“Không , bế cơ.”
Bảo Ni cảm thấy Tam Thất sinh là để thử thách cô, nếu , cô thấy một nụ tinh quái mặt thằng nhóc đó, nó cố ý chắc luôn.
“Cố Tam Thất, con đừng đuổi theo , sắp nổi khùng đấy, thật đấy.”
Tam Thất bảo là , cứ đuổi theo chạy quanh sân.
Hai con đuổi kẻ chạy trong sân, mệt đứt cả , cuối cùng Tam Thất đầu hàng, nó chạy nổi nữa, tự rửa tay.
“Hazzz, Tam Thất , con đúng là 'con trai ngoan' của , mệt cả ngày còn dắt con dạo thế .”
Bà nội thì tủm tỉm , Nhị Bảo cũng đầy vẻ ngưỡng mộ!
Chương 145 Niềm vui vớt mầm rong biển
Tiễn hai con Bảo Ni xong, bà nội xoa đầu Nhị Bảo, nhóc con ôm lấy bà cố, nó buồn.
Nhị Bảo giống Đại Bảo, Đại Bảo từ nhỏ bà nội Lâm nuôi nấng, tính cách và phẩm chất đều dạy bảo . Nhị Bảo một thời gian chịu ảnh hưởng của nó, m.ô.n.g cảm thấy bà cố và còn thích nó nữa.
Bà nội Lâm nhẹ nhàng vỗ lưng Nhị Bảo, những gì bà thể cho đứa trẻ chỉ là một cái ôm, một sự an ủi, thể thế tình yêu của cha .
Còn Tam Thất khiến ngưỡng mộ , khi giận thì đang lẽo đẽo theo , nịnh nọt lành.
“Mẹ ơi, yêu lắm nha!”
“Hừ, dùng bùn để yêu .”
Bảo Ni trêu Tam Thất, hai con một một về, lảm nhảm.
“Dùng trái tim để yêu nha!”
“Tin con một .”
“Hì hì...”
Tam Thất nắm lấy tay , về nhà.
“Hai con gì thế, xa thấy hỉ hả .”
“Bí mật!”
Tam Thất lấy hai tay bịt miệng, biểu thị thể .
“Được , Tam Thất con sân chơi , chuyện với bác một lát.”
Lạch bạch... Tam Thất đẩy cửa sân .
“Chị dâu, thấy buồn chán ?”
“Chẳng thế thì , còn mấy chị em tán phét, buôn chuyện gia đình. Bây giờ ai việc thì cả , ai việc cũng bận rộn khai hoang trồng trọt, nhổ cỏ bón phân, khu tập thể chẳng còn mấy rảnh rỗi nữa.”
Chị dâu Trương trong lòng sốt ruột, đều bận rộn cả , trừ già yếu bệnh tật thì ai cũng vận động .
“Ngày mai chúng em bắt đầu vớt mầm rong biển , nếu chị ngại mệt thì qua giúp một tay. Chị , em cũng tính công cho chị, nếu thí nghiệm thành công, thu hoạch thì đến lúc đó sẽ trả lương cho chị.”
“Lương lậu thì chị cũng dám là quan tâm, nếu dư dả thì chị cũng từ chối. Còn nếu may mắn lắm thì chị cũng bám theo em đòi lương , việc cho tâm hồn thanh thản.”
Bảo Ni và chị dâu Trương hẹn giờ giấc, chiều mai tập trung ở bờ biển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-181.html.]
Buổi tối, Cố Dã về nấu cơm, Lục Cửu bên cạnh chăm chú, thỉnh thoảng hỏi một câu. Tam Thất hứng thú với cái , nó cầm một cái que gỗ, đang đào đất trong sân, cả đầy vụn đất.
Đến lúc sắp ăn cơm, Bảo Ni sân gọi Tam Thất ăn, mà c.h.ế.t lặng.
Cố Tam Thất cũng giỏi thật, đào một cái hố nhỏ, bên trong còn đổ đầy nửa hố nước, sinh vật xác định đang động đậy bên trong. Còn Tam Thất thì hình nữa , mặt, , thậm chí tóc đều là nước bùn, từng vệt từng vệt.
“Tam Thất, con đang gì đấy?”
“Nuôi giun, cho gà ăn.”
Bảo Ni mới hiểu cái thứ động đậy trong hố nước là gì, cảm thấy nổi hết cả da gà.
Bảo Ni nén giận, phát hỏa, giảng đạo lý, dịu dàng, lấy lý phục .
“Nước ở ?”
“Bể nước.”
Tam Thất dùng ngón tay đen thui chỉ bể nước lớn trong sân, đó là nước dùng để phơi nắng tắm rửa, giặt giũ. Sáng nào Bảo Ni và Cố Dã ai rảnh thì gánh đầy một bể nước, bây giờ, thành bể nước đầy vệt bùn, phía còn một cái ghế nhỏ và một cái gáo quả bầu.
Tam Thất là vì với tới nước nên lên ghế nhỏ dùng gáo múc nước từ bể , cao quá nên đổ đầy lên , hòa với vụn đất tạo thành các vệt bùn. Không cần nghĩ cũng , một bể nước chắc chắn bẩn hết .
Bảo Ni nén giận, múc chậu nước ấm, xách Cố Tam Thất quăng . Rửa từ đầu đến chân một lượt, sạch, chậu nước sạch khác mới dáng con .
Bế Tam Thất nhà, quần áo sạch, Cố Dã dọn dẹp xong bãi chiến trường bên ngoài.
Cả nhà cuối cùng cũng ăn cơm, thật dễ dàng gì.
Ngày hôm , Tam Thất tự giác thu dọn đồ đạc của , ngoan ngoãn theo sang tìm bà cố, nó thấy ánh mắt nó thiện cho lắm.
Bảo Ni giao Tam Thất cho bà nội, ngoảnh đầu mà thẳng.
Hai con mâu thuẫn , bà nội bất lực lắc đầu.
Bảo Ni Tam Thất rèn luyện , lâm nguy loạn, thể ứng phó với tình huống.
“Đã đến đủ ?”
“Đủ ạ, chị Bảo Ni.”
“Cầm gùi theo, xuất phát.”
Thuyền nhỏ chèo rời bờ, hướng về nơi Bảo Ni tìm sẵn đó.
Nơi đó cách chỗ cô thí nghiệm đầu xa, buộc thuyền bãi đá ngầm, mỗi bọn Bảo Ni đều đeo một chiếc giỏ tre dẹt cổ để tiện bỏ mầm rong biển , đây chính là tay nghề của mấy vị ông nội.
Mọi theo Bảo Ni lặn xuống nước, một lát thấy những mầm rong biển nhỏ bám đá ngầm. Theo đúng những gì chị Bảo Ni dạy, bọn họ bắt đầu việc.
Bảo Ni để bọn họ chia thành từng nhóm, hành động đơn độc, cô ở vòng ngoài cảnh giới.
Đông tay thì vỗ nên kêu, hơn nữa thời gian luyện tập lặn, kỹ thuật của bọn họ tiến bộ nhiều, độ sâu và thời gian lặn đều bước tiến, việc vớt mầm rong biển vẫn thể đảm đương .
Mầm rong biển nhỏ vớt lên, trong gùi thuyền nửa gùi .
“Á, đứa nào ngắt m.ô.n.g đấy!”
Bảo Ni trồi lên thấy tiếng hét của một thằng nhóc bên cạnh, cô giật .