Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 293: Thần Dược Hiệu Nghiệm, Phụ Tử Xấu Hổ
Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:50:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Lệnh Vũ còn đang ho khan, Mạnh Tường Phi cũng chẳng còn tâm trạng nào xem thư. Thấy thế, Thường Thúc liền theo ánh mắt hiệu của Mạnh Lệnh Vũ, mở thư xem.
Không xem , xem giật . Hắn cầm tờ giấy thư mà tay run lẩy bẩy, trong mắt b.ắ.n tinh quang.
“Nhị… Nhị thiếu gia…”
Nhị thiếu gia cứu !!
Hắn bên kích động, nhưng bên hai cha con bắt đầu trăng trối.
“Cha… khụ khụ khụ, thể của con, sợ là chịu nổi mùa đông … khụ khụ khụ, cha, cha nhất định … đón con trở về! Không thể… khụ khụ khụ, thể để… cái tên hàng giả … khụ khụ khụ… hại ! Khụ khụ khụ… cha nhất định …”
Mạnh Tường Phi mắt hổ rưng rưng, đối với bộ dáng trăng trối của con trai, một cỗ chua xót của đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh. Vừa định mở miệng thì thấy Thường Thúc kích động : “Nhị thiếu gia, gia chủ! Nơi t.h.u.ố.c a! Là… là Đại thiếu gia gửi tới.”
Mạnh Lệnh Vũ mấy năm nay uống t.h.u.ố.c vô kể, trừ t.h.u.ố.c bệnh viện lớn kê đơn còn ít t.h.u.ố.c dân gian ở nông thôn. Đám t.h.u.ố.c , hai cha con đều cho rằng Thường Thúc đang cầm cũng chẳng khác gì mấy bài t.h.u.ố.c dân gian .
Mạnh Lệnh Vũ còn công phu tự giễu: “Mấy năm nay cũng từng uống mấy cái phương t.h.u.ố.c dân gian đó… khụ khụ khụ… tác dụng gì… khụ khụ khụ…”
Thường Thúc mặc kệ tự giễu, trực tiếp mở nắp bình sứ nhỏ, theo lời dặn trong thư, lấy một viên nhét miệng Mạnh Lệnh Vũ, bồi thêm một ngụm nước linh tuyền pha loãng. Động tác quá nhanh và mạnh, Mạnh Lệnh Vũ trực tiếp sặc.
Mạnh Lệnh Vũ chút bất mãn, Thường Thúc hành sự thật trọng, suýt chút nữa mẻ răng!
“Khụ khụ khụ… Thường Thúc, ông… ông cũng mấy thứ t.h.u.ố.c căn bản vô dụng. Thân thể con cứ như , đừng phí tâm tư nữa.”
Mạnh Tường Phi còn đang chìm đắm trong bi thương sắp mất con, ngay cả cơn tức giận vì con trai cả đ.á.n.h tráo cũng tạm thời đè xuống.
Mạnh Lệnh Vũ như yên tâm, dặn dò Mạnh Tường Phi, ngàn vạn thể bạc đãi trai còn trở về.
“Cha, chuyện thể hồ đồ, cho dù luyến tiếc, cha cũng cần thiết tàn nhẫn. Mạnh Lệnh Vĩ cái tên súc sinh rõ ràng sớm phận của , còn chút áy náy ở nhà chúng tác oai tác quái. Những thứ hưởng thụ mấy năm nay đều là của ruột con!”
Mạnh Tường Phi trịnh trọng gật đầu: “Con yên tâm , cha sẽ mềm lòng. Cái tên kẻ vô ơnkia, cha sẽ tha cho !”
Nghe lời hứa của Mạnh Tường Phi, Mạnh Lệnh Vũ mới yên lòng. Cha tuy rằng ngốc, nhưng là trọng lời hứa, cũng là một đấng nam nhi đảm đương. Tuy rằng yêu như điên, nhưng chuyện lớn vẫn chút đầu óc… !
Đột nhiên, yên tâm, bổ sung: “Mẹ con cho dù luyến tiếc Mạnh Lệnh Vĩ cũng chỉ là nhất thời, chỉ cần bày sự thật, trong lòng bà khẳng định sẽ quyết đoán. Cha đừng sợ bà tổn thương mà giấu giếm một phần sự thật. Đến lúc đó bà mềm lòng, chuyện gì rõ ràng, tổn thương chính là chị dâu ruột của con!”
Cậu chỉ sợ cha đành lòng để đối mặt với sự thật tàn khốc , lôi cái cớ ôm nhầm ngoài ý , liền thuận lý thành chương giữ đứa con giả. Cho dù Mạnh Lệnh Vĩ là thì chuyện cũng suy xét xem tổn thương trai , huống chi là kẻ thối nát từ trong trứng?
Nghe con trai , Mạnh Tường Phi tức giận: “Nói con thế nào đấy? Mẹ con việc chừng mực.”
Mạnh Lệnh Vũ trong lòng trợn trắng mắt. Tình nhân trong mắt hóa Tây Thi, trong lòng cha , chừng đ.á.n.h rắm thì cũng là rắm tiên nữ, thơm!
Mạnh Lệnh Vũ vô lực phun tào cha trung niên đắm chìm trong tình yêu, vội vàng chuyển não sang chuyện suy xét đến.
“ , con nghi ngờ lúc sinh cả xong liền chậm chạp m.a.n.g t.h.a.i cũng b.út tích của Mạnh Lệnh Vĩ, chỉ là tra chứng cứ.”
Nghe lời , khí thế quanh Mạnh Tường Phi liền đổi. Cái tên súc sinh thế nhưng còn dám tay với vợ !
“Con yên tâm, kế tiếp giao cho cha tra!”
Có Mạnh Tường Phi tiếp nhận cái sạp lớn , Mạnh Lệnh Vũ nháy mắt bớt lo ít. Hai cha con một câu một lời trăng trối hậu sự, trực tiếp Thường Thúc đến ngây .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-60-chong-cu-om-ba-dua-con-den/chuong-293-than-duoc-hieu-nghiem-phu-tu-xau-ho.html.]
Không , hai bọn họ phát hiện sự đổi của Nhị thiếu gia ? Cùng một căn phòng mà như hai thế giới? Hắn bên sắp vui sướng phát điên, bên hai cha con còn chìm đắm trong bầu khí nghiêm túc trăng trối. Đây chẳng lẽ là một kiểu “lấy cảnh vui nổi bật nỗi buồn” khác loại?
Thậm chí, Mạnh Lệnh Vũ còn buồn rầu mở miệng: “Cha, khi con , trong nhà liền dựa cha!”
Mạnh thủ trưởng nháy mắt lệ mục.
“Cái đó… khụ, Nhị thiếu gia, hiện tại trăng trối hậu sự sớm !”
Lời , cả phòng tĩnh lặng. Hai cha con đồng thời về phía Thường Thúc - kẻ phá hoại khí.
Thường Thúc vẻ mặt vô cảm: “Nhị thiếu gia chẳng lẽ phát hiện chuyện trôi chảy hơn nhiều ?”
Mạnh Lệnh Vũ: “………”???
Mạnh Tường Phi: “………”!!!
Thật đúng là!
Không khí đột nhiên trở nên thật yên tĩnh… Điều thật sự hổ!
nháy mắt, hai cha con liền nhớ tới mới uống t.h.u.ố.c, bỗng nhiên đầu chằm chằm Thường Thúc… , cái bình sứ trong tay Thường Thúc!
Hảo gia hỏa, sinh thời Thường Thúc thế nhưng thể thấy trong mắt hai cha con Mạnh gia phát ánh sáng xanh lục! Thật là… vinh hạnh chi đến!
Mạnh Tường Phi trực tiếp phi tới đoạt lấy, cẩn thận đoan trang hai cái bình sứ khác .
“Tiểu Vũ, Tiểu Vũ, cái … cái thật sự dùng a!”
Mạnh Lệnh Vũ cũng thế nào, chỉ quên mất bộ dáng tin tưởng của , còn chút đắc ý mở miệng: “Đương nhiên, cũng xem là ai gửi tới!”
Thường Thúc: “………”
Ha hả, còn yên chờ c.h.ế.t trăng trối !
Mạnh Tường Phi cũng đổi hẳn bộ dáng tin tưởng đồ nhà quê, mặt tự nhiên mang theo chút vẻ “ hổ là con trai cả của ”.
Thường Thúc: “………”
Cái nhà , phục .
Có lẽ tác dụng của t.h.u.ố.c cho cha con Mạnh gia niềm tin lớn. Tuy gửi gắm hy vọng nó thể trị tận gốc bệnh cho Mạnh Lệnh Vũ, nhưng giảm bớt đau đớn, thậm chí kéo dài chút tuổi thọ cũng là .
Mạnh Lệnh Vũ ban đầu chú ý t.h.u.ố.c hiệu nghiệm thế nào, mãi đến hai tiếng , cổ họng vẫn ngứa, mới chợt phát hiện trai ruột khả năng thật sự kiếm t.h.u.ố.c cho !
Cậu lặp lặp lá thư Cố Cảnh Hoài vài , uống t.h.u.ố.c theo hướng dẫn đó. Một một viên, nước t.h.u.ố.c trong bình sứ t.h.u.ố.c dẫn, mỗi một ngụm nhỏ. Cứ uống đúng bữa như , uống xong một ít nhất thể giữ cho cổ họng ngứa năm sáu tiếng đồng hồ.
Mạnh Lệnh Vũ thế nhưng trải qua một mùa đông thoải mái nhất trong đời.
Ngày hôm khi nhận thư, liền một lá thư hồi âm gửi theo địa chỉ cũ. Bức thư là chuyên môn cho Cố Cảnh Hoài.
Nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, trong lòng Mạnh Lệnh Vũ khỏi nghĩ: Kinh thành tuyết rơi , ơi, thư em cho , nhận ?