Xuyên Về Nông Thôn: Mang Theo Hai Tiểu Bảo Và Một Kho Y Thuật - Chương 157
Cập nhật lúc: 2026-02-14 14:51:50
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Từng đợt tên bay xé gió mà đến, nhưng tất cả đều Ảnh vệ và Xích Dương đỡ .
Cùng lúc đó, vô sát thủ dần dần xuất hiện trong bóng tối, bọn chúng gần như hòa một với màn đêm.
Trong chớp mắt bao vây bộ căn nhà, bọn chúng tay cầm lưỡi d.a.o sắc bén, giống như u hồn trong đêm tối, mang theo sát cơ và nguy hiểm vô tận.
Xung quanh cả căn nhà tràn ngập sát ý, cảm giác áp bức nghẹt thở và sát khí cuồn cuộn ập tới, ngay cả mái nhà cũng áo đen.
Lãnh Tiêu Hàn cau c.h.ặ.t mày, ánh mắt sắc lạnh lên mái nhà, phía tiếng bước chân nhỏ, bụi trần cũng từ từ rơi xuống.
Tô Nguyệt ôm hai đứa trẻ co ro trong góc, vẻ mặt đầy sự nghiêm trọng, quả là chuyện đều dồn dập ập đến.
Hiện giờ nàng đưa hai đứa trẻ gian cũng , nếu sẽ lộ bí mật về gian.
Chỉ là Lãnh Tiêu Hàn và của đối phó nổi với những sát thủ do Quách thị phái đến .
Quách thị thật sự tay hào phóng, những kẻ thể so sánh với đám côn đồ .
Những giống như đám áo đen g.i.ế.c c.h.ế.t đám côn đồ , thâm bất khả trắc, võ công cao cường.
May mắn là bên cạnh Lãnh Tiêu Hàn cũng .
Bên ngoài nhà giao đấu hỗn loạn, đao quang kiếm ảnh, hoa mắt ch.óng mặt. Hai bên đều là cao thủ, chỉ trong nháy mắt qua vô chiêu.
áo đen đông hơn, gần như gấp mấy Ảnh vệ, mỗi Ảnh vệ đối phó với bốn năm tên áo đen, trông vô cùng chật vật.
May mắn là võ công của Ảnh vệ rõ ràng nhỉnh hơn đám áo đen một chút.
Mười hai Ảnh vệ tản bốn phía, hai bay lên mái nhà, bốn canh giữ cửa chính, những còn canh giữ cửa sổ, ngăn cho áo đen xông nhà.
Lãnh Tiêu Hàn bình tĩnh ở cửa sổ tình hình bên ngoài, cảnh giác lắng động tĩnh mái nhà.
Hắn thể tùy tiện ngoài, nếu lỡ như áo đen xông nhà, ba nương con nàng sẽ gặp nguy hiểm.
Những hắc y nhân thường, mà càng giống những sát thủ huấn luyện bài bản, rốt cuộc phụ nữ gì? Cớ chiêu dụ nhiều sát thủ đến ?
Tô Nguyệt dám thở mạnh, trái tim treo ngược lên cổ họng.
Tiếng đao kiếm giao ngày càng gần, hai đứa trẻ sợ hãi run rẩy cả , Vương Hựu Ninh thậm chí còn dám .
Ánh mắt chúng luôn hướng về phía Lãnh Tiêu Hàn.
Người là cha của chúng ?
trông thật đáng sợ, khiến khiếp sợ, dám gần.
"Ầm!"
lúc , cửa sổ phía bên Chính sảnh phát tiếng động lớn, khung cửa sổ vỡ tan tành, một hắc y nhân phá cửa sổ xông .
Cùng lúc đó, mái nhà cũng phát tiếng động dữ dội, phá thủng một lỗ lớn, mấy tên hắc y nhân từ trời giáng xuống.
Hô hấp của Tô Nguyệt tắc nghẽn, nàng ôm c.h.ặ.t hai đứa trẻ hơn nữa, nếu thật sự đến bước đường cùng, nàng chỉ thể đưa hai đứa trẻ gian một nữa, cũng chẳng cần quản đến việc bại lộ bại lộ.
Lãnh Tiêu Hàn lập tức che chắn mặt nương con nàng, ngược ánh đèn trong nhà, hình vĩ đại đổ xuống một mảng bóng râm, bao phủ cả ba nương con nàng.
Tô Nguyệt bóng lưng vững chãi như núi của , thầm nghĩ, dốc sức bảo vệ nương con , vì hai đứa trẻ nhất định cứu .
Các hắc y nhân tùy tiện xông lên, chúng , trong mắt ánh lên vẻ kiêng dè khi đàn ông mặt.
Người mang đến cho bọn chúng cảm giác cực kỳ nguy hiểm, còn đáng sợ hơn cả đám Ảnh Vệ bên ngoài cửa .
Lãnh Tiêu Hàn nheo mắt , sát ý lóe lên trong đáy mắt, lạnh giọng hỏi: "Các ngươi là sát thủ? Thuộc môn phái nào?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-nong-thon-mang-theo-hai-tieu-bao-va-mot-kho-y-thuat/chuong-157.html.]
Hắc y nhân tự nhiên sẽ trả lời, khi trao đổi ánh mắt trong chốc lát, chúng cùng tấn công về phía Lãnh Tiêu Hàn.
Lãnh Tiêu Hàn v.ũ k.h.í bên , còn bảo vệ nương con Tô Nguyệt, hơn nữa còn đang mang thương tích, tình thế tất nhiên là bất lợi.
võ công của rõ ràng mạnh hơn những sát thủ , một chưởng vỗ về phía n.g.ự.c sát thủ khi giao đấu đều mang theo kình phong mạnh mẽ, tên sát thủ đó đỡ nổi một chưởng, lập tức phun m.á.u tươi bay xa.
Mặc dù đối phó vô cùng ung dung, nhưng Tô Nguyệt vẫn xem đến mức kinh hồn bạt vía, hoa mắt ch.óng mặt, những lưỡi bén sáng lạnh đó mấy suýt Lãnh Tiêu Hàn thương, nhưng mỗi đều né một cách thần kỳ.
Vương Hựu Ninh nhắm mắt rúc lòng Tô Nguyệt, dám .
Còn Vương Hựu An lộ vẻ mặt kích động, đàn ông mắt thỏa mãn tưởng tượng của nó về phụ .
Nó siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m ngầm cổ vũ, cuối cùng còn kìm mà gọi lớn: "Cha, cố lên, cố lên! Đánh ngã những kẻ !"
Lãnh Tiêu Hàn thấy tiếng trẻ con non nớt , trong lòng dấy lên một cảm xúc kỳ lạ.
Hắn là Lãnh Tiêu Hàn, nhưng giờ đây cũng là Vương Phú Quý, nên đứa trẻ cũng xem như là con trai .
Hai kiếp đều là kẻ cô đơn, hổ thẹn với quốc gia, hổ thẹn với cha nương, nên mối bận tâm duy nhất của chính là Nhuẫn Nhuẫn của , và kiếp cuối cùng cũng một gia đình trọn vẹn.
phụ nữ rõ lai lịch liệu Nhuẫn Nhuẫn của ?
Trước đây từng nghĩ, Tô Nguyệt của kiếp lẽ là Nhuẫn Nhuẫn của đầu t.h.a.i mà thành, nhưng giờ Tô Nguyệt cũng còn là Tô Nguyệt nữa, chỉ cảm thấy mơ hồ.
Chỉ xao nhãng một chút, Lãnh Tiêu Hàn suýt nữa lưỡi bén thương, may mà thủ nhanh nhẹn, nữa vỗ một chưởng bay một hắc y nhân tiến sát.
hắc y nhân ngã xuống đất b.ắ.n ám khí từ trong tay áo, ánh mắt Lãnh Tiêu Hàn sắc lạnh, định né tránh, nhưng nghĩ đến ba nương con phía , đúng lúc hắc y nhân khác tấn công tới.
Hắn trực tiếp dùng tay nắm lấy lưỡi kiếm đ.â.m tới, hắc y nhân ngây , hẳn là từng thấy ai tay bắt bạch nhận.
Lãnh Tiêu Hàn dùng tay nắm lấy cổ tay , một phát kéo .
Tên hắc y nhân đó lập tức ám khí b.ắ.n trúng n.g.ự.c mà c.h.ế.t.
Tất cả chuyện đều diễn trong chớp nhoáng.
Tô Nguyệt nào từng chứng kiến cảnh tượng kịch tính đến , hôm đó là cuộc tàn sát đơn phương, còn hôm nay đúng là cao thủ so chiêu, chiêu nào cũng chí mạng.
Bây giờ nàng thật sự tận mắt thấy những cao thủ võ lâm như trong phim truyền hình.
Lãnh Tiêu Hàn vứt tên hắc y nhân c.h.ế.t , đoạt lấy thanh kiếm của , phi thẳng về phía hắc y nhân phóng ám khí.
Trường kiếm xuyên thẳng qua n.g.ự.c tên hắc y nhân.
Cảnh tượng vô cùng đẫm m.á.u, Tô Nguyệt theo bản năng che mắt hai đứa trẻ , bản nàng cũng nhắm mắt.
lúc , cửa Chính sảnh đá tung, Xích Dương xông , đầu mặt đều dính m.á.u, trông vẻ đáng sợ.
Hắn ném một thanh kiếm đen về phía Lãnh Tiêu Hàn.
"Gia, bội kiếm của ngài."
Lãnh Tiêu Hàn đưa tay đón lấy, càng lúc càng nhiều hắc y nhân tràn qua mái nhà và cửa sổ phá.
Xích Dương nhanh ch.óng đến bên cạnh Lãnh Tiêu Hàn.
Lãnh Tiêu Hàn rút trường kiếm, kiếm khỏi vỏ, tỏa sát ý và hàn khí, thanh kiếm đen tuyền, lưỡi kiếm lóe lên ánh sáng sắc lạnh.
Hai cùng đối phó với đám sát thủ tấn công, Lãnh Tiêu Hàn hỏi: "Ngươi chứ!"
Xích Dương hì hì, : "Đa tạ Gia quan tâm, thuộc hạ , đây đều là m.á.u của sát thủ."
Có Trường kiếm, Lãnh Tiêu Hàn tựa như thần trợ, tất cả sát thủ mặt đều yếu ớt chịu nổi một đòn.