Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 467: Ai Mới Là Kẻ Ngốc? Màn Kịch Của Chu Lão Gia Tử

Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:56:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu gia tam cữu gia dẫn con trai canh giữ ở bên cạnh Chu lão thái gia, đối mặt với sắc mặt càng ngày càng âm trầm của ông cụ, trong lòng Chu gia tam cữu gia cũng yên.

 

Không , thể nào, khả năng !

 

Mạnh gia việc lễ nghĩa như ?

 

Trong nhà trẻ con đầy tháng, thế nhưng mời cũng mời Chu gia?

 

Này quá thích hợp!

 

Chu gia tam cữu gia lặng lẽ ngẩng đầu, thoáng qua cha , trong lòng nhịn nghĩ:

 

Chẳng lẽ, Mạnh gia mời Chu gia, duy độc bỏ qua cha ?

 

Hắn trong lòng thể tin chuyện kỳ quặc , nhưng cảm thấy lấy cái nết của Mạnh gia, khả năng thật đúng là .

 

chuyện đau lòng , tuyệt đối thể từ miệng .

 

Lại do dự vài phút, Chu gia tam cữu gia : “A Ngôn, con ngoài xem, xe Mạnh gia tới ?”

 

Chu Văn Ngôn ở trong phòng sớm chờ kiên nhẫn, lời cha , vội vàng chạy ngoài xem.

 

Cũng trách Chu gia nhà cao cửa rộng, chuyện xảy ở tiền viện, truyền đến hậu viện còn cách một .

 

Nếu là ai vui vẻ truyền lời, phía xảy chuyện gì, thật đúng là .

 

Này , Chu Văn Ngôn đến phòng gác cổng, hỏi thăm nhân viên thuê chuyên môn trông cửa cho Chu gia, mới xe Mạnh gia sớm tới vài chuyến .

 

Người lớn đều sắp chở hết, chỉ còn kém mấy đứa trẻ con.

 

Chu Văn Ngôn trợn tròn mắt.

 

Này nó…… Khinh quá đáng !

 

Người gác cổng thấy tức giận, như an ủi một chút, vắt hết óc nhớ lời Nhị Bảo, : “Văn Ngôn thiếu gia đừng nóng giận, Mạnh nhị thiếu gia , tam phòng nếu là , lát nữa bọn họ còn tới một chuyến , lúc đem các kéo luôn.”

 

Chu Văn Ngôn tức điên: “Cái gì gọi là chúng nếu là ? Chúng thích đắn của cô út, vốn dĩ nên !”

 

Người gác cổng câm miệng , trong lòng đang khinh thường.

 

Chính cảm thấy chính thích đắn, nhất định coi các là thứ đắn gì để đối đãi.

 

Thứ do tiểu sinh , thật đúng là coi chính em ruột thịt của a?

 

Hắn tuy rằng ở Chu gia thời gian dài, nhưng cũng qua, bà nội ruột của Văn Ngôn thiếu gia thứ lành gì, thủ đoạn nhiều lắm !

 

Bằng năm đó, Chu lão thái gia nhiều con vợ lẽ con cái như , cũng sẽ đem những khác đều đưa nước ngoài tự sinh tự diệt, chỉ giữ mỗi Chu gia tam cữu gia .

 

Còn do đứa trẻ bản lĩnh lớn?

 

Đáng tiếc a, ông trời cũng là công bằng.

 

Tiểu tâm cơ nhiều như tổ ong, cuối cùng cũng thể an hưởng tuổi già, sớm đời nhà ma.

 

Chính thất thiện lương rộng lượng, chịu nhiều uất ức, cuối cùng sống thọ nhất, tận hưởng phúc khí con cháu.

 

Đời nhiều sự tình a, sớm niêm yết giá rõ ràng!

 

Người gác cổng tự giác tinh thần thăng hoa một phen, Chu Văn Ngôn còn , ngay mặt , khiêm tốn cúi đầu, nhưng trong lòng đang khinh thường phun tào !

 

Hắn tức giận vòng quanh hai vòng, : “Bọn họ lát nữa trở về còn đón ai a?”

 

Người gác cổng : “À, chuyên môn đón ai, là đại phòng cùng nhị phòng chuẩn quà đầy tháng cho hai vị tiểu thiếu gia cùng tiểu tiểu thư. Quá nhiều, lúc xe bỏ hết, Mạnh nhị thiếu chở thêm một chuyến.”

 

Chu Văn Ngôn: “………”

 

Hóa nó, chúng cuối cùng ké chính là xe chở hàng!

 

Hắn lười ở chỗ nhiều với gác cổng, vội vàng chạy về báo cho cha chuyện .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-60-chong-cu-om-ba-dua-con-den/chuong-467-ai-moi-la-ke-ngoc-man-kich-cua-chu-lao-gia-tu.html.]

Bước chân bước sân của Chu lão thái gia, liền thấy thanh âm của Chu lão thái thái.

 

Trêu đùa trung mang theo châm chọc : “Nha, mặc đồ mới thế , còn chờ tới đón ông ? Thôi đừng diễn nữa, ông bản cái mặt c.h.ế.t , còn xem náo nhiệt, cái trò gì ?”

 

Chu lão thái gia hiện tại gặp nhất chính là Chu lão thái thái.

 

Lúc trẻ ông nắm thóp bà, bà căn bản dám càn mặt ông, ông cũng liền phóng túng bay lên.

 

Hiện tại tuổi lớn, ông phóng túng cũng nổi nữa.

 

Con cả con thứ hai cũng còn lời ông, tùy ý ông bài bố.

 

Chu lão thái thái tự tin đủ đầy, dần dần liền đối với ông càn lên.

 

Mọi đều , nhất thời càn nhất thời sướng, vẫn luôn càn vẫn luôn sướng.

 

Từ khi Chu lão thái thái bắt đầu thả bay tự , bà liền còn tìm chuyện gì vui sướng hơn việc Chu lão thái gia ngột ngạt.

 

Hôm nay bà thể dự tiệc đầy tháng của chắt ngoại gái, bà tự nhiên chỉ thể tìm niềm vui ở chỗ khác bù đắp.

 

Chu lão thái gia tức giận mặt mày âm trầm, nâng lên tay run rẩy chỉ bà, : “Bà cút ngoài cho ! Bà cái đồ đàn bà đanh đá !”

 

Chu lão thái thái ông, khinh thường : “ đàn bà đanh đá? Nhà Thái gia thư hương gia truyền, Chu gia ông mới là đầy tiền! Ông nạp những cái đó di nương tiểu , kẻ nào một phong trần, so với còn đanh đá hơn? Ông chẳng là thích cái loại ? Hừ, hiện tại chê đanh đá? Đều là học theo mấy cục cưng tâm can của ông đấy!”

 

Chu lão thái gia tức giận mặt lúc đỏ lúc xanh, run rẩy mắng: “Bà đều bao nhiêu tuổi , còn nhắc cái , bà cái đồ già nên nết, già hổ!”

 

Chu lão thái thái sợ ngây .

 

Ngọa tào, ông chuyện liêm sỉ với ?

 

“Không năm đó lúc ông phong lưu vô sỉ, cũng thật hiếm lạ, ông thế mà chuyện liêm sỉ với ? Này chẳng khác nào bọn buôn phổ cập kiến thức về sự đáng hổ của nạn buôn ? Đạo đức giả màu, càng hổ!”

 

Chu lão thái gia tức giận n.g.ự.c phập phồng, Chu gia tam cữu chỉ dám ở một bên vuốt n.g.ự.c cho cha thuận khí, một câu dám ho he.

 

Vị cả của tuy rằng thủ đoạn gì, hiện giờ cũng bất quá là b.ắ.n pháo miệng chọc tức cha , nhưng nhị ca của dọa a, dám chọc!

 

Chu lão thái gia tức giận một lúc, nhanh liền nghĩ thông.

 

Ông thể tức giận như , khí đại thương , thương mệnh đoản.

 

Đi cái bà la sát , chẳng xem bà nhảy múa nắp quan tài của ?

 

Kia , !

 

Dựa ý niệm như khuyên giải chính , Chu lão thái gia mới dần dần bớt giận.

 

Theo : “Sao bà ? Hừ, là bọn họ đều quên bà chứ!”

 

Tuy rằng khả năng, nhưng Chu lão thái gia chính là châm chọc bà một chút.

 

Rốt cuộc, con cái đều là hai bọn họ sinh , dựa cái gì bà liền con cháu vây quanh đầu gối, ông ai ưa?

 

Không công bằng!

 

Chu lão thái thái khinh thường , : “Ông tưởng giống ông chắc, là vì Nhị Bảo bọn nó thương , thấy tuổi cao, dạo sinh bệnh, nỡ để lăn lộn!

 

Tuy rằng cũng thật tiếc nuối, nhưng là các cháu trai lớn của đều hứa, sẽ vẽ chân dung Tứ Bảo cùng Tiểu Bảo cho xem!

 

chuẩn quà tặng đặc biệt cho Tứ Bảo và Tiểu Bảo, tin tưởng hai bảo bối nhỏ, khẳng định sẽ giận bà cố ngoại .”

 

Chu lão thái gia , cũng yên.

 

Cái lòng hiếu thắng c.h.ế.t tiệt của đàn ông hừng hực bùng cháy, : “Trong tay bà thể thứ gì? Trong rương của còn nguyên tôn tượng Quan Âm bằng ngọc dương chi, đông châu màu vàng to bằng trứng bồ câu vớt từ Nam Hải , cho bé gái đeo là nhất!”

 

Chu lão thái thái sắc mặt đổi đổi, : “Ai thèm? Con cả con thứ hai của chuẩn cả một xe quà cho hai bảo bối nhỏ, còn thèm hai món của ông?”

 

Chu lão thái gia lỗ mũi hừ lạnh một tiếng, : “Một xe tính là cái gì? Giống như ai ! Lão tam, đem hai cái rương gầm giường của tao đây! Tao cũng tin bảo bối của tao thể ít hơn hai thằng nhãi con !”

 

Chu gia tam cữu gia: “………”

 

 

Loading...