Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 600: Cuộc Họp Của Đàn Ông Nhà Họ Mạnh
Cập nhật lúc: 2026-02-09 18:00:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bởi vì Chu Ngọc Mi và Mạnh Tường Phi thực cũng chuyện Nhị Bảo trong thời gian , chỉ nghĩ rằng mỗi ngày ngoài là thật sự theo họ bên nhà họ Chu bận rộn chuyện quần áo.
Vì , khi Trúc T.ử Diệp và Mạnh Lệnh Hoài đưa cặp song sinh và Mạnh Lệnh Vũ trở về, ban đầu cũng thật sự phát hiện điều gì bất thường.
Điều bất thường duy nhất là, con trai thứ hai dường như ân cần hơn nhiều, đặc biệt là đối với ba .
Thấy , Trúc T.ử Diệp trêu chọc: “Thật hiếm thấy nha, ngờ mấy tháng gặp, con trai nhớ như .”
Nhị Bảo gượng, trong lòng thấp thỏm, nhớ ba , mà là nhớ kỹ xảo “theo đuổi vợ” của ba .
Mạnh Lệnh Hoài ý vị sâu xa liếc đứa con trai thứ hai, tuy vợ , nhưng nhận một tia .
Thằng nhóc , gần đây luôn bóng gió hỏi han về cách chung sống của và vợ.
Đùa , tình thú giữa vợ chồng họ, thể để khác ?
Cho đến lúc , bên ngoài tuyết rơi lất phất, Nhị Bảo ồn ào rằng mấy cha con họ lâu tụ tập, liền kéo Mạnh Lệnh Hoài cùng Đại Bảo, Tam Bảo đến sân của , cùng ngắm tuyết uống .
Mạnh Lệnh Hoài vốn , nhưng đột nhiên nhớ đến hai cây mai sáp trong sân của Nhị Bảo, liền đổi ý định.
“Thôi , một lát !”
Nhị Bảo hì hì : “Ba đổi ý ? Có phát hiện ba vẫn nhớ con ?”
Mạnh Lệnh Hoài liếc một cái, mặt cảm xúc : “Ba là nghĩ đến mai sáp trong sân con nở, bẻ hai cành tặng con.”
Nhị Bảo: “………”
Tam Bảo ghé sát : “Thấy ? Đây là kỹ xảo, học .”
Rồi ngay đó : “Thôi bỏ , nhận cành mai là để cắm bình chờ hoa nở, mà tặng cho huấn luyện viên Yến, chừng cô trực tiếp bẻ nhóm lửa, còn mỹ danh là đừng lãng phí tài nguyên.”
Nhị Bảo: “………”
Mày ở đây móc mỉa ai đấy!
Bốn cha con sân của Nhị Bảo, Nhị Bảo sai Tam Bảo mang bàn nhỏ lên, lấy một bộ ấm t.ử sa.
Dưới đêm tuyết mới, phẩm thưởng mai.
Tư thế , cảm giác “Lục nghĩ tân bôi t.ửu, hồng nê tiểu hỏa lô”.
Ý nghĩ nảy , liền Tam Bảo ngâm thơ: “Vãn lai thiên d.ụ.c tuyết, năng ẩm nhất bôi vô?”
“Đi , đừng ở đây mấy câu thơ sến súa đó, hôm nay là sân nhà của , đừng mà khoe khoang!”
Tam Bảo: “………”
Nhị Bảo đẩy hai đĩa thịt khô về phía Tam Bảo, ý bảo Tam Bảo dùng đồ ăn lấp miệng .
Tam Bảo cũng dễ chuyện, nhận thịt khô liền im miệng ăn.
Đại Bảo cũng tham gia cuộc chuyện của hai em, mà nghiêm túc thưởng thức .
Anh lẽ là nghiêm túc nhất trong việc thưởng ngắm tuyết ở đây.
Không thể , của Nhị Bảo pha tồi.
Nhị Bảo từ nhỏ kén ăn, sống tinh tế, về mặt ẩm thực, quả thật bằng .
Đại Bảo trong lòng so sánh một phen, vui vẻ thừa nhận thua.
khi Nhị Bảo hỏi thế nào, vẫn vẻ mặt kiêu ngạo : “Tạm .”
Nhị Bảo cảm thấy xúc phạm, cả khen một câu, như thằng ngốc.
Anh cả em ba đều sắp xếp thỏa, Nhị Bảo cuối cùng cũng thể cùng ba thảo luận một chút tâm sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-60-chong-cu-om-ba-dua-con-den/chuong-600-cuoc-hop-cua-dan-ong-nha-ho-manh.html.]
“Ba, năm đó ba thế nào để tán con ?”
Mạnh Lệnh Hoài liếc một cái, chậm rãi : “Ba và con tình cảm tương duyệt, cần gì tán?”
Lời , trừ Tam Bảo, cả Đại Bảo và Nhị Bảo đều mở to mắt chằm chằm .
Ánh mắt đó rõ ràng biểu thị “Ba đừng khoác lác, tụi con năm đó chuyện !”
Mạnh Lệnh Hoài đến chột , mắt cụp xuống một giây, ngay đó ngẩng đầu thẳng họ, cứng miệng : “Sao ? Chẳng lẽ các con thấy bây giờ ba và con đang mặn nồng ?”
Nhị Bảo nên lời: “… Ba, con thừa nhận bây giờ ba và mặn nồng, đúng, là vô cùng mặn nồng, là cặp vợ chồng mẫu mực nhất trong những cặp vợ chồng mà chúng con . điều đó nghĩa là lúc đầu hai tình cảm tương duyệt! Lúc ba về nhà, con tuy mới ba bốn tuổi, nhưng cái đầu dưa thông minh của con nhớ chuyện . Mẹ con gả cho ba thế nào con , nhưng năm đó lúc ba mới về, con đuổi ba thế nào, con nhớ rõ!”
Dứt lời, Đại Bảo tán thành gật đầu, Mạnh Lệnh Hoài lập tức sa sầm mặt.
Chỉ Tam Bảo miệng đầy thịt khô, trái , trong mắt lấp lánh ánh sáng hóng chuyện.
“Ba thấy con tán vợ nữa , dám đắc tội ba con thế !”
Mạnh Lệnh Hoài âm trầm .
Cùng với gió tuyết ngoài cửa sổ, Nhị Bảo rùng một cái.
Sau đó lập tức từ bộ dạng khinh bỉ ba , biến thành một tên nịnh bợ.
“He he, ba ơi ~ Ba thương con trai đáng thương của ba với ~ Nhìn ba và ân ái như thuở ban đầu, gắn bó keo sơn, ngọt ngào như mật, cầm sắt hòa minh… Con thật sự ghen tị c.h.ế.t ! Con trai của ba cũng còn nhỏ, con 24, qua mấy ngày nữa là 25 . Ba thể trơ mắt con trai độc ! Không kịch bản thông minh của ba, con đến khi nào mới ôm vợ về a!”
Mạnh Lệnh Hoài hề vội vàng, : “Anh cả con còn lớn hơn con hai tuổi, ba cũng thấy nó sốt ruột!”
Đại Bảo: “………”
Cảm ơn, kháy.
“Ba, tính chất công việc của con, khiến con tâm sức để suy nghĩ quá sớm về vấn đề cá nhân.”
Đại Bảo thể biện giải cho một câu.
Mạnh Lệnh Hoài chấp nhận lý do thoái thác của , thẳng: “Vậy con tay từ hồi đại học? Còn là do sức hút đủ!”
Đại Bảo: “………???”
“Ừm, bằng ba, năm đó cũng chỉ mất một, hai, ba… nhớ rõ là bao nhiêu năm, con hồi tâm chuyển ý, cũng coi như là phong hoa tuyệt đại, mị lực vô song.”
Nhị Bảo: “………!!!”
Hít… Lời thể ?
Cậu và Tam Bảo đột nhiên ôm thành một cục, run lẩy bẩy, co rúm ở một bên ba và cả ánh mắt giao chiến.
Cần gì thế?
Vốn là cha con ruột, tương tàn như ?
“He he, sức hút của cả thực lớn, năm đó ở đại học cũng là nhân vật nổi bật. Thật sự là vạn bụi hoa trung quá, phiến diệp dính . Đương nhiên, cả sức hút như , cũng là vì là con trai của ba, di truyền mà!”
Nhị Bảo hai bên trấn an, miệng lưỡi gần như rách, cuối cùng cũng trấn an cả hai bên.
Sau đó Mạnh Lệnh Hoài bẻ cành mai xong, ném một câu “Mặt dày, sợ vợ” .
Đại Bảo tâm trạng thưởng ba ruột hỏng, cũng dậy định .
Nhị Bảo ở phía đuổi theo : “Anh cả, cũng cho em chút ý kiến !”
“Mặt mỏng, giữ vợ.”
Nhị Bảo: “………”
Nên , hai đúng là cha con ruột!