Xuyên Về Thập Niên 60 Cả Nhà Đều Làm Thuê Cho Tôi - Chương 98: Bằng Lái Xe Đã Có
Cập nhật lúc: 2026-04-19 14:27:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cô cũng đừng… Cô gì cơ?”
Lão Đỗ vốn thấy cô gì, còn định an ủi vài câu vì sợ nặng lời, kết quả Tần Mạn Tuyết ?
Điều thể ?
“Đỗ sư phụ, cháu nhớ ạ.”
“Cô thật sự nhớ ?
Nhớ hết ?
Tiểu Tần , chúng thể mà giả vờ , đây chỉ là trách nhiệm với chiếc xe, mà còn là trách nhiệm với chính bản cô.”
Lão Đỗ vẫn tin.
Tần Mạn Tuyết gật đầu: “Đỗ sư phụ, cháu ạ, bất kể là học tập việc đều thể chút giả dối nào, cháu thật sự nhớ .
Nếu tin, Đỗ sư phụ cứ chỉ cho cháu một vấn đề, cháu sẽ sửa.”
“Được.”
“Đây, chính là cái , cô xem xem vấn đề gì, sửa cho , nếu cô thật sự sửa , sẽ lập tức ký tên cho cô thi lấy bằng.
nếu cô sửa , thì cô luyện tập thêm nhiều .
với cô, kỳ thi của cô cần chữ ký của và lão Ngô, nếu thì thể nào cho cô đăng ký thi lấy bằng .
Thế nào?”
Tần Mạn Tuyết ngờ còn chuyện , đương nhiên là gật đầu đồng ý, “Được!”
Tần Mạn Tuyết cần nhiều cũng vấn đề ở , cầm dụng cụ lên định sửa, lão Đỗ thấy định gì đó, nhưng cuối cùng vẫn mở miệng.
Nhìn Tần Mạn Tuyết sửa chữa một cách thành thạo, quả thật tìm đúng vấn đề.
Sau khi sửa xong, lão Đỗ chỉ một chỗ khác.
Tần Mạn Tuyết một lời nào, bắt tay sửa chữa.
Vẫn là sửa xong.
Lão Đỗ tin tà ma.
Liên tiếp chỉ mấy chỗ, cuối cùng sửa hết những chỗ vấn đề của ông, mới thể thừa nhận: “Xem lão Ngô đúng, cô đúng là một thiên tài.
Đây, đây là giấy, cô tìm lão Ngô ký tên.
Rồi thể thi.”
“Cảm ơn Đỗ sư phụ.”
Tần Mạn Tuyết nhận lấy tờ giấy ghi tên lão Đỗ cho phép dự thi nghiệp cảm ơn.
“Đi .”
“Vâng.”
“Ngô sư phụ, Đỗ sư phụ cần thầy ký tên thì em mới thể tham gia kỳ thi.”
“Hô~, lão Đỗ nhanh cho qua , xem ông hài lòng với cô, lão Đỗ nổi tiếng là nghiêm khắc, trong tay ông mà học trong một tháng coi là nhanh .
Không ngờ cô mới một lúc mà ông chủ động đưa giấy cho cô.
Không tệ.”
Lão Ngô thấy Tần Mạn Tuyết cũng ngạc nhiên, tuy ông thừa nhận Tần Mạn Tuyết là thiên tài, nhưng lão Đỗ nổi tiếng là bướng bỉnh, hề nương tay chút nào, ông tưởng nhanh nhất cũng ngày mai.
Không ngờ nhanh như .
Xem ông vẫn đ.á.n.h giá thấp Tần Mạn Tuyết.
Tần Mạn Tuyết : “Đỗ sư phụ ạ.”
“Ha ha~, thôi, lúc rảnh, đưa cô qua đó. Bây giờ lúc thi, cô tự một e là cho thi.”
“Cảm ơn Ngô sư phụ.”
“Cảm ơn gì chứ, chỉ là một câu thôi.”
“Lão Trần, một học viên nghiệp ở chỗ và lão Đỗ , ông sắp xếp cho thi , đang chờ lấy bằng đấy.”
“ lão Ngô, ông đúng là tìm việc cho thật.
Cuối tháng là thi , chỉ còn mấy ngày nữa ông đợi , còn chạy qua đây tìm một chuyến.”
“Lãnh đạo, phiền ngài , thật sự đang chờ lấy bằng để , Ngô sư phụ cũng đang vội nên mới qua đây phiền ngài, lãnh đạo phiền ngài châm chước cho.”
“Lão Trần, ông đừng giả vờ nữa, đây là trường hợp đặc biệt , chỉ một lát thôi, đừng khó đồng chí nhỏ.”
“Được , .
Đây, đây là đề thi, một tiếng để xong, đạt thì sân thực hành.”
“Vâng, cảm ơn lãnh đạo.”
Tần Mạn Tuyết vẻ mặt cảm kích nhận lấy đề thi.
“Không cần cảm ơn, .”
“Vâng.”
Tần Mạn Tuyết cầm đề thi xuống, rút b.út máy , phát hiện chỉ là một quy tắc lái xe và kiến thức cơ khí, trong đầu đều sẵn, cần suy nghĩ, cứ thế xoèn xoẹt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-60-ca-nha-deu-lam-thue-cho-toi/chuong-98-bang-lai-xe-da-co.html.]
Thời gian thi một tiếng.
Nửa tiếng xong.
Kiểm tra một , xác định vấn đề gì mới dậy, “Lãnh đạo, xong .”
“Viết xong ?
Nhanh , đây, đưa cho .”
“Vâng.”
Lão Trần nhận lấy đề thi, chữ đó gật đầu: “Chữ tệ.”
Tiếp đó là chấm bài.
“Không tệ, trừ một chỗ đầy đủ , những chỗ khác đều vấn đề, chín mươi tám điểm, qua , thôi, xem cô lái xe thế nào.”
“Cái còn , do lão Ngô dạy chắc chắn kém .”
“Vậy cũng xem.”
Ba đến sân tập, Tần Mạn Tuyết ghế lái, lão Trần ghế phụ.
“Lái về phía , dừng bục , đó lùi , lái đến con đường trải đầy sỏi đá bên một vòng, giữa chừng tắt máy là .”
“Vâng.”
Tần Mạn Tuyết tiến lên, lùi xe, lái xe đoạn đường cũng vững.
“Dừng.”
Tần Mạn Tuyết dừng xe.
“Được , cô đạt .”
“Cảm ơn lãnh đạo.”
“Không cần cảm ơn, xuống , cấp bằng lái xe cho cô.”
“Vâng.”
“Lão Trần thế nào, sai chứ, lái xe vững ?”
“ là tệ.”
Ba về văn phòng của lão Trần, lão Trần lấy một tấm bằng lái xe từ trong ngăn kéo, điền thông tin cá nhân của Tần Mạn Tuyết, loại xe phép lái.
“Có mang ảnh ?”
“Có ạ.”
Tần Mạn Tuyết lấy tấm ảnh một inch mà nguyên chủ chụp đó đưa cho lão Trần.
Lão Trần ảnh, xác nhận là Tần Mạn Tuyết, đó dùng keo dán lên, đóng dấu.
Khoảnh khắc con dấu hạ xuống.
Tần Mạn Tuyết một nữa thấy giọng của hệ thống.
“Ting! Nhận bằng lái xe thành công.”
Khóe miệng Tần Mạn Tuyết giật giật, đây là bằng lái xe thưởng ?
Chắc chắn do cô tự thi ?
“Ký chủ, theo tình hình bình thường, cô nhanh nhất cũng một tháng mới lấy bằng, vì là phần thưởng của hệ thống nên cô mới thể lấy nhanh như .”
“Thôi .”
Bất kể là thưởng tự thi, chỉ cần bằng lái xe là .
“Đây, chúc mừng đồng chí Tần, là tài xế .”
“Cảm ơn lãnh đạo.”
“Không cần cảm ơn.”
“Không việc gì thì phiền lãnh đạo nữa.”
“Ừm.”
Tần Mạn Tuyết cảm ơn Ngô sư phụ một nữa cầm tấm bằng lái xe mới lò của rời , đợi đến khi ai, Tần Mạn Tuyết cuối cùng nhịn mà nhảy cẫng lên.
“Bảy , Tần Mạn Tuyết mà lấy tấm bằng lái xe mà kiếp kịp lấy, giỏi quá mất, nửa ngày lấy bằng .
Quả nhiên kiếp là do trường dạy lái .
Ngay cả môn một cũng thi một mới qua.
Ta còn nghi ngờ ngốc nữa chứ, đây ngốc, rõ ràng là thầy dạy ở trường lái dạy.
Xem , xem .
Đây dễ .”
007: “…………” Nếu nghĩ như thể khiến cô cân bằng tâm lý hơn, thì cứ cho là trường dạy lái , thầy dạy , cô vui là .
“Cái cất cho kỹ, đây là tấm bằng đầu tiên ở thế giới , ý nghĩa kỷ niệm.”
Tần Mạn Tuyết nhét bằng lái xe túi vỗ vỗ, một cảm giác vững chãi và tự tin tràn ngập trong trái tim vốn căng tràn, mơ hồ xu thế phun trào ngoài.
Bước chân nhẹ nhàng mà đầy khí thế ngoài cổng Sở quản lý xe.