Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 70: Cuộc Sống Nhỏ Thảnh Thơi Và Bà Cụ Hàng Xóm
Cập nhật lúc: 2026-02-09 17:40:44
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tâm trạng Vu Kim Chi , ở Trúc gia là chuyện thường ngày ở huyện.
Một quanh năm vui vẻ, đột nhiên mặt ủ mày chau, lẽ sẽ sốt ruột sẽ quan tâm, hỏi nàng rốt cuộc là vì cái gì cao hứng.
một quanh năm suốt tháng xụ cái mặt , ai thời gian rảnh rỗi quan tâm ả mỗi ngày vì cái gì mà vui a?
Lại mặt trời, nhất định bắt xoay quanh ả chắc?
Ai mà chẳng là tiểu công chúa chứ?
Vì thế, Vu Kim Chi liền ở Trúc gia lâm một cái vòng luẩn quẩn cảm xúc.
Ả càng để cho khác chú ý , liền càng thích mẩy.
ả càng mẩy, càng ai thèm phản ứng ả.
Nói một câu thật lòng, nếu ả vợ của Trúc Trường Minh, Trúc T.ử Diệp đều gọi ả đây ăn cơm.
Ấn tượng của nàng đối với Vu Kim Chi, thậm chí còn bằng bà hàng xóm mới tới.
Hôm đó Trúc T.ử Diệp xếp củi ở Thạch Đầu phòng, rơi một ít cửa nhà bà cụ Vu, trời quá tối, nàng kịp dọn.
Ngày hôm đến xem, đống củi xếp gọn gàng đặt ở cửa nhà nàng.
Phạm vi lân cận chỉ một hộ hàng xóm là bà cụ Vu, trừ bỏ bà việc lưu danh thì cũng chẳng còn ai khác.
Tuy rằng còn gặp mặt nào, nhưng Trúc T.ử Diệp đối với bà cụ ấn tượng vẫn là thực tồi.
Tính tình cổ quái, nhưng tâm địa .
Hôm nay nàng mời khách ăn cơm, cũng gọi bà cụ Vu.
đúng như dự đoán, bà cụ Vu cũng tới.
Trúc T.ử Diệp cũng miễn cưỡng, bất quá khi ăn cơm, Trúc T.ử Diệp lấy hai cái bát, một cái múc hơn nửa bát canh rong biển tảo tía, một cái múc các loại đồ ăn mềm nhừ cùng thịt, cầm hai cái bánh bao bột tạp.
Liền bảo Trúc Trường Trung cùng Trúc Trường Hòa bưng, Đại Bảo Nhị Bảo dẫn đường, bốn em đưa sang nhà bà cụ Vu.
Cũng bốn đứa nhỏ thế nào, dù cũng thành xuất sắc nhiệm vụ Trúc T.ử Diệp giao, để đồ ăn .
Chờ đến khi ăn xong cơm, bàn cơ bản cũng thừa đồ ăn gì.
Như cũng , chiến dịch vét sạch đĩa mà.
Vu thôn trưởng cùng Vu tam thúc uống say khướt, hai em Trúc Trường Minh cùng Trúc Trường Nghĩa phân biệt dìu về nhà.
Cố Nhị Ngưu tuy rằng cũng uống một ít rượu, nhưng gì say.
Chính là đỏ mặt tía tai, đôi mắt mở to như chuông đồng, thoạt ngốc nghếch giống con trâu già, mạc danh ngoan ngoãn hơn ít.
Thấy đường loạng choạng, Lâm Đại Mai cũng liền từ chối nhà họ Trúc tiễn đưa.
Tay trái dắt con, tay ... đúng, tay dắt chồng, về nhà……
Chờ tiễn hết khách, các chị dâu giúp Trúc T.ử Diệp dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, cũng về.
Đến tận đây, chủ nhân mới của cái tiểu viện Trúc T.ử Diệp, rốt cuộc chính thức ở.
Tới buổi tối, nàng đun một nồi nước, tắm rửa cho hai đứa con trai Đại Bảo Nhị Bảo.
Đã ngoài, nàng liền trộm từ trong gian lấy dầu gội đầu trẻ em, chiết cái chai thời đại .
Lúc tắm cho hai đứa con trai, dùng một ít.
Nhị Bảo trai đầy đầu đều là bọt biển, ngây ngô.
“Nương, nương, nương xem, ca ca thành ông cụ non ! Ha ha ha......”
Đại Bảo thèm để ý đến nó, mặt đỏ hồng ngoan ngoãn xoa nắn tóc.
Nó tắm thơm tho, hôm nay nương ngủ cùng , nó lúc nương ôm cũng ngửi thấy mùi thơm!
“Hừ, còn khác , chính con cũng thế. Mau lấy tay nhỏ xoa xoa tóc, gội cho sạch sẽ .” Trúc T.ử Diệp .
Nhị Bảo say mê xoa tóc , gật đầu đáp ứng: “Vâng ~ Nhị Bảo gội sạch sẽ, lát nữa ngoài là một em bé thơm tho ~”
Trúc T.ử Diệp: “......”
Đứa con trai càng ngày càng tự luyến và thích nũng ~~~
Cũng may còn đứa con cả chu đáo giúp nàng quản gia, bằng , nàng một nửa đường lên xe, thật đúng là lo lắng đến hói đầu.
Tắm rửa thơm tho cho hai đứa con trai xong, liền đặt lên giường đất dỗ ngủ.
Đại khái là rốt cuộc thể ngủ cùng ruột, Đại Bảo Nhị Bảo đều sát Trúc T.ử Diệp.
Lần , ngay cả Đại Bảo luôn luôn hiểu chuyện cũng nhượng bộ.
“Nương vẫn luôn ôm em ngủ, , cũng cho con sát nương ngủ một ~”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-60-chong-cu-om-ba-dua-con-den/chuong-70-cuoc-song-nho-thanh-thoi-va-ba-cu-hang-xom.html.]
Oh my god!
Đại Bảo bao giờ nũng bỗng nhiên nũng, Trúc T.ử Diệp cảm thấy thanh m.á.u của cạn sạch.
“Được , ôi chao ôi chao, đêm nay con sát nương ngủ!”
Vì thế, mỗi đứa một bên, bá chiếm hai bên trái của Trúc T.ử Diệp.
Đến nỗi cái đứa còn là Tam Bảo, tư cách tham dự “tranh đấu”, loại khỏi vòng trung tâm tình thương của .
Trúc T.ử Diệp cũng là vô tư, đặt Tam Bảo sang bên cạnh Đại Bảo liền dặn dò.
“Đại Bảo, con trai lớn của nương, con nửa đêm để ý chút ha, em tè dầm con dậy tã cho em nhé.”
Đại Bảo đỏ mặt nghiêm túc : “Nương, nương yên tâm , con cho em!”
Đoạn đối thoại , phàm là truyền ngoài, nhất định sẽ một nhóm mắng c.h.ế.t Trúc T.ử Diệp.
Bắt một đứa bé hơn năm tuổi nửa đêm để ý tã?
Cô còn nhân tính ?
Trúc T.ử Diệp đương nhiên khả năng thật sự bắt con trai cả việc của cha, chỉ là trêu chọc con trai lớn của nàng mà thôi.
Chờ đến khi ba đứa con trai hô hấp đều đều, Trúc T.ử Diệp nhét một cái gối đầu trong chăn, đó ý niệm động, thể liền lóe gian.
Ở phòng tổng thống tầng cao nhất của siêu thị lớn ngâm trong bồn tắm sữa bò, thật là thoải mái ~~
Mấy đứa con trai thể đưa gian hưởng thụ, nàng chính thể từ bỏ?
Dù trong nhà cũng ngoài, nàng liền mất công tắm rửa ở bên ngoài.
Kèm thêm một ly rượu vang đỏ, xem phim điện ảnh kinh điển tải sẵn máy tính bảng.
Cuộc sống nhỏ , thật là so với lúc xuyên qua còn dễ chịu hơn.
Nhiên dễ chịu bất quá mười phút, liền bên ngoài tiếng Cố Tam Bảo “oa oa ”.
Trúc T.ử Diệp thở dài một , nhận mệnh uống cạn một .
Vội vội vàng vàng lau sạch tinh dầu cùng cánh hoa , thu dọn một chút, liền khỏi gian.
Trở trong chăn, duỗi tay sờ soạng, tã lót m.ô.n.g nhỏ của Cố Tam Bảo quả nhiên ướt.
“Haizz, thằng nhóc thối, tè dầm! Con trai đều là đồ đòi nợ, nương của con thoải mái hưởng thụ một chút đều . Tè dầm thể thành thật nhịn một chút đừng , chờ cho con ?”
Trúc T.ử Diệp lải nhải oán giận, cũng mặc kệ đứa bé hiểu .
Dù , nàng cứ sướng miệng .
Cố Tam Bảo tiểu bằng hữu thoải mái xong, tã lót khô ráo mới tinh, tiếp tục hô hô ngủ say.
Chỉ còn một bà già cam lòng, chọc chọc gương mặt nhỏ của nó oán giận.
“Quả nhiên a, áo khoác da rốt cuộc so với áo bông nhỏ vẫn lọt gió!”
.......
Dọn nhà mới, cuộc sống nhỏ của Trúc T.ử Diệp càng thêm thoải mái.
Có hơn 5000 đồng kiếm từ chợ đen, còn ba xấp phiếu, ham kiếm tiền của nàng liền còn mãnh liệt như .
Số tiền cũng đủ cho nàng mua sắm ở thời đại , huống chi nàng còn cái gian siêu thị lớn, càng là lo ăn uống.
Phiền não duy nhất, cũng chính là bịa một con đường hợp lý cho những vật tư nàng lấy .
bên chỉ ba đứa trẻ con, nguy hiểm bại lộ gian giảm nhiều, nàng lấy đồ từ trong gian cũng tiện hơn.
Hiện giờ nàng, là thật sự bắt đầu cuộc sống về hưu nuôi con hằng ngày.
Cuộc sống nhỏ thảnh thơi thảnh thơi, thật vui vẻ.
Quan hệ với nhà bà cụ Vu hàng xóm cũng dần dần chuyển biến .
Nhà nàng bên chút đồ ăn gì, đều sẽ bảo Đại Bảo Nhị Bảo bưng qua bên một ít.
Có đôi khi là một bát cháo kê, đôi khi là một bát canh bột.
Quá quý trọng ngược sẽ già thoải mái.
Chính là Trúc T.ử Diệp đưa cơm cho bà cụ Vu, ngày hôm bát trả về còn sáu quả trứng gà !
Bà cụ Vu sinh hoạt gian nan, chịu chiếm của khác nửa phần tiện nghi.
Một bà lão kiếm sống dễ còn như thế, thật là so với mấy kẻ kẻ vô ơntrong thôn mạnh hơn quá nhiều.
Hơn nữa những thứ bình thường trong mắt Trúc T.ử Diệp, ở trong mắt ngoài, cũng là lương thực tinh hiếm !
Trúc T.ử Diệp dùng phương thức của chính tiếp tế bà cụ, cũng tôn trọng cách xử sự của bà cụ.