Xuyên Về Thập Niên 60 Cả Nhà Đều Làm Thuê Cho Tôi - Chương 115: Tôi Muốn Báo Công An
Cập nhật lúc: 2026-04-20 00:05:49
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Rắc~”
“Á~~”
“Cô gái , cô dừng tay cô còn thương?”
Một đàn ông trung niên da ngăm đen, trán hai nếp nhăn sâu, chỉ Tần Mạn Tuyết trách móc.
“Ông bảo dừng tay, nhưng động chân mà.”
“Cô…”
Cảm thấy thể chuyện với Tần Mạn Tuyết, ông đầu bác cả Tần, tức giận : “Đại đội trưởng Tần, cô là của Cần Phấn đại đội các ông, ông xem chuyện giải quyết thế nào?”
“Mạn Tuyết, con chứ?”
Cha Tần đến bên cạnh Tần Mạn Tuyết, cô từ xuống , xem cô thương ở .
Tần Mạn Tuyết lắc đầu: “Bố, con , mấy còn đủ để con khởi động.”
Tần Mạn Tuyết chút tiếc nuối.
Sao đến nhanh như .
Đến muộn một chút.
Cô còn thể bẻ gãy thêm chân của mấy nữa.
“Không là .”
Bác cả Tần thở phào nhẹ nhõm .
Đại đội trưởng của Phấn Tiến đại đội tức đến suýt nữa thì ngất , “Các nên cho Phấn Tiến đại đội chúng một lời giải thích ?
Đang yên đang lành kết hôn, các đ.á.n.h .”
“Chuyện còn hỏi ?
Đánh chắc chắn là họ đáng đ.á.n.h , chị ba, họ bắt nạt chị , em lấy d.a.o c.h.é.m họ, dám bắt nạt chị ba của em, chán sống .”
Tần Mạn Nhuận nhe răng những nhà họ Trần đang rên rỉ đất.
Đại đội trưởng Phấn Tiến đại đội: “…………” Người của Cần Phấn đại đội đều là thổ phỉ , một đứa trẻ con mở miệng là lấy d.a.o c.h.é.m , bình thường ?
“Đại đội trưởng, ông chủ cho chúng , chúng thấy cô là em họ của Ngọc Phượng, tiếp đãi chu đáo, nhưng ngờ cô để ý Bạch Hổ ép nó theo.
Bạch Hổ chịu.
Con tiện nhân nhỏ đ.á.n.h Bạch Hổ.
Ngọc Phượng khuyên, Ngọc Phượng cũng đ.á.n.h.
Đây chính là một con điên.
Ông chủ cho chúng .”
“Hờ~”
“Rắc.”
“Á~”
“Sao cô còn động thủ?”
Tần Mạn Tuyết thèm đại đội của Phấn Tiến đại đội, giọng điệu uy h.i.ế.p : “Có miệng phun phân, thấy trong lòng thoải mái, trong lòng thoải mái thì chân lời.
Chuyện thể trách .”
“Cô…”
“ báo công an.”
Tần Mạn Tuyết dây dưa với họ, trực tiếp báo công an.
“Không !”
“Không !”
Mẹ Trần và đại đội trưởng của Phấn Tiến đại đội đồng thanh lên tiếng.
Tần Mạn Tuyết nháy mắt với Tần Mạn Nhuận.
Tần Mạn Nhuận chạy , bao lâu bê một cái ghế đẩu đến, đặt bên cạnh Tần Mạn Tuyết : “Chị ba, chị mệt , , xuống .”
“Ừm.”
Tần Mạn Tuyết gật đầu xuống.
Tần Mạn Nhuận lưng cô bóp vai cho cô.
Đại đội trưởng của Phấn Tiến đại đội thấy ghen tị ngứa răng.
Thằng em dạy dỗ thế nào .
Cháu trai ông còn lời như .
Tần Mạn Tuyết cảm nhận lực đạo vai, mặt lạnh : “ đang thương lượng với các , đang thông báo cho các .
Nhà họ Trần tiên để Tần Ngọc Phượng bảo đến đưa dâu.
Vừa nhà, một đám thanh niên trai tráng một lời ùa , mấy đứa con trai thành niên của nhà họ Trần hai lời xé quần áo .
Tâm tư là gì, nghĩ cần các cũng ?
Bị né , quát ngoài.
Họ một chiêu thành, nghĩ chiêu hạ t.h.u.ố.c.
Hờ~
Tưởng là đồ ngốc .
Một gia đình keo kiệt đến mức con trai kết hôn cũng nỡ rắc một viên kẹo pha nước đường cho , sẽ nghĩ rằng mặt to đến mức thể khiến con gà sắt nhổ lông.”
“Cô giả vờ?”
Mẹ Trần lúc còn gì hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-60-ca-nha-deu-lam-thue-cho-toi/chuong-115-toi-muon-bao-cong-an.html.]
“ .”
“Cái là quang minh chính đại xử lý các , còn lý.”
“Con tiện nhân, mày hại chúng tao.”
Cha Trần hung hăng trừng mắt cô.
“Anh hai.”
Tần Mạn Tuyết quan tâm đến sự căm hận của họ, dù cũng tác dụng gì, gọi trong phòng một tiếng.
“Đến đây.”
Anh hai Tần bưng bát .
Bác cả Tần thấy vội vàng nháy mắt với của Cần Phấn đại đội, mấy thanh niên trai tráng vai u thịt bắp chạy qua vây lấy hai Tần.
Ánh mắt cảnh giác của Phấn Tiến đại đội.
Đại đội trưởng của Phấn Tiến đại đội ánh mắt phòng như phòng trộm của họ, n.g.ự.c đau.
“Đại đội trưởng Tần, ông cần ?”
“Cần!”
Đại đội trưởng Phấn Tiến đại đội: “…………”
“Đây chính là nước đường nhà họ Trần hạ t.h.u.ố.c cho , cố ý giữ bằng chứng, nhân chứng, vật chứng đều , công an báo chắc .”
“Nhà họ Trần một tính một , đều lao cải cho .”
Tần Mạn Tuyết một cách dứt khoát.
Người của Phấn Tiến đại đội mà lạnh gáy.
Người là một nhân vật tàn nhẫn.
Không chỉ vũ lực mà còn đầu óc, từ đầu thấu toan tính của nhà họ Trần, hề tỏ , đùa giỡn nhà họ Trần trong lòng bàn tay.
Thật đáng sợ.
“Không, lao cải.
Ngọc Phượng, Ngọc Phượng, em mau cầu xin cô , các em là một nhà, cô sẽ lời em.”
Trần Bạch Lãng lời Tần Mạn Tuyết cũng còn quan tâm đến chân đau nữa, vùng vẫy bảo Tần Ngọc Phượng cầu xin Tần Mạn Tuyết.
“Em cầu xin.
Em cầu xin.
Bạch Lãng, chân gãy , đừng cử động lung tung.”
Tần Ngọc Phượng vẻ mặt đau lòng khuyên Trần Bạch Lãng.
Trần Bạch Lãng hề cảm kích, gầm lên thúc giục: “Bây giờ là lúc nào , mau cầu xin , còn học, còn công nhân, thể tội phạm lao cải.
Em mau lên.
Đều tại em.”
“Xin , Bạch Lãng, em sẽ để tội phạm lao cải , yên tâm.”
Nói xong về phía Tần Mạn Tuyết.
Kéo lê cơ thể đau đớn qua, “Mạn…”
“Bốp!”
“ , nếu cô ngậm miệng, ngại giúp cô ngậm miệng, cô tưởng cô thể thoát ?
Tần Ngọc Phượng, cho cô , nhà họ Trần đáng ghét.
Tần Ngọc Phượng cô càng khiến căm hận hơn, là em họ ruột của cô, cho dù thích cô đến , cô đưa dâu, cũng đến.
cô đối xử với như thế nào?
Cô rõ toan tính của nhà họ Trần, cô ngăn cản, cô còn tiếp tay cho giặc, còn lớn tiếng gì mà nên cảm ơn cô, cảm ơn cô cái b.úa.
Cút sang một bên, thấy cô là phiền.”
“Nhớ kỹ, Tần Ngọc Phượng cô từ hôm nay trở còn là chị họ của Tần Mạn Tuyết nữa.”
Tần Mạn Nhuận trừng mắt Tần Ngọc Phượng, “Tần Ngọc Phượng, cô lòng lang sói, giúp ngoài hại chị ba của , đ.á.n.h c.h.ế.t cô.”
“… hại Mạn Tuyết, đều là vì cho cô .
Mạn Tuyết sớm muộn gì cũng lấy chồng.
Gả nhà họ Trần gì , chồng , cũng sẽ đối với cô , …”
“Bốp!”
“Cô ngậm miệng cho .
Sao sinh một đứa súc sinh như cô.”
Bác cả Tần đến bây giờ cô vẫn thấy sai, tức giận giơ tay tát cho cô một cái.
“Cha?”
“Đừng gọi , cha cô, đứa con gái hại chị em trong nhà như cô.
Mạn Tuyết, bác cả xin con.
Con báo công an thì cứ báo .”
Bác cả Tần cảm thấy còn mặt mũi nào đối diện với cha Tần và Tần Mạn Tuyết, nếu hôm nay Tần Mạn Tuyết thật sự xảy chuyện, ông c.h.ế.t cũng thể đền tội.
“Anh cả, đến đồn công an một chuyến.”
Cha Tần xong sự việc, tay nắm c.h.ặ.t thành quyền, nếu sợ nhà họ Trần đ.á.n.h nữa, c.h.ế.t, ông nhất định sẽ đ.á.n.h họ một trận, mặt lạnh lệnh cho cả Tần.
“Vâng.”
Anh cả Tần lạnh lùng liếc Tần Ngọc Phượng, gật đầu.