Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 484: Thư Nhà Gửi Tới, Phản Ứng Của Những Người Cha
Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:56:37
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trúc Thiên Lâm mở to hai mắt, sợ tới mức thịt mặt đều run rẩy. Cậu bé nãi thanh nãi khí nghiêm túc : “Vậy, mau chạy a!”
Xem , ngay cả đứa bé bốn năm tuổi còn , gặp sói xám là chạy. Càng cần đến Trúc tam cữu – coi Trúc Thiên Thiên như tròng mắt.
Trúc tam cữu ác nhiều, trực tiếp lệnh cho Nhị Nha: “Nhị Nha, thư cho tiểu cô cô cháu, bảo cút!”
Mặc kệ là cái gì “hảo” nam nhân, dám đối với con gái ông ôm tà tâm nhiều năm như , thì cứ bảo cút!
Đây đại khái là cảm nhận trực quan và phổ biến nhất của tất cả những cha cuồng con gái thiên hạ. Lúc , cơn phẫn nộ vì cướp mất con gái sớm vượt qua tâm trạng lý trí tuyển chọn con rể cho con.
cũng may, Trúc gia cũng chỉ ông. Trúc Tam tẩu vung tay lên, trực tiếp giáng một cái tát vai chồng.
“Ông sang một bên đợi , bớt ở chỗ kêu kêu quát quát. Con gái còn gì , đến lượt ông ầm ĩ.”
Trúc tam cữu mím c.h.ặ.t môi, giận mà dám gì.
Nhìn phụ nữ trong nhà xúm một chỗ thương lượng cách hồi âm, Trúc nhị cữu mới cọ tới cọ lui, lén lút tiến đến bên cạnh tam nhà . Vỗ vỗ vai em trai, một bộ đồng bệnh tương liên : “Lão tam a, hiểu tâm trạng của chú, năm đó thằng nhóc họ La tới cầu hôn Trăn Trăn, cũng là tâm trạng .”
Trúc tam cữu đầu trai một cái, trầm mặc hai giây, đó : “Trăn Trăn tính cách sảng khoái hào phóng, gặp chuyện cũng thể gánh vác. Thiên Thiên tính tình mềm yếu như , chuyện chậm, cãi với cũng nhanh nhẹn. Thằng nhóc Thường Thanh nhà ở Kinh thành, xa nhà như , em thể yên tâm để bọn nó yêu đương?”
Trúc nhị cữu trầm tư một giây, : “Cũng , Kinh thành vẫn là quá xa, con gái rốt cuộc vẫn thể gả xa. Bằng con gái buổi sáng bắt nạt, buổi tối bàn tay cha vợ hô lên mặt con rể, thì thật hả giận!”
Trúc đại cữu mới ghé gần, liền nhị nhà những lời . Cạn lời một hồi lâu, ông : “Lão tam đang lo lắng cho Thiên Thiên, chú cứ nhất định ở chỗ chỉnh mấy cái ngôn luận giật gân, mau sang một bên đợi .”
Trúc nhị cữu đồng tình : “Đại ca, thể em như ? Lời em tuy rằng khó , nhưng xác thật là lời thật a! Đây đều là bài học kinh nghiệm của em, là cảm nhận rõ ràng của em.”
Trúc đại cữu lạnh: “A, còn bài học kinh nghiệm? Anh thấy mấy lời cũng áp dụng lên chú! Bài học kinh nghiệm của chú nên là buổi sáng Trăn Trăn đ.á.n.h , buổi tối Vận Thành chạy đến mặt chú lóc kể lể, mới là gả xa!”
Trúc nhị cữu á khẩu trả lời : “………”
Trúc tam cữu đầy mặt hâm mộ: “………”
Bị đại ca bóc mẽ, Trúc nhị cữu mặt nhịn , : “Hừ, đại ca con gái, thể hiểu cảm nhận của những cha con gái như chúng em?”
Trúc đại cữu: “………”
Được lắm, tổn thương đúng !
“Anh con gái, nhưng cháu gái! Chờ về Đại Nha Nhị Nha nhà cũng gả chồng, nhất định sẽ lý trí một chút để trấn cửa ải cho chúng nó.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-60-chong-cu-om-ba-dua-con-den/chuong-484-thu-nha-gui-toi-phan-ung-cua-nhung-nguoi-cha.html.]
Trúc nhị cữu phục: “Kia giống , xưa bằng nay!”
Vì thế, ba em liền triển khai cuộc thảo luận kịch liệt về vấn đề con gái gả xa.
Mà bên , Trúc Tam tẩu cùng chị em dâu và chồng thảo luận phương thức hồi âm nhất. Các bà nhất trí cho rằng, mắt cứ theo ý Trúc Thiên Thiên, thể thử tiếp xúc với Thường Thanh, nhưng cần hỏi khéo về tính tình nhà , cùng với thái độ của cha . Nếu là loại coi thường dân quê, thì mau ch.óng chạy trốn, tuyệt đối thể để bản chịu ủy khuất.
Bên Nhị Nha xong ý kiến của các bà các , bên cánh đàn ông mắt thấy rốt cuộc cũng đến lượt , vội vàng chen thêm lời.
“Nhị Nha, cháu cứ với tiểu cô cô cháu, thử thì thể, cần quá thật lòng, cần để tâm! Nếu vui vẻ thì ở chung, thoải mái thì buông tay, chúng chấp nhất kết quả cuối cùng.”
Trúc tam cữu trịnh trọng .
Trúc nhị cữu theo bổ sung: “ , bảo Thiên Thiên đừng quá để chuyện trong lòng, chẳng chỉ là yêu đương thôi ! Có thể lựa chọn đối tượng thì cứ chuyện, thoải mái thì chia tay. Hết thảy lấy ý chuẩn, đừng sợ Kinh thành !”
Bọn họ đem những lời đáng tin cậy hết một lượt, Trúc đại cữu cũng dặn dò một câu: “Con gái chuyện bạn bè bảo vệ bản , đừng tin quá nhiều lời ngon tiếng ngọt của đàn ông. Đặc biệt là buổi tối, ngoài cùng !”
Một khi mở đề tài , trái tim Trúc tam cữu bắt đầu lo lắng. Vì thế ông túm lấy Nhị Nha, lải nhải thật lâu, bức thư dày cộp mới tính là xong.
Nhị Nha vẫy vẫy cổ tay mỏi nhừ, giao thư cho Trúc tam cữu, để ngày mai ông bưu điện gửi . Chuyện coi như tạm xong, trong nhà cũng sôi nổi ai về nhà nấy nghỉ ngơi.
Đại Nha trầm mặc về phòng , Nhị Nha đuổi theo, tiến đến bên cạnh chị, chủ động bắt chuyện: “Chị, chị xem chúng tìm đối tượng, trong nhà cũng như lâm đại địch thế ? Hì hì, chị xem tam gia gia kìa, bình thường ít , một ngày một câu. Gặp chuyện của tiểu cô cô, đảo mắt thành một ông già lải nhải.”
Cô bé lải nhải, chia sẻ tâm trạng với chị gái. đến chỗ , Đại Nha lạnh một tiếng, : “Có lẽ đối với mày, trong nhà cũng sẽ như lâm đại địch như !”
Nói xong, liền bỏ Nhị Nha, bước nhanh mất. Chỉ còn Nhị Nha ở phía , vẻ mặt mờ mịt ngẩn ngơ bóng lưng chị.
Kỳ thật, cô bé chút hiểu lắm, vì thái độ của chị gái đối với trong nhà khó hiểu như . Cô bé chị gái và cùng một sinh , nhưng chị gái từ nhỏ ở trong nhà , cô bé cũng từng gặp ruột của chị. Các cô lớn lên cùng , gia phong Trúc gia cũng là hữu cung, chị em hòa thuận, bởi , cô bé đối với chị tình cảm.
Mặc dù chị thích chuyện, luôn âm trầm một khuôn mặt với cô bé. Đối với cô em gái duy nhất cũng lắm, thậm chí ngẫu nhiên còn mang theo địch ý. cô bé vẫn cận chị, cùng chị chơi đùa.
Hơn nữa, khi học, tiếp xúc với nhiều bạn bè, chuyện nhà khác nhiều hơn, cô bé mới tất cả kế đều giống . Mẹ cô bé bao giờ khắt khe chuyện ăn mặc chi tiêu của chị gái, cô bé cái gì, chị gái cũng đều . Thậm chí về quần áo, tỷ như áo bông, cô bé bây giờ còn mặc đồ cũ của chị gái ! chị gái cô mặc quần áo, nay đều là đồ mới. Đương nhiên, điều cũng do chị là đứa con lớn nhất trong nhà.
Chuyện ăn uống cũng , cô bé cái gì, đôi khi đang ăn, đều sẽ nhắc nhở một câu: “Đừng quên để phần cho chị con”.
cô bé từ miệng bạn học kể về kế, đều là ác độc, là xa, là hai mặt…… Các bạn quần áo mới, ăn đủ no. Có vài áo bông bên ngoài vải thì , bên trong bông thì đen, nát, còn lẫn cả tơ liễu. Nhìn phồng lên dày dặn, mặc lên chẳng giữ ấm, gió lạnh thổi qua là run cầm cập.
Bởi vì cô bé là kế, cô bé phá lệ chú ý đến cuộc sống của những đứa con riêng, dò hỏi xem kế bọn họ thế nào. Rất thống nhất, cô bé cơ hồ từng qua kế nào hà khắc với con riêng. Cho dù ngoài mặt mắng c.h.ử.i đ.á.n.h đập, nhưng chiêu trò chỉnh đốn con cái cũng hoa hoè loè loẹt. Không kế nào quan tâm đến chuyện ăn mặc ngủ nghỉ, học tập thành tích của con riêng, trừ bỏ cô bé.