“Ông nội, bà nội, nước ở đây phép thuật ạ, thể đổi màu da ?”
Tam Thất bố đen thui vì nắng, thầm nghĩ lúc nãy ngang qua hình như thấy chỗ bán mũ, lát nữa mua mấy cái, cháy nắng .
“Đen là biểu tượng của sức khỏe, các con chơi vài ngày cũng sẽ trở nên khỏe mạnh hơn thôi. Bố cho các con , ở đây nhiều trò lắm, ...”
Cố Dã dẫn ba đứa trẻ khoe báu vật của , chính là đủ loại vỏ sò.
“Mẹ, con thấy bố trở nên hoạt bát hẳn.”
“Ừ, cải lão đồng . Bố con tìm tuổi thơ, cả tháng nay chơi đến phát điên , nhưng mà thật sự là vui, cũng thích.”
Bảo Ni thèm quản nhóm Tam Thất nữa mà tìm ông lão nhà và mấy cục cưng nhỏ.
“Thật , đây con còn lo lắng khi bố nghỉ hưu sẽ thích nghi .”
Lục Cửu bố tràn đầy sức sống, trong lòng cảm thấy một dòng ấm áp chảy qua.
“Bố , em nghĩ nhiều , bố mong chờ ngày lâu lắm . Bố tham vọng quá lớn đối với sự nghiệp, bố quan tâm đến gia đình, đặc biệt là quan tâm đến .”
Tam Thất vẫn hiểu rõ ông già nhà , mảng khuyết thiếu trong lòng bố lấp đầy .
Năm mới , cả gia đình Cố Dã tụ họp tại Hải Nam, cùng tiếp xúc gần gũi với biển cả, bọn trẻ vui, Cố Dã càng vui hơn!
Chương 576 Phiên ngoại: Quay về
Ăn Tết xong, Cố Dã và Bảo Ni lưu luyến rời khỏi Hải Nam để về Kinh Thị.
Mấy hôm Lục Cửu gọi điện cô huấn luyện khép kín, Mục Nam Phương cũng một dự án quan trọng thể thoái thác. Trẻ con ai trông nom nên cần họ hỗ trợ một tay.
“Đi thôi, về trông cháu, đợi Nam Phương bận xong là chúng thể kết bạn du lịch tiếp .”
“Vâng, em cũng chút nhớ nhà , chúng cũng gần một năm .”
Bảo Ni nhẩm tính thời gian, họ từ cuối tháng năm năm ngoái, bây giờ là cuối tháng tư, tính cũng hơn nửa năm, gần một năm còn gì.
“Đi, mua vé máy bay, về nhà thôi.”
“Về nhà!”
Mỗi kéo một chiếc vali, hai với làn da đen nhẻm bước lên con đường về nhà.
“Ôi trời ơi, hai mới từ Châu Phi về đấy ?”
Tư lệnh Mục đợi sẵn trong sân nhà Cố Dã từ sớm, ánh nắng mùa xuân sưởi ấm lòng .
“Không Châu Phi, nhưng ở ven biển thì mà đen cho ?”
Cố Dã để hành lý sang một bên, cũng xuống chiếc ghế , Bảo Ni nhà , thích ánh nắng mặt trời.
“Có gì , hai một mạch gần một năm trời, chắc là chơi đến quên cả lối về nhỉ?”
“Vâng, thú vị lắm, bọn chơi ca nô, lướt sóng, lặn biển... nhiều trò lắm, cực kỳ luôn. Còn đủ loại trái cây, ngon tuyệt cú mèo.”
Cố Dã dậy mở vali, họ đặc biệt mang về một ít trái cây tươi.
“Ông nếm thử , đây là xoài, vải, mận, lát nữa bổ dừa cho ông uống.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-nam-60-ban-ron-trong-rau-tren-dao/chuong-718.html.]
Cố Dã bày ít trái cây, đồ đạc khác họ mang nhiều, nhiều nhất chính là trái cây tươi.
“Vậy nếm thử mới , đường xá xa xôi mấy ngàn dặm mang về, thật hiếm !”
Tư lệnh Mục ngờ Cố Dã còn mang trái cây về, thật là chu đáo.
“Vợ yêu cầu đấy, là mang về cho nếm thử của lạ. Bọn trẻ Tết đều ăn , cũng mang về cho các ông một ít. Ông cứ đợi mà xem, ngày mai mấy bà vợ mở tiệc cho mà xem.”
“Hai vợ chồng ông thật là phóng khoáng, cuộc sống trôi qua thật dư dả.”
Tư lệnh Mục cũng vô cùng ngưỡng mộ, họ thì chẳng còn cách nào khác, hai vợ chồng Nam Phương bận bịu lo cho con cái, họ bây giờ?
“Hai vợ chồng Nam Phương vẫn về , đợi họ về thì hai gia nhập với bọn , chúng cùng du ngoạn. Trẻ con vẫn nên ở gần bố nhiều hơn thì tình cảm mới . Chẳng xa, Lục Cửu và Tam Thất nhà chính là ví dụ, đều do một tay Bảo Ni nuôi lớn đấy.”
Cố Dã nhớ lúc Bảo Ni từ một bà bỉm sữa chẳng gì, đó thể thành thạo hiểu rõ nhu cầu của con, ngay cả khi lúc đó trẻ con vẫn diễn đạt.
“Chắc là sắp về , khi đợt kết thúc họ sẽ cùng tham gia dự án nữa, sẽ để một ở nhà bầu bạn với con.”
Tư lệnh Mục cũng trẻ con cần bố , ông bà dù đến cũng thể thế vị trí của cha .
Tư lệnh Mục và Cố Dã trong sân kể về những chuyện dọc đường , trong nhà Bảo Ni cũng đang gọi điện thoại.
“Chị Vệ Hồng , em về , ngày mai chị qua đây nhé, qua chỗ tứ hợp viện , em mang về một ít trái cây miền Nam, chị em tụ tập một bữa.”
“Được thôi, mấy hôm chị còn cùng Ngô Phương, Triệu Viện nhắc tới hai , xem hai quên mất còn một gia đình , một mạch gần một năm trời, thật là hưởng thụ!”
“Ha ha... bọn em còn chơi đủ , nếu Lục Cửu gọi điện thì kiểu gì cũng chơi đủ một năm mới về. Vậy chốt thế nhé, em gọi cho Ngô Phương và mấy nữa, ngày mai gặp ở tứ hợp viện.”
Bảo Ni cúp điện thoại của Chu Vệ Hồng, gọi cho Ngô Phương, Triệu Viện, hẹn thời gian tụ tập ngày mai.
“Lão Mục về ?”
“Về .”
Cố Dã kéo vali , Bảo Ni đón lấy, lấy hết trái cây nếu sẽ hỏng mất.
“Ngày mai qua tứ hợp viện tụ tập, em với Triệu Viện và mấy , mời vợ chồng lão Mục ?”
“ , họ thời gian .”
Cố Dã trong tắm rửa, cảm thấy quần áo mùi .
Ngày hôm , Bảo Ni và Cố Dã lái xe đến tứ hợp viện từ sớm.
Nhắc đến chiếc xe , là khi Bảo Ni nghỉ hưu tự bỏ tiền túi mua, tốn của cô ít tiền , nhưng dùng thì tiện.
Bảo Ni lượt mua thêm mấy căn cửa hàng và sân nhỏ, cửa hàng thì vẫn luôn cho thuê để thu tiền. Căn sân nhỏ mà đây chú út dùng để mở quán cơm, cũng giải tỏa, Bảo Ni chia bốn căn chung cư và một khoản tiền mặt.
“Nam Phương đến .”
Bảo Ni thấy chiếc xe đỗ cửa tứ hợp viện, đó là xe của Nam Phương.
Thấy xe của Cố Dã, Mục Nam Phương dắt con xuống xe, hai đứa trẻ nhào lòng Bảo Ni, mấy tháng gặp nên đang quấn quýt lắm.