Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 568
Cập nhật lúc: 2026-02-09 14:15:54
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lục Cửu, tiếng sóng biển ngủ sướng cực kỳ luôn. Lát nữa út đưa tụi lặn ?”
Mục Nam Phương từng thấy thế giới đáy biển nên khá tò mò.
“Có chứ, út tớ là lính hải quân, giờ vẫn đang học đại học, năm mới nghiệp.”
Trong lúc Lục Cửu đang trò chuyện với Mục Nam Phương thì nhóm Trịnh Quân cũng lượt ngủ dậy.
“Chà, dậy sớm thế, tớ cảm giác như vẫn đang ngủ thuyền . Tiếng sóng biển, dường như vẫn còn cảm giác chao đảo.”
Từ Nghị chắc là say sóng dư âm.
Mọi dậy vệ sinh cá nhân, trong sân bỗng chốc trở nên náo nhiệt.
Đợi ăn cơm xong, Lâm Ba và Bảo Ni dẫn họ rời , căn sân trở nên yên tĩnh , cứ như chim sẻ đều bay hết, tai cũng thanh tịnh.
Nhóm ông nội thì khá thích sự ồn ào , tuổi già thích náo nhiệt, lúc yên tĩnh quá thấy chút sợ hãi vô cớ.
Bảo Ni cũng lâu lắm lặn biển, khó khăn lắm mới về một chuyến, kiểu gì cũng thỏa mãn cơn thèm.
Cả nhóm chèo hai chiếc thuyền nhỏ ngoài, tới khu vực gần hòn đảo nhỏ mà nhóm Bảo Ni từng khai khẩn, nước ở đó đặc biệt trong xanh, còn thể bắt ít hải sản.
“Được , giờ một chút, mấy đứa lặn thì theo luyện tập, những khác lặn thì theo Lục Cửu.”
Lâm Ba dẫn những đứa luyện tập, những khác chuẩn xuống nước.
Trang thiết đầy đủ, Bảo Ni mặc đồ chỉnh tề, cả nhóm kiểm tra thiết cho , xác nhận an xong mới bắt đầu lặn xuống tại vị trí định.
Đại dương ô nhiễm thật đẽ, huyền bí, các loại cá bơi lội tung tăng, rong biển rập rờn, thật sự lời nào thể diễn tả hết .
Nhóm Bảo Ni chơi đùa vui vẻ, nhóm Mục Nam Phương học cũng khá nhanh, cơ bản nắm vững các kiến thức liên quan.
“Được , hôm nay tập đến đây thôi, lát nữa các cháu mặc thiết , để những lặn dẫn các cháu cảm nhận thế giới đáy biển.”
“Oa hô...”
Từ Nghị và phấn khích hò reo, thật quá, họ cứ tưởng mất vài ngày nữa mới lặn xuống cơ.
Nhóm Bảo Ni cũng , Từ Nghị và Từ Dương theo Bảo Ni và Tam Thất, Tam Thất tuy cũng mới học nhưng nắm bắt . Bảo Ni là cao thủ lặn biển, thể ứng phó với các tình huống bất ngờ.
Trịnh Quân đây từng học, giờ ôn một chút, theo Lâm Phong.
Mục Nam Phương là lính mới nhưng tốc độ tiếp thu nhanh, Lục Cửu cùng, Lục Cửu lặn khá giỏi.
Phân đội xong xuôi, kiểm tra thiết cho xong bắt đầu xuống nước.
Lục Cửu dẫn Mục Nam Phương, chỉ cho xem môi trường đáy biển, để dùng tay chạm những chú cá bơi lội bên cạnh, dắt tay bắt những con cá lớn đang ẩn nấp đáy...
Mục Nam Phương mười bảy tuổi, Lục Cửu dắt , trong lòng một cảm giác khó tả, chính cũng miêu tả thế nào.
Lần đầu lặn biển thể quá lâu, Lục Cửu dẫn Mục Nam Phương nổi lên mặt nước, khoảnh khắc trồi lên khỏi mặt nước đó, cảm giác của Mục Nam Phương càng mãnh liệt hơn. May mà thiết che chắn, nếu thì biểu cảm khác lạ của quá rõ ràng .
Lục Cửu hiệu tay, dẫn Mục Nam Phương thuyền, bắt đầu tháo thiết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-568.html.]
Lục Cửu mười bốn tuổi cao hơn một mét sáu, khuôn mặt phơi nắng đen nhưng đôi mắt thần, khiến thể phớt lờ.
“Cậu ngẩn đấy gì, mau quần áo chứ.”
Lục Cửu hiểu, Mục Nam Phương cứ ngây nghĩ gì .
“À, gì, tớ đang nghĩ, thật sự .”
Còn là cảnh thì chỉ Mục Nam Phương mới .
Mọi lượt về, điểm danh đủ quân xong chuẩn về bến, đó bắt hải sản ven bờ một chút để mấy đứa trải nghiệm niềm vui bắt hải sản.
Bên bờ biển lớn, những thiếu niên chạy nhảy, những tiếng kinh hô dứt khiến tâm trạng ai nấy đều vô thức trở nên nhẹ nhõm.
Cuộc sống như thế , tâm thái như thế , theo sự tăng lên của tuổi tác sẽ ngày càng ít !
Buổi tối ăn những loại hải sản do chính tay bắt về, cảm thấy càng thêm tươi ngon!
Lại trôi qua thêm mấy ngày sáng học tiếng Anh, chiều tập lặn, kỳ nghỉ qua hơn nửa, ngày rời sắp tới .
Lần Bảo Ni gọi điện cho Cố Dã, đầu dây bên giục cô về, chỉ bảo gầy , ngủ ngon giấc, trong nhà yên tĩnh quá...
Bảo Ni mà ngất, nghĩ đến ánh mắt chú nhỏ thím nhỏ, thật là sến súa.
Bảo Ni ghế bành nghĩ về Dã của , lòng thấy ngọt ngào, cho đến khi tiếng hò hét của chú nhỏ kéo tâm trí cô trở .
“Cha, , giấy báo nhập học tới , tới ...”
Căn sân nhỏ buổi trưa đ.á.n.h thức, cũng tỉnh cả ngủ.
“Chí Cường, chú gào cái gì thế?”
Thính lực của ông bà nội giảm sút nên rõ đứa con út gì.
“Cha , giấy báo nhập học của Lâm Phong tới , Đại học Quân y Kinh Thị, thì yên tâm . Mấy ngày nay Đại Hồng lo đến nhiệt cả mồm, cứ tưởng đỗ đấy.”
Chú nhỏ Bảo Ni ực ực uống cạn một ca nước lớn, chú cũng nóng lòng lắm, nếu đỗ thì phiền phức to.
“Đỗ , quá, cháu nội lên Kinh Thị , cái mà ở thời cổ đại chắc chắn là đỗ Tiến sĩ .”
Đôi mắt ông nội Bảo Ni đến híp , ông luôn kiên trì bắt bọn trẻ học, ngay cả những năm khó khăn nhất. Các con dâu hiểu lắm nhưng cũng ngăn cản, giờ thì .
“Chú nhỏ, chúc mừng chú nhé!”
Bảo Ni cũng vui, cô đương nhiên hy vọng nhà ngoại sống . Trong khả năng cô thể giúp một tay, nhưng bản họ cũng năng lực .
“Ừ, vui lắm, Bảo Ni, chú nhỏ vui lắm, cảm ơn con nhé. Trước đây chú từng chính thức lời cảm ơn con, cứ nghĩ nhà cư xử với thì hành động thực tế quan trọng hơn.
hôm nay chú lời cảm ơn con. Nếu vì Bảo Ni nhà , chú thể Tứ Hải Cư. Được ăn cơm nhà nước, tiền dư dả, bọn trẻ mới cơ hội lựa chọn.
Đặc biệt là Lâm Phong, năm ngoái phát huy , chỉ đỗ cao đẳng, nó cam tâm. Chúng điều kiện đó mới thể cho nó ôn thi , mới cơ hội đỗ trường đại học nó yêu thích, mới thể lên Kinh Thị.”
Chú nhỏ Bảo Ni những lời từ tận đáy lòng, đây chú vì nghĩ quan trọng hơn . khoảnh khắc chú kìm lòng mà .