Xuyên Về Thập Niên 60 Cả Nhà Đều Làm Thuê Cho Tôi - Chương 120: Đoạn Thân

Cập nhật lúc: 2026-04-20 00:05:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Về , về , cháu thấy bác hai dẫn chị họ hai về .”

 

Con trai út của chú út Tần, Tần Ngọc Giang vẻ mặt tươi chạy hét.

 

“Đâu?

 

Đâu cơ?”

 

Mẹ Tần thấy lời tinh thần chấn động hỏi.

 

“Kia kìa.”

 

Tần Ngọc Giang chỉ đám đang tới .

 

Mẹ Tần ngước mắt sang, thấy Tần Mạn Tuyết đang xe bò, mặt còn mang theo nụ , thần kinh đang căng thẳng liền thả lỏng, hốc mắt lập tức đỏ hoe.

 

“Về là , về là .”

 

“Mẹ?”

 

Tần Mạn Tuyết thấy nước mắt của Tần thì trong lòng hoảng hốt, cô sợ Tần nổi bão, nhưng cô sợ nước mắt của bà.

 

“Có thương ?”

 

Mẹ Tần thấy cô bất an, lau nước mắt, cô hỏi.

 

Tần Mạn Tuyết lắc đầu.

 

“Không thương là , nếu nhà họ Trần dám con thương, bà đây vác d.a.o c.h.é.m c.h.ế.t bọn chúng, dám ức h.i.ế.p con gái , chán sống .”

 

“Mẹ cần tay , một con đ.á.n.h gãy chân cả nhà bọn họ .”

 

“Đánh lắm.”

 

“Mạn Tuyết về , Mạn Tuyết.”

 

“Bà nội.”

 

Tần Mạn Tuyết bà nội Tần sắc mặt tái nhợt vội vàng tới đỡ bà.

 

Bà nội Tần run rẩy tay, sờ sờ mặt Tần Mạn Tuyết, sờ sờ cánh tay cô, xác nhận thương mới vẻ mặt tự trách : “Mạn Tuyết , bà nội với cháu.

 

Bà nội chỉ nghĩ là thể đưa dâu, ngờ Ngọc Phượng lang tâm cẩu phế như .

 

May mà cháu .

 

Nếu bà nội c.h.ế.t cũng thể yên lòng.”

 

“Bà nội, bà đừng , bà sống lâu trăm tuổi chứ.”

 

“Mẹ, chạy một chuyến cũng mệt , trong ăn .”

 

“Ừ, ừ.”

 

Tất cả sân, vốn dĩ là cỗ cưới gả con gái lúc cũng cần , xuống là thể ăn.

 

Mọi ăn kể chiến tích dũng của Tần Mạn Tuyết và bộ dạng hèn nhát của nhà họ Trần.

 

Cười vô cùng sảng khoái.

 

Bác gái cả Tần thì thôi.

 

Đợi tất cả ăn xong rời , trong nhà chỉ còn đại gia đình nhà họ Tần, ông nội Tần ở vị trí chủ tọa bác cả Tần : “Đối với Ngọc Phượng con định tính ?”

 

Mẹ Tần sớm chú ý tới vẻ thôi của bác gái cả Tần, vì sợ bọn họ dĩ hòa vi quý, bác gái cả Tần rớt vài giọt nước mắt mèo tha thứ cho Tần Ngọc Phượng.

 

Nên khi bác gái cả Tần lên tiếng mở miệng: “Cha , con xin đại diện cho phòng hai bày tỏ thái độ , đối xử với Tần Ngọc Phượng thế nào chúng con quan tâm, nhưng phòng hai chúng con và Tần Ngọc Phượng chính là kẻ thù.

 

Ai khuyên cũng đổi .

 

Nếu Đại Cương nể tình chú cháu, thì con sẽ ly hôn với Đại Cương.

 

thì con cũng tuyệt đối nhận một kẻ đẩy con gái con hố lửa .”

 

“Mẹ nó mà bà đòi ly hôn, hai cả đời cũng sẽ ly hôn.”

 

Cha Tần thấy Tần cả chuyện ly hôn , vội vàng bày tỏ thái độ.

 

chỉ thôi, ông quan tâm Tần Ngọc Phượng, đương nhiên sẽ ly hôn với ông.”

 

“Không quan tâm, quan tâm, Mạn Tuyết cũng là con gái mà.”

 

“Chú hai, thím hai, Ngọc Phượng...”

 

“Cha , con định cắt đứt quan hệ với Tần Ngọc Phượng, còn là con gái của Tần Đại Thiết con nữa, cũng còn là của Cần Phấn đại đội, là , đều liên quan đến con.

 

Con chỉ hai đứa con trai là Ngọc Phong và Ngọc Phi.”

 

“Cha nó...”

 

Bác gái cả Tần vẻ mặt dám tin bác cả Tần.

 

Bác cả Tần .

 

Chờ ông nội Tần lên tiếng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-60-ca-nha-deu-lam-thue-cho-toi/chuong-120-doan-than.html.]

Ông nội Tần run rẩy tay châm một tẩu t.h.u.ố.c, hút một , khói sặc ho sù sụ, cha Tần giúp vuốt lưng một lúc lâu mới ngừng ho.

 

“Con chắc chắn chứ?”

 

Ông nội Tần bác cả Tần hỏi.

 

Bác cả Tần đưa tay vuốt mặt, vẻ mặt suy sụp : “Cha, Ngọc Phượng nuôi dạy lệch lạc , tất cả chúng đều qua đó , nó hề một chút hối hận nào, còn mở miệng là vì cho Mạn Tuyết.

 

Nhà họ Trần đẩy nó nhận tội, nó mà còn định đồng ý.

 

Một kẻ phân biệt trong ngoài, rõ trắng đen như , con thể vì nó, mà sinh hiềm khích với chú hai, khiến Ngọc Phong và Mạn Phong chúng nó nảy sinh cách.”

 

Ông nội Tần liền vỗ bàn quyết định: “Vậy thì cắt đứt!”

 

“Cha?”

 

Bác gái cả Tần ngờ ông nội Tần cũng đồng ý.

 

Anh họ hai Tần thấy vẫn đành lòng, cứng rắn : “Mẹ, con vì chị cả mà sinh hiềm khích với bọn Mạn Tuyết, chị cả còn là chị cả nữa .

 

Bây giờ chị là con dâu nhà họ Trần.”

 

Bác gái cả Tần sự kiên quyết trong mắt họ hai Tần, rơi nước mắt gật đầu: “ nữa, đều theo .”

 

“Ngọc Phong con tìm quyền thái gia của con .”

 

“Vâng.”

 

Tần Ngọc Phong ậm ừ đáp một tiếng, đầu ngoài.

 

Không bao lâu, đỡ một ông lão tóc bạc trắng .

 

“Tần Hoài , thật sự quyết định cắt đứt quan hệ với Ngọc Phượng ?”

 

Người đến là trưởng thôn cũ của Phấn Tiến đại đội khi đổi tên thành đại đội.

 

Sở dĩ gọi ông , là vì ông chỉ là trưởng thôn mà còn là tộc trưởng nhà họ Tần, vai vế cũng cao, đại đội hễ chuyện gì trọng đại đều hỏi qua ông mới đưa quyết định.

 

Nếu bác cả Tần là nắm quyền danh nghĩa.

 

Thì ông chính là nắm quyền trong bóng tối.

 

“Cắt đứt , tâm tư của nó đều đặt ở nhà họ Tần, còn vì nhà chồng mà hãm hại chị em trong nhà, thì cứ chiều theo ý nó cắt đứt với cái nhà .”

 

Ông nội Tần thấy n.g.ự.c buồn bực.

 

Bao nhiêu năm nay đại đội từng chuyện cắt đứt quan hệ.

 

Nhà bọn họ trở thành đầu tiên, chuyện thể khiến trong lòng ông thoải mái .

 

“Quyền ông nội, phiền ông .”

 

Sắc mặt bác cả Tần cũng dễ , là đại đội trưởng của Cần Phấn đại đội dạy dỗ con gái , ông thật sự mặt mũi nào gặp một tay nâng đỡ lên vị trí đại đội trưởng .

 

“Ừm.”

 

Trưởng thôn cũ gật đầu một cái, xuống ghế, ánh mắt về phía Tần Mạn Tuyết, trong mắt tràn đầy sự ôn hòa, “Đây là con gái nhà Đại Cương ?”

 

“Quyền thái gia, cháu là con gái của Tần Đại Cương, Tần Mạn Tuyết.”

 

Trưởng thôn cũ vuốt râu, “Là một nha đầu lợi hại, hổ là con cháu của Cần Phấn đại đội , chịu để ức h.i.ế.p, cháu đúng lắm.”

 

“Cảm ơn quyền thái gia khen ngợi.”

 

Trưởng thôn cũ Tần Mạn Tuyết kiêu ngạo siểm nịnh, vẻ hài lòng mặt càng đậm hơn, đầu ông nội Tần: “Đã tâm tư đặt ở nhà thì nên cắt đứt, lấy giấy b.út , tờ giấy cắt đứt quan hệ lão già sẽ cho .”

 

“Đây ạ.”

 

Trưởng thôn cũ giấy b.út đưa đến mặt, đưa giấy b.út, : “Đây cũng là một đứa lanh lợi.”

 

Tần Mạn Nhuận toét miệng : “Cảm ơn quyền thái gia, cháu đều học theo chị ba cháu đấy ạ.”

 

“Học theo chị ba cháu là .”

 

Khen xong cầm b.út máy giấy cắt đứt quan hệ lên giấy.

 

“Xong , thành ba bản, đến lúc đó con đến Phấn Tiến đại đội bảo Tần Ngọc Phượng ký tên , giữ một bản, đưa cho nó một bản, tự giữ một bản.”

 

“Làm phiền quyền ông nội .”

 

“Không gì phiền cả, tự suy nghĩ kỹ là , giấy cắt đứt quan hệ do , , thì Tần Ngọc Phượng còn là của gia tộc họ Tần nữa.”

 

Giấy cắt đứt quan hệ do tộc trưởng nhà họ Tần , đồng nghĩa với việc gạch tên Tần Ngọc Phượng khỏi gia tộc.

 

“Con nhớ , nhất định sẽ quản nó nữa.”

 

“Nếu một ngày nó sai, chịu ba roi, quỳ từ đường ba ngày, lão già thể cho nó một cơ hội, nhưng bắt buộc là tự nó sai.

 

Được , thằng nhóc Ngọc Phong đưa về phòng .”

 

Trưởng thôn cũ sắc mặt cực kỳ tồi tệ của hai vợ chồng bọn họ cuối cùng vẫn mềm lòng, cho một cơ hội, còn về việc sửa đổi , thì là chuyện ông thể quyết định nữa.

 

Tần Mạn Tuyết lên tiếng.

 

Cần Phấn đại đội thế nào cô quản , nhưng cô vĩnh viễn bao giờ tha thứ cho Tần Ngọc Phượng.

 

 

Loading...