Xuyên Về Năm 60, Bận Rộn Trồng Rau Trên Đảo - Chương 580
Cập nhật lúc: 2026-02-09 14:16:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bảo Ni ngờ thím út gấp gáp như , mới đến việc ngay .
“Bảo Ni, thím út cứ nghĩ đến việc khu nhà quân đội là thấy sợ, đợi khi nào dọn dẹp xong xuôi hết thì chúng mới qua đó nhận cửa nhận nhà.”
“ đấy, lời thím út con , chuyến chúng qua đây cũng sẽ ngay , vội gì một lúc . Chúng cứ xem nhà cho yên tâm. Phải dựng quán cơm lên sớm chừng nào thì mới yên lòng chừng nấy.”
Chú út Lâm quyết tâm dồn hết vốn liếng đưa vợ con qua đây nên áp lực lớn, chú nghĩ sớm kiếm tiền thì mới thấy vững .
“Dạ , con đưa qua đó. Chỗ đó gần chợ, cũng xa khu nhà quân đội lắm, xung quanh đều là khu dân cư, qua đông đúc lắm ạ.”
Bảo Ni cũng hiểu tâm trạng của chú út, chú chịu áp lực lớn để qua đây, khai trương sớm thì cũng sẽ an tâm hơn.
Đợi tài xế dừng xe gần khu nhà tập thể, Bảo Ni chỉ đường ở phía , dẫn họ thẳng đến căn nhà mới mua.
“Chú út, là chỗ ạ, con mở cửa, chuyển đồ xuống , tài xế đang vội .”
Bảo Ni trả tiền xe, gọi chú út và dọn đồ xuống.
“Đây là một cái sân nhỏ, phía là cửa hàng, trong là một cái sân, gian chính ba phòng, phía Đông và phía Tây mỗi bên một gian nhà phụ.”
Bảo Ni trong giới thiệu cấu trúc căn nhà.
“Bảo Ni, chỗ quá, thuận tiện thật, chạy chạy .”
Chú út Lâm liếc cấu trúc căn nhà, vui mừng, diện tích hề nhỏ.
Đợi khi đồ đạc chuyển hết trong, thím út Bảo Ni dẫn con dâu Đinh Hương xem từng phòng một.
“Ni t.ử, thật sự , rộng rãi, sạch sẽ, con dọn dẹp ?”
“Con chỉ sửa sang đơn giản một chút thôi ạ. Chú út, căn nhà là con mua đấy. Lúc xem nhà con ưng chỗ , chủ nhà chỉ bán chứ cho thuê nên con mua luôn.
Mọi cứ yên tâm mở quán, dù sửa sang thế nào cũng lo chủ nhà đổi ý đòi cho thuê nữa. Nếu ăn lâu dài thì vẫn nên trang trí sạch sẽ, sáng sủa một chút cho hút khách.”
Bảo Ni suy nghĩ của , vệ sinh đạt chuẩn.
“Ni t.ử, con mua căn nhà hết bao nhiêu tiền ?”
Thím út Bảo Ni giật nảy , mua nhà , chuyện thật là.
“Phải đấy, con tốn bao nhiêu tiền mới mua chỗ ?”
Chú út Lâm cũng ngờ đại điểu nhi (cháu gái) của trực tiếp mua một căn nhà.
“Chú út, thím út, con mua nhà là vì nó giá trị, để dành cho nó tăng giá. Nếu thì con thu tiền thuê nhà, cũng thể kiếm . Mọi đừng áp lực, con chỉ mua mỗi căn nhà , đều cho thuê hết .
Sau quán cơm kiếm tiền, cũng thể mua nhà, chuyển hộ khẩu qua đây, Lâm Nam và Đinh Hương con cái thì học cũng thuận tiện.”
Bảo Ni thật sự thích cấu trúc và vị trí của căn nhà nên mua để đầu tư, thu tiền thuê.
“Được thôi, chú út ghi nhận tấm lòng của con, kiếm tiền chú cũng sẽ mua nhà. Bảo Ni, chú và thím út với Lâm Nam bàn bạc , quán cơm chúng chia năm năm.”
Chú út Lâm vốn nghĩ sẽ để Bảo Ni góp ít tiền cùng kiếm tiền, ngờ Bảo Ni mua luôn cả căn nhà, thì cần góp tiền nữa, tiền thuê nhà cũng là một khoản lớn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-580.html.]
“Chú út, cần ạ, cứ tự , con tham gia , con cũng thể mà hưởng tiền của . Tiền thuê nhà thì chú cứ trả theo giá thị trường cho con là , những thứ khác thì cần ạ.”
Bảo Ni việc tham gia kinh doanh gây ảnh hưởng gì đến Cố Dã , cô cũng bận tâm nhiều, mỗi tháng thu tiền thuê nhà cộng với tiền lương là đủ cho gia đình cô sống .
“Được, chú út , tiền thuê nhà cứ theo ý con .”
Chú út của Bảo Ni cũng nghĩ đến Cố Dã, liệu ảnh hưởng gì .
“Chú út, đồ đạc cứ để ở đây , chúng về nhà con nhận cửa nhận nhà, cơm nước ở nhà chuẩn xong , ăn xong hãy về dọn dẹp .”
Lúc Bảo Ni , chị Hướng chuẩn nấu cơm .
“Được , nhận cửa nhận nhà nào. Ở nhà ai nấu cơm , Cố Dã hả con?”
“Dạ , Cố Dã công tác , nhà con thuê đầu bếp nấu cơm ạ. Tam Thất và Cố Dã đều thời gian nấu, con thì , chị Hướng đến hơn hai tháng , nấu ăn ngon lắm ạ.”
Bảo Ni giải thích một chút, dẫn cả nhóm về phía khu nhà quân đội.
Chương 467 Quán cơm dọn dẹp xong
“Chị Bảo Ni, Bảo Ni...”
Thím út Bảo Ni và Đinh Hương thấy các chiến sĩ trang v.ũ k.h.í đầy đủ gác ở cổng khu nhà quân đội thì chút căng thẳng, đây là đầu tiên họ thấy v.ũ k.h.í thật ở cự ly gần như , chứ đạo cụ mờ nhạt trong phim ảnh.
“Không ạ, đó là vị trí công tác của họ thôi.”
Sau khi đăng ký xong, Bảo Ni dẫn gia đình chú út đại viện, về phía sân nhà .
“Bảo Ni, khu nhà quân đội của con lớn hơn đảo nhiều quá, là nhà lầu thôi nhỉ!”
“Thím út, ở đây bộ đội đông nên nhà cũng đông ạ. Khu nhà quân đội là nhà lầu, còn những khu khác nhà chung cư kiểu cũ, cũng nhà lầu nhà vệ sinh riêng, đây chúng con ở nhà chung cư ba phòng ngủ một phòng khách ạ.”
Bảo Ni giải thích một chút, đảo ngay cả Tư lệnh cũng ở nhà cấp bốn chứ nhà lầu, thím út và đều thấy hiếu kỳ.
“Bảo Ni về , cơm chín tới đây.”
Chị Hướng từ trong bếp , thấy nhóm thì lên tiếng báo cơm xong.
“Chị Hướng, đây là chú út, thím út ở quê em, còn đây là em họ và em dâu em, họ sẽ thường xuyên qua đây ạ.”
Bảo Ni giới thiệu hai bên với , chị Hướng chú út Bảo Ni qua đây để mở quán cơm nên cũng khá khâm phục.
Chú út Lâm chị Hướng đây từng là đầu bếp ở tiệm cơm quốc doanh nên cũng khiêm tốn thỉnh giáo một chuyện về tiệm cơm ở Bắc Kinh. Hai bên đều khách sáo, khí khá .
Ăn cơm xong, thím út vội vàng về dọn dẹp đồ đạc, chú út cũng xem cửa hàng phía thế nào, cũng cho Bảo Ni theo, bảo cô bận việc gì thì cứ , sớm muộn gì họ cũng tự đối mặt với những việc vặt vãnh .
Bảo Ni cũng đang vội thu hoạch rau, bảo chú út và quen với căn nhà , chiều cô sẽ qua đó.
“Chú út, chú còn nhớ đường về nhà đó ạ?”
“Con coi thường chú út quá đấy, chú nhớ đường mà.”