Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 426

Cập nhật lúc: 2026-02-09 05:12:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chính ủy Lê những lời cảm tính của Lữ trưởng Cố cũng khỏi bùi ngùi, nghĩ tới nỗi vất vả của vợ mà cũng cảm thấy đồng cảm.

 

"Để gọi điện hỏi xem , chuyện đơn vị chúng đang theo sát, tuyệt đối để bọn họ bao che ."

 

Chính ủy Lê nhấc máy bắt đầu .

 

"Chào , tìm cảnh sát Mục."

 

"Chính ủy Lê, chào , cũng đang định gọi cho đây, chuyện hôm qua kết quả ."

 

Cảnh sát Mục nhận thông báo, kết quả xử lý ba đưa về hôm qua .

 

"Thế , xử lý thế nào?"

 

Chính ủy Lê ngờ tốc độ nhanh như , đầy một ngày kết quả.

 

"Hai gã bảo vệ động thủ giam giữ mười lăm ngày, ghi lớn. Cô nhân viên bán hàng tên Quan Na cải tạo lao động nửa năm, mất việc luôn, những liên quan khác cũng xử phạt."

 

Cảnh sát Mục thuật kết quả xử phạt, một ai trốn thoát .

 

"Vất vả cho các , gì chúng liên lạc ."

 

Chính ủy Lê cảm ơn một tiếng cúp máy.

 

Cố Dã rõ lắm, đợi Chính ủy Lê thuật kết quả.

 

Chính ủy Lê nhắc kết quả cảnh sát Mục , Cố Dã xong thấy cũng gần như những gì nghĩ.

 

Chủ yếu là Bảo Ni thương tích gì đáng kể, lúc lượng hình sẽ nhẹ nhiều.

 

Cố Dã tìm Phương Đại Lực, hai cùng tìm hiểu tình hình cụ thể việc thực hiện xử phạt.

 

Buổi tối Bảo Ni về, Cố Dã nấu xong cơm, thịt kho tàu, cá kho, món chính thịnh soạn.

 

Mấy đứa nhỏ sướng rơn, thích ăn thịt mà!

 

Đợi sắp nhỏ xong bài tập, tắm rửa xong cũng đến giờ ngủ, đứa nào đứa nấy về phòng chuẩn ngủ.

 

Nhà hiện tại ba phòng, diện tích sêm sêm . Lục Cửu một phòng riêng, phòng Tam Thất một chiếc giường tầng và một chiếc giường đơn. Cố Hiên Vũ nghỉ, ba em ở cũng rộng rãi.

 

Bảo Ni bàn trang điểm bôi kem dưỡng, mùa đông phương Bắc hanh khô.

 

"Bảo Ni, kết quả ."

 

Cố Dã kể kết quả xử phạt cho Bảo Ni .

 

Bảo Ni xong cũng thấy bình thường, thời nay nhiều luật pháp thiện.

 

Kể cả mấy chục năm , chuyện như xử phạt cũng quá nặng.

 

Tuy nhiên, ba cầm đầu mất việc, mức phạt nhẹ .

 

Thời , một công việc chính thức vẫn quan trọng.

 

Bảo Ni kết quả xong cũng để tâm nữa, đối với cô chuyện ngày hôm đó cô chịu thiệt, cũng đ.á.n.h cho bọn họ một trận trò, trong lòng cũng hả giận .

 

Điều mà Bảo Ni là, trong nội bộ đại lâu bách hóa, nhờ sự kiện một cuộc thanh lọc.

 

Bác cả của Quan Na do ảnh hưởng của sự kiện mà thế lực trong đại lâu bách hóa còn như , mất thực lực để đối đầu với Giám đốc Diêu.

 

Chuyện của Quan Na đầu, mắng nhiếc khách hàng, chèn ép đồng nghiệp, từng việc từng việc phanh phui ít.

 

Giám đốc Diêu nhân cơ hội điều chỉnh nội bộ đại lâu bách hóa, còn lão Quan cản trở, việc thuận tiện hơn nhiều.

 

Phương Đại Lực và Hứa Mỹ Phụng khi kết quả càng thêm phát tâm cảm ơn Lâm Bảo Ni.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-426.html.]

"Đại Lực, chúng chị dâu giúp đỡ nhiều quá, chẳng báo đáp thế nào nữa."

 

"Mỹ Phụng, chị dâu việc phóng khoáng, lúc cư xử với chị dâu cứ giữ vững một điều là : lấy lòng thành đổi lòng thành."

 

Phương Đại Lực thể vững ở đơn vị át chủ bài thì cũng là hạng lính mới tò te chẳng hiểu gì, nhận vấn đề thông thấu.

 

"Em mà, chị dâu thích mấy trò lắt léo, đối xử với khác chân thành, em đều hiểu cả.

 

Sau em sẽ học hỏi chị dâu thật nhiều, ngẩng cao đầu mà sống, bao giờ sợ nữa. Em cũng chuyện tiệm may, để gương cho sắp nhỏ."

 

Hứa Mỹ Phụng cảm thấy cuộc sống niềm hy vọng, tràn đầy nhiệt huyết.

 

Phương Đại Lực vợ như cũng vui mừng khôn xiết, Mỹ Phụng cuối cùng cũng bước !

 

Chương 346 Tuyết rơi

 

Bên ngoài tuyết rơi, nhiệt độ thấp, âm mười mấy độ .

 

Bảo Ni đó cùng chị dâu Cố tới tiệm may đặt áo bông quần bông, còn cả chăn bông dày nữa, giờ đều thể dùng đến .

 

"Lục Cửu, Tam Thất, Hiên Dật, bên ngoài tuyết rơi , mặc hết áo bông quần bông mỏng , lạnh quá."

 

Lúc đó Bảo Ni đặt hai bộ một mỏng một dày, giờ mặc bộ mỏng, một thời gian nữa là mặc bộ dày .

 

"Tuyết rơi lớn ạ?"

 

Lục Cửu kéo rèm cửa , bên ngoài trắng xóa một mảnh, tuyết rơi hề nhỏ.

 

Tam Thất và Hiên Dật cũng dậy, lấy quần áo bông phòng .

 

Nhiệt độ đột ngột giảm xuống khiến trở tay kịp.

 

Cố Dã ăn sáng xong vội vã ngay, các chiến sĩ trong đơn vị cũng chuẩn đồ mùa đông .

 

Ba đứa trẻ ăn mặc chỉnh tề học, Bảo Ni tìm đồ mùa đông của Hiên Vũ , những thứ đều chuẩn từ .

 

"Bảo Ni, em xách cái gì mà một bao lớn thế ?"

 

Mã lão sư thấy Bảo Ni xách một túi vải lớn , phồng căng hết cả lên, thấy khá thắc mắc.

 

"Đồ mùa đông của sắp nhỏ, trời đột nhiên lạnh quá, thằng bé ở trường mang theo đồ mùa đông."

 

"Sáng mặc hãy tới đây?" Lương lão sư thấy lạ.

 

"Không Lục Cửu mấy đứa ạ, là con cả nhà cả em, đang học ở Nhân Đại đấy ạ."

 

Bảo Ni kiên nhẫn giải thích, cô các thầy cô giáo là thật lòng quan tâm.

 

"Nhân Đại ? Khóa sinh viên đầu tiên đấy ?"

 

Con trai nhà Mã lão sư cũng thi nhưng kết quả lý tưởng, chỉ đỗ trường cao đẳng.

 

"Vâng, khóa đầu tiên ạ."

 

Bảo Ni đột nhiên cảm thấy tự hào, tại thế nhỉ.

 

Mấy vài câu bắt đầu việc, ai nấy về khu vực của .

 

Đến lúc tan , tuyết bên ngoài rơi càng lúc càng lớn hơn.

 

Bảo Ni lên xe buýt, cầm theo quần áo mùa đông cho Cố Hiên Vũ, vội vã tới Nhân Đại.

 

Sáng nay gọi điện , cô bảo Hiên Vũ đợi cô ở ký túc xá.

 

"Thím hai, ở đây ạ."

 

 

Loading...