Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 67: Oan Gia Ngõ Hẹp, Dạy Dỗ Cố Tĩnh Phương

Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:40:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Đông, cũng chính là Cố Kim Bảo, xụ mặt xuống, lạnh lùng mở miệng: “Cái gì thím ba của bọn tao? Bọn tao thím ba, mụ ly hôn với nhà tao .”

 

Cố Tây, cũng chính là Cố Nguyên Bảo, cũng phẫn nộ khuôn mặt nhỏ kêu lên: “ đấy, nhà bọn tao cần cái mụ già thối tha đó nữa, mụ thím ba của bọn tao!”

 

Trẻ con còn quá phân biệt thiện ác, rõ thị phi đúng sai.

 

Người lớn còn bảo , trẻ con càng là như thế.

 

Nghe Cố Đông cùng Cố Tây Trúc T.ử Diệp là phụ nữ xa, những đứa trẻ khác cũng đều hùa theo bọn họ mở miệng.

 

Chẳng qua, đứa trong lòng nghĩ, nếu thể mua bánh cho ăn, cho dù là phụ nữ xa, bọn họ cũng để nàng thím ba của .

 

Nghe xong đám bạn nhỏ khiển trách Trúc T.ử Diệp một hồi, Cố Kim Bảo mới mở miệng hỏi Cố Thiết Trụ là chuyện như thế nào.

 

Cố Thiết Trụ liền một năm một mười khoe khoang với Cố Kim Bảo.

 

Biết Trúc T.ử Diệp tặng cho nhà Lâm Đại Mai một bát điểm tâm, ánh mắt Cố Kim Bảo lóe lên.

 

Chỉ chốc lát , nó liền tỏ vẻ về nhà.

 

Cố Nguyên Bảo họ vì cùng bọn họ chơi tiếp, dù về.

 

Về đến nhà, Cố Kim Bảo tìm nó, ghé tai bà cái gì đó.

 

Chỉ thấy con ngươi Cố đại tẩu lóe lên, đó liền nhân lúc chú ý dẫn Cố Kim Bảo ngoài.

 

Mà bên , Trúc T.ử Diệp đang đường trở về oan gia ngõ hẹp, gặp Cố Tĩnh Phương, kẻ đội trời chung với nàng.

 

Vốn dĩ, đường về nhà, nàng còn đang giáo d.ụ.c Nhị Bảo.

 

Hôm nay ăn ngọt nhiều, ngày mai bớt một viên.

 

Nhị Bảo mè nheo thành, cuối cùng chỉ thể ngoan ngoãn nhận phạt.

 

Bất quá cái đầu nhỏ lanh lợi của Nhị Bảo cũng dễ lừa gạt như , ngày mai ăn ít một cái bánh, hôm nay ôm nhiều hơn một cái!

 

Đứa bé lanh lợi , nửa điểm thiệt thòi cũng chịu ăn.

 

Trúc T.ử Diệp nghĩ, nàng sức lực lớn như , dùng để chợ đen bán hàng vác gạo, cũng hảo hảo ôm con trai nàng bao giờ!

 

Vì thế, lập tức bế bổng cả Đại Bảo và Nhị Bảo lên.

 

Nhị Bảo vui vẻ đến bay lên, hai cánh tay nhỏ khua loạn xạ.

 

“Oa ~ oa ~, Nhị Bảo bay lên ~”

 

Đại Bảo là đứa trẻ lo nghĩ, nó một đàn ông to lớn ôm hai đứa nhỏ đều tốn sức, huống chi nó là phụ nữ gầy yếu.

 

Vội vàng ôm cổ Trúc T.ử Diệp, lo lắng : “Nương, nương mau thả con xuống , con nặng lắm, nương ôm em là .”

 

Trúc T.ử Diệp xốc xốc nó tay , : “Yên tâm , nương của con hiện tại sức lực lớn lắm. Đều là do lúc ở cữ, bà ngoại con tẩm bổ cho đấy. Ôm hai tiểu gia hỏa các con, thành vấn đề.”

 

Nhị Bảo sờ sờ mặt Trúc T.ử Diệp, nghiêm túc : “Nương, nương ôm chúng con hai đứa liền mệt mỏi, về cần ôm Tam Bảo nữa.”

 

Trúc T.ử Diệp: “………”

 

Ta cũng thật Tam Bảo cảm thấy vinh hạnh vì hai như con!

 

Khoảnh khắc mẫu từ t.ử hiếu, Cố Tĩnh Phương, cái phụ nữ đáng ghét liền xuất hiện.

 

“Nha, ly hôn xong trông mày còn phết nhỉ, đây để khoe khoang . Sao nào, đây là dẫn con tìm nhà chồng tiếp theo đấy ?”

 

Cố Tĩnh Phương khinh thường Trúc T.ử Diệp, quét mắt từ xuống hai vòng, ghen ghét phát hiện, khí sắc phụ nữ so với càng hơn.

 

Cái loại vui sướng và thong dong toát từ trong ngoài đó, Trúc T.ử Diệp cả đều tản ánh hào quang.

 

Ghen ghét như Cố Tĩnh Phương, càng là hận thể đem tất cả ngôn ngữ ác độc đều dùng lên Trúc T.ử Diệp.

 

Trúc T.ử Diệp nháy mắt lạnh mặt, đặt hai bảo bối xuống, che chở ở bọn họ.

 

Theo lạnh lùng mở miệng : “Cố Tĩnh Phương, cô nếu tiếng thì câm miệng . Đỡ để khác , còn tưởng rằng cô lớn đầu mà còn ăn cứt đái, chuyện thối như !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-60-chong-cu-om-ba-dua-con-den/chuong-67-oan-gia-ngo-hep-day-do-co-tinh-phuong.html.]

“Trúc T.ử Diệp!”

 

Trong mắt Cố Tĩnh Phương đều bốc hỏa, phẫn hận Trúc T.ử Diệp.

 

Hiện giờ, ả ghét nhất thấy hai chữ “cứt đái”, Trúc T.ử Diệp thế nhưng còn dám !

 

“Mày đừng mà rượu mời uống uống rượu phạt!”

 

“Hừ, kẻ cho mặt mũi mà hổ là ai? cùng nhà cô đều còn quan hệ, cô còn thượng vàng hạ cám tới tìm gây phiền toái. Không cô phạm tiện, thì là cái gì?”

 

Cố Tĩnh Phương từng thấy qua dáng vẻ của Trúc T.ử Diệp, trong lúc nhất thời đều sắp tức điên .

 

Kẻ nay đều đạp lòng bàn chân, một ngày cũng dám cùng gọi nhịp, đây khiêu khích thì là cái gì?

 

Trong mắt Cố Tĩnh Phương, Trúc T.ử Diệp chính là nha của nhà ả.

 

Hiện giờ, cái con nô lệ , con nha , thế nhưng dám chuyện với ả như !

 

Trong cơn bạo nộ, Cố Tĩnh Phương rốt cuộc mất lý trí.

 

“A Trúc T.ử Diệp, con tiện nhân , tao liều mạng với mày!”

 

Nói xong, ả liền giơ cánh tay lao về phía Trúc T.ử Diệp.

 

Lúc , ả ngược quên chuyện lúc Trúc T.ử Diệp vì che chở Đại Bảo Nhị Bảo mà đ.á.n.h với Cố gia nhị phòng.

 

Trúc T.ử Diệp thấy ả còn dám động thủ, trực tiếp tiến lên hai bước, tách cách với hai bảo bảo.

 

Chộp lấy tay Cố Tĩnh Phương đang đ.á.n.h tới, “bạch bạch” chính là hai cái tát giáng xuống.

 

Tiếng tát tai lảnh lót, truyền vang vọng cánh đồng vắng .

 

Cố đại tẩu đang trốn ở đống củi cách đó xa thấy mà cũng nhịn ê răng.

 

Nàng bịt miệng Cố Kim Bảo, hiệu cho nó lên tiếng.

 

Chính nhịn động tĩnh cách đó xa.

 

Trúc T.ử Diệp tát Cố Tĩnh Phương hai cái xong, trực tiếp đẩy ngã ả xuống đất.

 

“Cố Tĩnh Phương, nhịn cô lâu ! Ly hôn với Cố gia, vốn định cùng các nước sông phạm nước giếng, gặp coi như quen . Không nghĩ tới, cô điều như , còn dám đụng tới tìm phiền toái! Cô là trong lòng chút tự trọng nào, ghê tởm cô đến mức nào ?”

 

“Hay là cô cảm thấy, ly hôn còn sẽ giống như nhường nhịn cô, mặc cho cô bắt nạt?”

 

“Ha hả, thật là buồn !”

 

Cố Tĩnh Phương ăn đòn đau, dám càn rỡ như .

 

bấy lâu nay, cái tính tiểu thư Triệu Thúy Hoa nuôi dưỡng cũng chịu dễ dàng khuất phục.

 

mặt đất, ôm mặt căm giận : “Mày, mày đắc ý cái gì? Mày bất quá chỉ là một con nô lệ của Cố gia chúng tao! Tính cả mấy cái tiểu tạp chủng mày sinh , cũng là đồ chổi!”

 

Đại Bảo Nhị Bảo hiểu lời , trừng mắt giận dữ ả.

 

“Phanh” một tiếng, cái bát to trong tay Đại Bảo liền ném qua.

 

“A ”

 

Cố Tĩnh Phương một tay che mặt, một tay ôm đầu.

 

Liền Đại Bảo non nớt leng keng hữu lực mở miệng: “Mụ mới là chổi, mụ mới là nô lệ! Nương của cháu là nhất đời, mụ căn bản tư cách so với nương cháu!”

 

Nhị Bảo cũng theo căm giận mở miệng: “ , nương cháu là nhất, mụ là đồ xí! Mụ là đồ hổ nhất! Mỗi ngày ngủ nướng, đồ heo lười, còn hơn cả Tam Bảo!”

 

Trúc T.ử Diệp: “………”

 

Con trai bảo vệ , lúc cần đồng thù địch khái, tuyệt đối thể phá đám.

 

Vì thế, Trúc T.ử Diệp bỏ qua một “tính từ” của Nhị Bảo, bình tĩnh đối với Cố Tĩnh Phương : “Thấy , rời khỏi Cố gia, vẫn như cũ con trai thương bảo vệ , nhà đẻ sủng yêu . Mà cô thì ? Rời khỏi Cố gia, cô cái gì cũng ! Thật đúng là cho rằng tứ hải giai , ai cũng là cô chắc? Mấy ông trai của cô là thật lòng thương cô ? Mỗi ngày rêu rao khắp nơi, tự cho là đúng, da mặt là cái thứ gì! Tự cảm giác ngược ! Cô sẽ thật sự cảm thấy chính là tiểu tiên nữ gặp thích hoa gặp hoa nở đấy chứ?”

 

“Cô tự tin như , hãy chờ xem khi cô c.h.ế.t, ngày lành của cô còn thể kéo dài bao lâu! Mấy bà chị dâu của cô, còn thể coi cô là cục vàng trong nhà nữa !”

 

 

Loading...