Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 509: Vạch Trần Sự Thật, Kế Hoạch Phản Công Của Bốn Thiếu Niên

Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:57:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ kiếp, chuyện cũng quá thất đức , bọn họ sợ gặp báo ứng ?” Vương Hồng Binh tức giận mắng.

 

Thạch Cường vẻ mặt lạnh lùng, : “Bọn họ nếu dám , còn thể sợ báo ứng ?”

 

Lúc , hai bọn họ cũng hiểu rõ những gì Triệu Kiệt , cảm giác da đầu tê dại. Lòng nếu đen tối, thì còn đáng sợ hơn cả ma quỷ!

 

Chuyện , nếu nhờ mợ cả nhà họ Mạnh nghi ngờ, bảo bọn họ điều tra, thì lẽ sự thật vĩnh viễn chôn vùi trong dòng sông thời gian.

 

Trương Diễm Hồng sẽ nghiệp đại học danh tiếng, từ đây mang theo phận hào nhoáng mà sống vẻ vang. Còn Trương Hồng Diễm ở nông thôn thì ? Cô sẽ vận mệnh vô thường mài mòn ý chí chiến đấu, cuối cùng phục tùng sự sắp đặt của nhà, vội vội vàng vàng gả chồng, từ đây sống một đời tầm thường vô vi.

 

Vận khí thì gặp thương , nhà chồng dễ chung sống, lấy niềm tin cuộc sống, vun vén những ngày tháng bình phàm mà vui vẻ. bọn họ đều , khả năng đó là cực nhỏ. Cô thể sẽ sống cả đời trong sự cam lòng, tình nguyện.

 

“Thật kiếp tâm địa đen tối, đây là đ.á.n.h tráo cuộc đời khác, cướp đoạt mệnh của ! Nữ nhân thế mà còn mặt mũi chép luận văn của cháu gái nhà đẻ mợ cả, đó còn trả đũa ngược ?” Vương Hồng Binh quả thực thể tưởng tượng nổi.

 

Trên đời , thế mà kẻ mặt dày vô sỉ đến mức !

 

Triệu Kiệt : “Cho nên, chúng thu thập thêm nhiều chứng cứ nữa, đó nhanh ch.óng về Kinh, xin chỉ thị của mợ cả. Hừ, cứ nghĩ đến cảnh thể vạch trần bộ mặt thật của ả đàn bà đáng ghê tởm , tớ liền thấy nhiệt huyết sôi trào!”

 

“Cũng , đổi một góc độ khác mà nghĩ, báo ứng của nữ nhân rốt cuộc cũng tới , chúng chính là thúc đẩy, cũng coi như là trừng ác dương thiện!” Vương Hồng Binh vẻ mặt hưng phấn .

 

Chủ nghĩa hùng của thiếu niên, rốt cuộc cũng đất dụng võ.

 

Bốn thanh niên sửa sang sổ ghi chép của từng , nán thêm hai ngày, đó liền trở về Kinh thành.

 

Bốn cầm kết quả điều tra, hấp tấp chạy tới Mạnh gia.

 

Tới nơi, Trúc T.ử Diệp đang ở trường học, Mạnh Lệnh Vũ ở nhà chiêu đãi bọn họ. Anh nhận lấy cuốn sổ, trực tiếp dẫn bốn tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa.

 

Trong bữa cơm, bốn kể đầu đuôi câu chuyện.

 

“Gì cơ? Cái kẻ giả mạo , tên thật là Trương Diễm Hồng?”

 

Bốn , buồn bực vì ngạc nhiên như , nhưng đều gật đầu : “ , tên là Trương Diễm Hồng.”

 

Mạnh Lệnh Vũ vỗ vỗ miệng , cái thật đúng là cái miệng quạ đen khai quang mà! Lúc miệng nhanh nhảu niệm sai tên , ngờ thế mà trúng phóc tên thật!

 

“Được , mấy đứa ăn món gì cứ việc gọi. Mấy đứa coi như giúp chị dâu cả của một đại ân!”

 

“Đâu , chúng em kỳ thật cũng tốn công sức gì mấy.”

 

đúng, chỉ là tìm vài tán gẫu chuyện thôi, đều là việc nhỏ mà!” Triệu Kiệt cùng Vương Hồng Binh khách khí .

 

Mạnh Lệnh Vũ cũng hàm hồ, thấy bọn họ gọi, tự xoát xoát gọi nhiều món thịt.

 

“Hôm nay buổi tối chị dâu trở về xem xong những cuốn sổ , ngày mai phỏng chừng còn chuyện với mấy đứa. Lát nữa ăn cơm xong, mấy đứa về nhà nghỉ ngơi một chút, ngày mai đến nhà một chuyến.”

 

“Vâng ạ.”

 

Tới buổi tối, Trúc T.ử Diệp tan học về nhà, kết quả ghi chép trong sổ, quả nhiên đúng như Mạnh Lệnh Vũ : “Ngày mai liên hệ bọn họ , chị còn việc nhờ bọn họ giúp.”

 

“Được.”

 

Chuyện mắt coi như sáng tỏ, kế tiếp chính là tố cáo, đó tìm nhân chứng đối chất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-60-chong-cu-om-ba-dua-con-den/chuong-509-vach-tran-su-that-ke-hoach-phan-cong-cua-bon-thieu-nien.html.]

 

Đại Bảo cũng mấy ngày nay bận rộn những việc , : “Tôn giáo thụ quản lý bên Bộ Giáo d.ụ.c, chuyện thể tố cáo lên chỗ ông .”

 

Trúc T.ử Diệp ánh mắt sáng lên, : “Được, ngày mai sẽ chép chứng cứ một bản, con đến Tôn gia thì mang qua đó!”

 

Trực tiếp tố cáo lên cấp cao nhất, tổng so với tố cáo ở tầng ch.ót chờ chuyển từng cấp lên thì hơn nhiều. Trương Diễm Hồng là dòng bên của Trương gia, đây cũng là chuyện của Trương gia, vạn nhất mạng lưới quan hệ của bọn họ phát hiện chặn , thì thật là mất nhiều hơn .

 

Ngày hôm , nhóm bốn Triệu Kiệt Mạnh gia, Trúc T.ử Diệp hỏi thêm một chút chi tiết, đó giao cho bọn họ một nhiệm vụ……

 

Trúc T.ử Diệp khua chiêng gõ mõ sắp xếp việc, cố gắng kỳ thi cuối kỳ sẽ giải quyết dứt điểm chuyện .

 

…………

 

Hôm nay, đối với đại đa sinh viên mà , chỉ là một ngày bình thường. Bầu trời âm trầm, tựa hồ sắp mưa. Một trận mưa thu một trận lạnh, mùa đông , nhanh cũng sắp đến .

 

Buổi học sáng kết thúc, Trương Hồng Diễm (giả) như khi cùng hai nữ sinh quan hệ tương đối xuống nhà ăn múc cơm.

 

“Đi thôi, xem nhà ăn món gì mới , cứ ăn mãi mấy món , miệng tớ ngấy tận cổ !” Trương Hồng Diễm bĩu môi .

 

Nữ sinh bên trái hâm mộ : “Ái chà, sườn xào chua ngọt mà cũng thể ăn ngấy, còn ăn cái gì nữa a?”

 

Nữ sinh bên lập tức : “Lưu Quyên, cũng , nhà Diễm Hồng cưng chiều thế nào! Mấy hôm gửi cho quần áo mới cùng tiền, đãi ngộ đại tiểu thư , chúng hâm mộ tới .”

 

“Ha hả, cũng , cái mệnh như tớ, cũng ai cũng .” Trương Hồng Diễm đắc ý .

 

cao cao nâng cằm lên, giống một con thiên nga kiêu ngạo. Tự nhiên cũng liền chú ý tới, hai nữ sinh bên cạnh liếc mắt , trong mắt lẫn đều là sự khinh thường cùng ghen ghét. Nếu theo cô ăn chực để ăn thịt, ai mà thèm chịu đựng cái tính khí rác rưởi như chứ?

 

Ba nữ sinh hướng nhà ăn đến, đúng lúc , trong đám ai đó gào to một tiếng: “Trương Diễm Hồng!”

 

Tiếng đầu tiên, Trương Hồng Diễm phản ứng kịp. Ở trường học lâu , đều gọi cô bằng cái tên giả , cô tự nhiên cũng thành thói quen. Này thật đúng là đóng giả khác lâu quá, liền thật sự coi thành .

 

Thẳng đến tiếng thứ hai “Trương Diễm Hồng” vang lên, cô mới dừng bước chân, đột nhiên đầu .

 

Thật là đang gọi cô ? Là ai gọi?

 

đầu , sân trường đến , đều là sinh viên tan học nhà ăn. Trương Hồng Diễm dừng chân, rốt cuộc phát hiện trong đám , một thiếu nữ hợp chút nào.

 

Giữa những sinh viên ăn mặc ngăn nắp sạch sẽ, cô gái duy nhất mặt mũi lấm lem, làn da khô ráp đen nhẻm. Cô mặc quần áo vá víu, giày vải còn dính đầy bùn đất. đôi mắt cô sáng đến kinh , con ngươi đen láy gắt gao chằm chằm cô , tựa như chằm chằm kẻ thù g.i.ế.c cha g.i.ế.c .

 

Trương Diễm Hồng trong lòng đột nhiên dâng lên một trận khủng hoảng.

 

Hai nữ sinh bên cạnh cũng chú ý tới, kìm nhỏ giọng hỏi: “Hồng, Hồng Diễm, cô, cô là ai a? Cô nãy là đang gọi ?”

 

Trương Diễm Hồng trong lòng chột , : “Tớ, tớ cũng quen a, , khả năng nhận nhầm ! Dù, dù tớ gọi là Trương Diễm Hồng.”

 

“Cũng , chắc là gọi sai .”

 

Hai cũng nghĩ nhiều, vì gọi sai mà cô còn dừng bước chân. cô gái đối diện, cho các nàng đáp án.

 

“Mày quen tao ? Mày dùng tên của tao, dùng cái suất đại học mà tao liều mạng thi đậu, tùy ý cướp đoạt cuộc đời của tao. Hóa , hóa chúng thế nhưng là xa lạ ?”

 

Đại não Trương Diễm Hồng, đột nhiên “Oanh” một tiếng, trống rỗng.

 

 

Loading...