Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 497

Cập nhật lúc: 2026-02-09 05:32:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày tháng trôi qua nhanh, vườn rau của Bảo Ni mùa thu hoạch, chỉ những loại cô trồng đó mà bà nội và còn trồng dặm thêm ít những góc kẽ, thể ăn hết đợt đến đợt khác.

 

Bảo Ni đem tặng ít, những nhà quen cô đều gửi tặng, mấy thầy cô ở thư viện cũng tặng mấy , đồng chí Lan Hoa là thích nhất, chị cũng nhận , Bảo Ni từng tặng chị .

 

Phần còn , Bảo Ni dẫn theo cô Địch và bà nội phơi khô rau khô hết.

 

Cô Địch đặc biệt thích tước vỏ đậu cô ve, cảm thấy cực kỳ giải tỏa áp lực. Tay những động tác đơn giản máy móc, đầu óc thể để trống, chẳng cần nghĩ ngợi gì.

 

Mỗi ngày cùng Bảo Ni và , họ kể những chuyện lông gà vỏ tỏi, học cách họ tận dụng nguồn lực để cho cuộc sống thêm hương thêm sắc, cô thật sự thấy vui vẻ hơn nhiều.

 

Đầu tháng Bảy, đám Lục Cửu thi xong, Bảo Ni giúp Hiên Vũ và Hiên Dật thu dọn đồ đạc, một ít đồ ăn mang cho Hiên Hạo, còn một ít thì gửi bưu điện luôn.

 

“Được , đồ đạc chỉ thế thôi, ngày mai hai đứa cùng mà chú hai tìm cho, đầu xa hết sức cẩn thận, đừng lo chuyện bao đồng.

 

Trên tàu hỏa đông phức tạp, đặc biệt là những chuyến miền Nam, nhiều là dân buôn bán ngược xuôi, hai đứa họ từng những gì .”

 

Bảo Ni dặn dò mấy , võ thuật của hai đứa cũng bình thường, nhưng cái tâm thấy chuyện bất bình chẳng tha thì bình thường chút nào.

 

“Con thím hai, tụi con sẽ ghi nhớ, sẽ cậy mạnh, cũng đồng cảm mù quáng, tàu đất khách quê , tụi con ai để dựa dẫm cả.”

 

Cố Hiên Vũ chính là do một tay bác cả Cố bồi dưỡng nên, ở thủ đô thể màng tất cả vì chống lưng.

 

“Được, con hiểu là , đến nơi an thì gọi điện về nhé, gọi về nhà hoặc văn phòng chú hai con cũng .”

 

Bảo Ni định dọn sang tứ hợp viện ở nên chắc trong nhà .

 

“Con thím hai.”

 

Ngày hôm , tiễn em Cố Hiên Vũ xong, Bảo Ni cũng thu dọn đồ đạc chuyển sang tứ hợp viện.

 

“Bà ngoại ơi, tụi con tới nè.”

 

Tam Thất thèm kiểu cụ non nữa, kéo Kiều Kiều chạy tót tứ hợp viện.

 

“Mẹ ơi, đoán xem cô Địch đang ở trong sân ?”

 

Lục Cửu bây giờ thích xem Tam Thất tấu hài, chỉ thông minh của em trai cô thấp, phản ứng não bộ cũng nhanh, xem nó tấu hài cũng chẳng dễ dàng gì.

 

“Mẹ đoán, khả năng cô ở đó là khá cao.”

 

Bảo Ni cũng xem, Tam Thất nhà cô chú trọng hình tượng lắm, dễ gì mắc .

 

Trong sân, Tam Thất đang ngay ngắn trò chuyện với cô Địch, họ tuy xem cảnh tấu hài nhưng chỉ cần nghĩ thôi cũng hình dung .

 

“Mẹ, ngày đám Lâm Ba sẽ tới, năm nay nhiệm vụ nghỉ phép, hai vợ chồng nó thể ở chơi thêm mấy ngày.”

 

Bảo Ni báo tin cho để bà vui mừng, đứa con út lúc nào cũng bà để tâm nhất.

 

“Mẹ , nó cũng sắp nghiệp , còn hai năm nữa là giải thoát .”

 

Mẹ Bảo Ni , đợi Lâm Ba nghiệp phân công công tác, bà sẽ giúp trông cháu nữa, cho nhẹ nợ.

 

“Được thôi, miễn là nỡ, đừng mà nhớ cháu trai là .”

 

“Mẹ thèm mà nhớ.”

 

Mẹ Bảo Ni cứng miệng , đứa trẻ do chính tay nuôi nấng từ nhỏ, tình cảm nó khác lắm.

 

“Không , con ở cùng bà nội cơ.” Kiều Kiều năm sáu tuổi , hiểu chuyện , nó ở với bà nội thời gian dài nên xa bà.

 

“Thằng quỷ nhỏ , bà nội già , còn sức trông cháu nữa , tìm ba cháu mà ở.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-497.html.]

 

Mẹ Bảo Ni vỗ m.ô.n.g cháu đích tôn một cái, béo lên .

 

Lúc vợ chồng Lâm Ba tới là Bảo Ni đón, đám Cố Dã nhiệm vụ, mấy ngày về.

 

“Chị, chúng em tới nè.”

 

Hai vợ chồng tay xách nách mang, vai đeo túi lớn túi nhỏ, chẳng mang theo những thứ gì mà nhiều thế.

 

“Hai đứa định chuyển nhà đấy , mang cái gì mà đùm đề thế ?”

 

Bảo Ni đỡ lấy đồ đạc tay Văn Lệ, cô sắp đè bẹp đến nơi .

 

“Chị ơi, vẫn là chị khỏe thật đấy.”

 

Tào Văn Lệ thở phào một cái, nặng quá mất.

 

“Mau thôi, xe buýt, rể các em bận việc gì mà mấy ngày về nhà, xe đón các em .”

 

Bảo Ni dẫn đường, ba lên xe buýt, vất vả lắm mới về tới tứ hợp viện.

 

Chương 402 Cha Bảo Ni rời

 

Người gặp bao giờ cũng tràn ngập niềm vui.

 

“Cụ, bà nội, ba !” Lâm Ba cũng mấy tháng gặp cha nên kích động chào hỏi.

 

“Tới , nghỉ ngơi con.”

 

Cha Bảo Ni thấy con trai cũng vui mừng, nhưng ông thuộc kiểu yêu thương để trong lòng chứ miệng, giống như Bảo Ni, bắt đầu hỏi han đủ thứ .

 

Lâm Hoằng Kiều cha thấy quen thuộc chút xa lạ, trốn lưng Tam Thất lén lút quan sát.

 

“Kiều Kiều, về nè con.”

 

Tào Văn Lệ đứa con trai cao thêm một đoạn, lòng thấy chua xót vô vàn, cô chỉ mỗi mụn con , thường xuyên xa cách, cô nhớ con lắm.

 

“Kiều Kiều, là đây, chẳng con vẫn luôn lẩm bẩm hỏi bao giờ về ?”

 

Mẹ Bảo Ni kéo Kiều Kiều , đứa trẻ chút kháng cự nhưng cũng ôm lòng.

 

Tào Văn Lệ thụp xuống, nhẹ nhàng nắm lấy tay Kiều Kiều, từ từ ôm c.h.ặ.t lấy hình bé nhỏ của con, đây chính là con trai cô mà!

 

“Mẹ ơi, bỏ rơi con nữa ?”

 

Giọng Kiều Kiều nghẹn ngào, Lâm Ba và Tào Văn Lệ mắt cũng đỏ hoe.

 

“Không bỏ rơi con nữa, sẽ bao giờ bỏ rơi con nữa , tháng Chín tới con cùng , sẽ đưa con học.”

 

Tào Văn Lệ lời con kìm bật thành tiếng, chớp mắt một cái con lớn thế , cô còn thể ôm con mấy năm nữa .

 

“Thật , gạt con chứ?”

 

Kiều Kiều chút tin, giọng đầy vẻ chắc chắn.

 

“Thật mà, hỏi kỹ , trường tiểu học gần trường thể học , đến lúc đó con học tiểu học, học đại học.”

 

Lời khẳng định của khiến Kiều Kiều vui mừng khôn xiết, nở nụ lâu thấy.

 

“Ông nội, bà nội, bảo đưa con học đấy, Tam Thất, thấy ?”

 

 

Loading...