: 2026-03-04 10:27:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/900Chh1FdB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Tiểu , còn Nam Mặc Trần hưu thư nữa ?" Tô Minh Tú nét mặt ngưng trọng.

 

Tô Minh Nguyệt nhận chiếc trâm phượng ban thưởng riêng hề đơn thuần là thứ công chúa thích. Có lẽ nó còn ẩn chứa ý nghĩa sâu xa hơn.

 

"A Tỷ, tỷ rõ hơn xem nào." Tô Minh Nguyệt .

 

Giọng Tô Minh Tú phức tạp: "Tỷ cũng Sở Dự . Chiếc trâm phượng tổng cộng ba chiếc, là vật Hoàng thượng dùng để ban thưởng cho tân nhân ( mới sủng ái). Thục Quý Phi và Hoàng Hậu mỗi đang giữ một chiếc."

 

"Ân thưởng của Hoàng gia, thể nhận. Kệ nó ý nghĩa gì." Tô Minh Nguyệt giả vờ quan tâm, nhưng trong lòng đang tính toán xem để trả nó !

 

"Tiểu , A Tỷ khuyên một lời, hãy sống với Nam Mặc Trần, đừng gây chuyện nữa. Thiên hạ , chỉ mới bảo vệ thôi." Tô Minh Tú thở dài.

 

Tô Minh Nguyệt im lặng.

 

Chẳng lẽ kiếp nàng đều dựa dẫm đàn ông, mới thể sinh sống ?

 

"Tiểu , chẳng lẽ A Tỷ đến nước , còn hiểu rõ ?" Tô Minh Tú hỏi.

 

"A Tỷ, hiểu rõ chuyện, thậm chí còn hiểu rõ hơn tỷ nhiều." Tô Minh Nguyệt nhướng mày, phóng khoáng, "Yên tâm , cách giải quyết của riêng ."

 

Tô Minh Tú bất an truy hỏi: "Muội còn cách nào nữa? Tuyệt đối đừng bậy bạ đấy!"

 

"Một chín chắn trọng như đây, thể bậy chứ?" Tô Minh Nguyệt , "A Tỷ, trong trang sức , nếu tỷ món nào thích thì cứ lấy ."

 

"Vậy... tỷ mang chiếc trâm phượng nhé?" Tô Minh Tú do dự .

 

Đây là cách duy nhất tỷ nghĩ để bảo vệ tiểu , mang chiếc trâm phượng , để Hoàng đế hiểu rõ tiểu hề ý đồ gì với .

 

"A Tỷ sợ ?"

 

"Không sợ! Tỷ thể mượn danh nghĩa Hòa Tiêu Quận chúa."

 

Tô Minh Nguyệt đen mặt: "A Tỷ, tỷ đúng là coi Cửu Vương Gia là ngoài chút nào đấy!"

 

"Hắn , sẽ giúp tỷ thôi." Tô Minh Tú lập tức cầm chiếc trâm phượng .

 

Tô Minh Nguyệt: ......

 

Nô bộc Tô gia việc nhanh nhẹn, lượng đông. Chỉ trong vỏn vẹn ba canh giờ, Vĩnh An Hầu phủ vốn hoang tàn dọn dẹp gọn gàng.

 

Tô Minh Nguyệt một nữa bước Tê Hà viện - tân phòng của nàng.

 

"Tiểu , định ở phòng ư? giờ trong nhà chỉ và vài tên hộ vệ, sợ hãi ?" Tô Minh Tú quanh, "Hơn nữa nơi trống rỗng, ngay cả đồ bày biện cũng chẳng ."

 

"Khụ, cái đó quan trọng."

 

Toàn bộ đồ bày biện của Vĩnh An Hầu phủ đều hết trong gian của nàng còn gì!

 

"Để tỷ ở đây với nhé!" Tô Minh Tú .

 

"Được ạ." Tô Minh Nguyệt vui vẻ đồng ý.

 

Sống một trong căn nhà lớn thế quả thực quá trống trải, bầu bạn tâm sự cũng .

 

Hai tỷ Tô gia cứ thế ở Tê Hà viện, thiếu thốn thứ gì thì bảo Tô gia mang đến, hoặc lập tức mua sắm.

 

Có tiền để chi tiêu, để sai bảo, ngược cũng thấy vất vả chút nào.

 

Chỉ Tô Đại Phú cảm thấy con gái chịu ủy khuất, buổi tối còn đặc biệt đến thăm, thậm chí còn đây!

 

"Phụ , thể ở đây . Đây là Vĩnh An Hầu phủ, Tô gia." Tô Minh Nguyệt , "Chỉ cần A Tỷ ở cùng là ."

 

Tô Đại Phú bấy giờ mới lau nước mắt, ba bước ngoái đầu con gái.

 

Đêm đó, các hộ vệ tạm thời điều từ Tô gia đến tuần tra khắp nơi, Đơn T.ử Căng canh gác ngoài Tê Hà viện.

 

Hai tỷ Tô gia chung chăn, trò chuyện trời biển.

 

Tin tức Vĩnh An Hầu phủ minh oan, phục vị nhanh ch.óng lan truyền khắp kinh thành. Những từng giao hảo với Hầu phủ cũng lũ lượt tìm đến thăm hỏi và bày tỏ sự quan tâm.

 

Mấy ngày tiếp theo, Tô Minh Nguyệt bận rộn tiếp đãi khách khứa, nhận ít quà cáp giá trị.

 

Nam Mặc Trần vẫn luôn âm thầm quan sát nàng từ trong bóng tối.

 

"Thế t.ử, phu nhân cách quán xuyến việc. Chỉ một nàng , vực dậy thể diện cho Vĩnh An Hầu phủ ." Thanh Phong hạ giọng .

 

"Nàng quả thực tồi." Nam Mặc Trần cũng thán phục khả năng xã giao của Tô Minh Nguyệt.

 

Nàng từ chối bất kỳ ai, luôn tươi rạng rỡ. Đôi khi khác bóng gió, nàng giả vờ như hiểu, vẫn đối đãi chân thành, ngược khiến đối phương tự cảm thấy ngượng ngùng.

 

Hiện tại, kinh thành đều đang truyền tai tiếng thơm của Tô Minh Nguyệt, rằng nàng còn giỏi giang hơn cả đương gia chủ mẫu Thôi thị.

 

Tô Minh Nguyệt là một chủ mẫu đạt tiêu chuẩn. Liệu nàng còn chọn rời xa nữa ?

 

"Thế t.ử, đoàn Hầu gia nửa tháng nữa mới về tới Kinh thành. Chúng cần đợi đến lúc đó ?" Thanh Phong hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-dem-tan-hon-bi-luu-day-ta-mang-theo-vat-tu-mat-the/chuong-164-lao-hoang-de-that-khong-biet-xau-ho.html.]

 

Nam Mặc Trần im lặng.

 

Chàng lập tức nhận nàng, nhưng sợ, một khi nhận thì nàng sẽ ép hưu thư.

 

"Thế t.ử, đằng nào thì phu nhân cũng xé hưu thư , đừng nữa là ." Thanh Phong hiến kế.

 

Nam Mặc Trần lúng túng: "Dù cũng hứa..."

 

"Không thể thừa nhận ?"

 

"..."

 

Cũng thể!

 

Nếu thật sự giữ nàng , cách.

 

Chỉ là .

 

Sống ở đời, giữ chữ tín. Chàng nàng xem thường .

Mèo Dịch Truyện

 

Cả chủ và tớ đang buồn rầu thì Vĩnh An Hầu phủ đón một vị khách quý!

 

"Hoàng thượng giá lâm!"

 

Sắc mặt Nam Mặc Trần đại biến, vô thức nắm c.h.ặ.t t.a.y.

 

Thanh Phong sợ kích động, luôn chuẩn sẵn sàng để ngăn cản: "Thế t.ử..."

 

Tô Minh Nguyệt vội vã chạy đến quỳ xuống: "Thần phụ tham kiến Hoàng thượng..."

 

"Không cần đa lễ, hôm nay Trẫm chỉ vi hành ghé qua đây thôi." An Khánh Đế mặc thường phục, nhưng khí thế vẫn hề giảm, ha hả .

 

Tô Minh Nguyệt dậy, lúc mới phát hiện An Khánh Đế cạo râu .

 

Ừm, cạo râu xong quả thật là trẻ hơn. chiều cao của An Khánh Đế vẻ lùn hơn nàng gặp trong cung nhỉ?

 

Kỳ lạ, thật sự kỳ lạ.

 

"Tô Minh Nguyệt, xem ngươi quản lý Hầu phủ . Đợi Vĩnh An Hầu trở về, là thể an tâm dọn ở." An Khánh Đế khen ngợi.

 

Tô Minh Nguyệt cúi đầu: "Làm dâu, thần phụ nên chuẩn thứ sẵn sàng khi cha chồng trở về."

 

"Trẫm , tình cảm giữa ngươi và Nam Mặc Trần hòa thuận?" An Khánh Đế hỏi.

 

Nam Mặc Trần đang ẩn lập tức căng thẳng.

 

Đáng ghét, Hoàng đế nào hỏi chuyện ? Rõ ràng là ý đồ !

 

Tô Minh Nguyệt sẽ trả lời thế nào đây?

 

"Không chuyện đó ạ, chúng thần !" Tô Minh Nguyệt khẽ : "Hoàng thượng, bao lâu nữa Thế t.ử thể về đến kinh thành ạ?"

 

"Hửm?" An Khánh Đế kéo dài âm cuối, giọng điệu tỏ rõ sự hài lòng.

 

Tô Minh Nguyệt giả vờ e lệ: "Thần phụ nhớ Thế t.ử ."

 

Nụ mặt An Khánh Đế lập tức biến mất.

 

Trái tim Nam Mặc Trần đang treo lơ lửng từ từ rơi xuống, một niềm vui sướng khôn tả bao trùm lấy .

 

Nàng , nàng nhớ !

 

Nàng nhớ !

 

Sống cùng bấy lâu, đây là đầu tiên thấy lời thật lòng của nàng!

 

Tốt quá ! Nàng sẽ rời bỏ nữa.

 

Thanh Phong lén lút mím môi , vui cho chủ t.ử.

 

"Tô Minh Nguyệt, ngươi đối với Thế t.ử thật là nặng tình. Không sợ lúc Thế t.ử trở về sẽ dẫn theo khác ?" An Khánh Đế hỏi với hàm ý sâu xa.

 

Tô Minh Nguyệt là hiểu ngay: Lão hoàng đế thật quá vô liêm sỉ, vì nàng khó chịu mà tính nhét thêm phụ nữ cho Nam Mặc Trần đây mà.

 

Hừ, cứ nghĩ thế, nàng sẽ tự dâng vòng tay ? Nằm mơ !

 

"Thế t.ử gánh vác trọng trách hưng thịnh Vĩnh An Hầu phủ, thêm vài bên cạnh hầu hạ cũng là điều nên . Nhất là quãng thời gian lưu đày gian khổ, khi trở về càng cần an ủi. Thần phụ cũng sẽ chuẩn cho Thế t.ử." Tô Minh Nguyệt một cách đại lượng và bình tĩnh.

 

An Khánh Đế sững sờ: "Ngươi nạp cho Thế t.ử?"

 

"Chỉ cần Thế t.ử đồng ý." Tô Minh Nguyệt âm thầm nghiến răng.

 

Nếu nàng buộc Vĩnh An Hầu phủ, Nam Mặc Trần mà dám nạp thì cứ thử xem!

 

 

Loading...