Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 66: Mật Ba Đao Ngọt Ngào Và Tấm Lòng Của Bạn Tốt
Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:40:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cái dáng vẻ nhỏ bé , quả thực tan chảy trái tim từ mẫu của Trúc T.ử Diệp.
Lấy cái bát Lâm Đại Mai nhét tới, xổm xuống chia cho Cố Tiểu Yến và Cố Tiểu Hoa mỗi đứa hai miếng.
“Ngoan, mau nếm thử đồ ngon dì Diệp mang tới, xem ngon ?”
Hai cô bé ngơ ngác, vẫn dám ăn, rụt rè Lâm Đại Mai.
Trúc T.ử Diệp tức khắc xụ mặt : “Mau ăn, ăn dì Diệp giận đấy.”
Trẻ con chịu dọa, Trúc T.ử Diệp như , hai đứa bé vội vàng nhét miệng.
Tiếp theo, đó là vị giác quá lâu nếm vị ngọt nháy mắt chinh phục.
Cố Tiểu Yến còn đỡ, Cố Tiểu Hoa trực tiếp ngọt đến chảy nước mắt.
“Ngon, ngon quá!”
Trúc T.ử Diệp nhét một miếng miệng Lâm Đại Mai.
“Mau nếm thử, đây là tớ cố ý mang cho , bọn nhỏ đều là tặng kèm thôi! Cậu nhất định ăn cho tớ!”
Lại với Cố Tiểu Quỳ đang giãy giụa thoát khỏi lòng cha: “Tiểu Quỳ, con cũng đây lấy hai miếng, cho cha con nếm thử.”
Cố Tiểu Quỳ dừng một chút, xoay , đem nửa miếng mật ba đao l.i.ế.m mất một nửa vị ngọt trong tay nhét miệng Cố Nhị Ngưu.
“Cha, cha ăn cái ! Con sợ cha sốt ruột ăn, thèm .”
Cố Nhị Ngưu ôm cái áo bông nhỏ lọt gió dở dở .
“Rõ ràng là con ăn cái ngọt hơn mà!”
Trúc T.ử Diệp cùng Lâm Đại Mai đều Cố Tiểu Quỳ quỷ tinh phúc hắc chọc .
Lâm Đại Mai còn chia cho Đại Bảo cùng Nhị Bảo, Trúc T.ử Diệp ngăn .
“Không cho bọn nó ăn, hôm nay ăn . Thứ ngọt, một thể ăn quá nhiều. Chờ bọn nhỏ ăn xong, nhớ cho chúng nó uống một bát nước đun sôi để nguội. Bằng , dễ ho.”
Lâm Đại Mai: “Ừ, tớ .”
Trúc T.ử Diệp cùng Lâm Đại Mai chuyện một lát, đó liền dậy rời .
Nàng từ chối Lâm Đại Mai tiễn đưa, Lâm Đại Mai liền ở cổng ba con xa.
Chờ đến khi Lâm Đại Mai về phòng, liền thấy hai bàn tay nhỏ của Cố Tiểu Quỳ đều là kẹo sữa trắng bóng. Cố Nhị Ngưu cùng hai đứa con gái lớn cũng đang ngơ ngác .
“Cái, cái ở ?”
Cố Tiểu Quỳ ngây thơ : “Từ, từ đệm giường lôi ạ.”
Cố Tiểu Yến : “Nương, chắc là dì Diệp sợ nương từ chối, liền giấu xuống đệm giường.”
Lâm Đại Mai sự chu đáo của Trúc T.ử Diệp ấm lòng, hốc mắt chút phiếm hồng : “Hừ, xem chị dâu còn gì nữa ! Bạn tớ kết giao, so với chị em ruột nhà đẻ mụ còn hơn! Xem mụ còn dám bảo tớ là con ngốc to xác ? Còn tớ mang đồ ngoài, tớ cho Diệp T.ử chẳng lẽ hơn cho mụ !”
Cố Nhị Ngưu dỗ dành: “ , vợ là thiện lương nhất.”
“Xì, con cái còn ở đây, linh tinh cái gì?”
“Không linh tinh, vợ chính là thiện lương, tâm tính thật!”
Cố Nhị Ngưu ngây ngô, Lâm Đại Mai ánh mắt tràn đầy tình yêu.
Người khác đều Lâm Đại Mai là ngốc đại tỷ, tay rộng (hoang phí).
Cố Nhị Ngưu ngại, đúng là điểm bụng của nàng.
Hắn thích sự thiện lương của nàng.
Lâm Đại Mai đến ngượng ngùng, mặt , biệt nữu : “Hừ, hôm nay Diệp T.ử tặng đồ cho tớ, đều thấy . Anh cũng mang hai miếng qua cho , đỡ để đến lúc đó chị dâu ngoài đặt điều.”
Cố Nhị Ngưu trấn an: “Yên tâm , chúng sắp phân gia , mụ về cái gì nữa cũng vô dụng.”
“Hừ, giấy tờ phân gia xuống, liền một khắc cũng thể thả lỏng. Ai đổi ý !”
“Sao thể đổi ý a, thôn trưởng cùng đều thấy mà!”
“Hừ, cứ chờ xem .”
Nếu là bình thường, với tính cách của Lâm Đại Mai, mặc kệ từ chút đồ vật gì, đều sẽ chia một nửa cho chồng.
hôm nay hành vi của chồng thật sự chọc giận nàng.
Nếu bà Trúc T.ử Diệp, đồ Trúc T.ử Diệp mang tới, bà cũng xứng ăn.
Nếu sợ Vương Kim Thu ngoài lu loa, các nàng lý cũng biến thành vô lý, nàng liền hai miếng cũng đưa.
Bất quá, nửa bát hơn hai mươi miếng, chỉ đưa qua hai miếng, bà dính miệng thèm, càng thêm nghẹn khuất.
chính tặng, cũng coi như trọn hiếu đạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-60-chong-cu-om-ba-dua-con-den/chuong-66-mat-ba-dao-ngot-ngao-va-tam-long-cua-ban-tot.html.]
Đi ngoài thế nào, chính cũng tính là đuối lý.
Hạ quyết tâm, Lâm Đại Mai thật sự bảo Cố Nhị Ngưu mang hai miếng mật ba đao sang cho Hoàng bà t.ử, Hoàng bà t.ử tức đến mức ném cái bát , nỡ.
Cục tức , thật là nuốt trôi, nhổ , còn phát tác .
Cố Nhị Ngưu một chút hiểu tâm tư giữa những phụ nữ.
Ở xem , vợ nghĩ đến là .
Hơn nữa, đây vẫn là đồ Trúc T.ử Diệp tặng, phía còn .
Có thể cho bà hai miếng, đều là do vợ thiện lương.
Hắn chính là, liền hai miếng đó, cũng miệng .
Hắn mới khỏi phòng lâu, thằng Cố Thiết Trụ khàn cả giọng, như hổ rình mồi chằm chằm phòng Lâm Đại Mai liền vọt .
Hoàng bà t.ử mới cầm lấy mật ba đao còn kịp phun tào, Cố Thiết Trụ chộp lấy nhét miệng, ngấu nghiến ăn mất.
Bất quá chỉ trong chớp mắt, hai miếng điểm tâm xuống bụng.
Cố Thiết Trụ còn thèm mà mở miệng: “Bà nội, nhị thúc thật keo kiệt, chỉ lấy cho bà hai miếng. Cái là cái gì a, ngon quá, cháu còn ăn!”
Hoàng bà t.ử cầm cái bát trống rỗng, tâm trạng phức tạp khôn tả.
Lúc , bà thật là nên mở miệng thế nào.
Thằng con thứ hai keo kiệt, còn lấy cho bà hai miếng nếm thử mùi vị.
Đứa cháu đích tôn cục cưng, một miếng cũng chừa cho bà.
, vẫn là thôi , gì cũng là độc đinh của nhà bà.
Trẻ con còn nhỏ, lớn lên, Thiết Trụ nhà bà khẳng định sẽ hiểu chuyện.
Hoàng bà t.ử trấn an cháu trai một chút, nhưng rốt cuộc mặt mũi nào tìm Lâm Đại Mai xin thêm.
Tính tình Lâm Đại Mai, quan hệ với nàng, thật là cái gì cũng nỡ cho.
Quan hệ kém, thật là nửa cái bánh bao cũng ngại nhiều.
Phòng lớn phòng nhỏ nháo thành như , Lâm Đại Mai khả năng sẽ cho bà nữa.
Hoàng bà t.ử bày cái uy chồng, Lâm Đại Mai cũng ăn bộ đó.
Huống chi, Hoàng bà t.ử cũng dám ở mặt Lâm Đại Mai quá mức phô trương.
Thôn trưởng chính là dượng của nàng a!
Cuối cùng, cũng chỉ khó cái thằng cháu đích tôn ham ăn .
Cố Thiết Trụ ăn vạ la lối lóc, cuối cùng chẳng tác dụng gì, tức đến mức nó chằm chằm ba chị em Cố Tiểu Quỳ, vọng tưởng từ trong tay các nàng cướp đồ.
Ai ngờ , ba cô bé cũng ngốc.
Căn bản lấy ăn, nó tìm thấy cơ hội.
Cuối cùng, nó chỉ thể l.i.ế.m láp vị ngọt còn sót trong miệng, ngoài tìm đám bạn nhỏ chơi.
Nhà Cố Đại Ngưu cùng nhà chồng cũ Trúc T.ử Diệp cách tính gần, nhà Cố Đại Ngưu xảy chuyện như , nhà họ Cố cũng ai đến xem náo nhiệt.
trẻ con việc gì , chạy loạn khắp thôn, lẫn đều quen .
Cố Thiết Trụ buồn bực rời nhà , liền tìm cảm giác ưu việt mặt đám bạn.
Nó hôm nay ăn thứ từng ăn bao giờ, tuy rằng ăn đủ, nhưng cũng ngại nó khoe khoang một vòng.
Khi nó đang c.h.é.m gió với đám bạn, Cố Đông cùng Cố Tây tới.
“Thật sự, tao hôm nay thật sự ăn cái ngon lắm, tin chúng mày ngửi xem, trong miệng tao còn vị ngọt đây !”
Cố Thiết Trụ mở cái miệng rộng, cho đám bạn ngửi.
Đừng , thật đúng là ngửi thấy .
“Mày ăn cái gì thế, tao cũng ăn!”
Đám bạn nhỏ cái vị ngọt thèm đến chảy nước miếng.
Cố Thiết Trụ chút phiền não gãi gãi đầu, : “Tao cũng , hình như gọi là cái gì Lật Tam Bánh, dù chính là một loại bánh.”
“Tao cũng ăn cái Tam Bánh .”
Cố Thiết Trụ thể thực hiện nguyện vọng của đám bạn, chính nó còn đang ăn đây !
Đột nhiên thấy Cố Đông cùng Cố Tây, tức khắc hai mắt sáng ngời.
“Chúng mày tìm Kim Bảo với Nguyên Bảo mà xin, tao ăn cái Tam Bánh chính là do thím ba của chúng nó mang tới đấy.”