Xuyên Về Thập Niên 60, Chồng Cũ Ôm Ba Đứa Con Đến - Chương 802: Cắt Đứt Tình Duyên

Cập nhật lúc: 2026-02-09 18:14:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Hoành Quang mấy ngày nay buổi tối đều ở công ty tăng ca, sự việc xử lý , đối mặt với Mạnh Trúc như thế nào. liên tục ba đêm ở bên Mạnh Trúc đàng hoàng, trong lòng nhớ nhung da diết.

 

Hôm nay mí mắt cứ giật liên hồi, hoảng hốt lợi hại, cũng còn tâm trí đầu nhập công việc, dứt khoát về nhà sớm một chút. Hắn và Mạnh Trúc sống cùng một khu biệt thự, tuy rằng đây coi như là nhà của hai , nhưng Mạnh Trúc đa thời gian đều ở ký túc xá hoặc căn hộ cạnh trường học, cũng về đây ở. Đến nay, cũng dám vượt Lôi Trì nửa bước. Càng yêu sâu đậm, càng trân trọng và khắc chế. Đây cũng là đạo lý mới hiểu khi gặp Mạnh Trúc.

 

Vừa bước khỏi công ty, điện thoại nhận tin nhắn của Mạnh Trúc, bảo tối nay tan sớm về khu biệt thự một chuyến, cô bữa tiệc lớn khao . Hạ Hoành Quang trong lòng ấm áp, tâm trạng lái xe trở về.

 

Khác với bữa tối ánh nến ấm áp lãng mạn trong tưởng tượng của , đón chào chỉ một Mạnh Trúc trầm mặc, cùng với một tập tài liệu đặt bàn . Hắn đột nhiên cảm thấy lo sợ bất an, tới cũng dám tập tài liệu , lập tức ôm lấy Mạnh Trúc : “Bé ngoan, tiệc lớn cho ? Sao gì thế ? Người đàn ông của em đói , là chúng ngoài ăn nhé?”

 

Mạnh Trúc vẻ mặt bình tĩnh đầu, , nhàn nhạt : “Anh là xem tập tài liệu bàn hãy .”

 

Bị điểm danh, Hạ Hoành Quang cũng dám , nhưng khi cầm lấy tập tài liệu, thấy bốn chữ to “Xét nghiệm ADN” bên , sợ đến ngây .

 

“Tiểu Bảo, bà xã, A Trúc, em giải thích, đây sự thật, đây là khác hãm hại ! Anh ”

 

“Vậy Dương Thiến Thiến cũng là giả ?”

 

“......”

 

“Đứa bé cũng là giả ?”

 

“......”

 

“Cô cố ý tìm một đứa bé lớn lên giống hệt , chỉ để phá hoại tình cảm của chúng ?”

 

“......”

 

Hạ Hoành Quang , nhưng mấy mở miệng đều thốt nên lời.

 

Trên mặt Mạnh Trúc xẹt qua một tia châm chọc, lạnh : “Dám dám nhận, ngay cả đàn ông cũng tính là! thật coi thường !”

 

Bị Mạnh Trúc kích động như , Hạ Hoành Quang lập tức : “Xin , Tiểu Bảo, xin , ... ... đó đều là sai lầm phạm khi niên thiếu hiểu chuyện, em tha thứ cho ? Em tha thứ cho !”

 

Hắn vội vàng chạy về phía Tiểu Bảo, nhưng Tiểu Bảo giơ tay ngăn cản tới gần.

 

“Anh hận nhất điều gì ? Là sớm hết thảy, coi như kẻ ngốc mà lừa gạt, thật sự coi là kẻ ngu xuẩn vạn sự ?”

 

Mạnh Trúc kích động hét lên. Hạ Hoành Quang từng thấy bộ dáng cô cả tràn ngập gai nhọn như , giờ khắc , tim như vạn mũi tên xuyên qua. Hắn nhịn rơi lệ đầy mặt, vội vàng giải thích, cố gắng cứu vãn tình yêu đang nhanh ch.óng tan biến.

 

“Xin , Tiểu Bảo, xin , cố ý gạt em, quá sợ hãi, quá sợ mất em! Em tha thứ cho , chỉ thôi, về sẽ giấu em bất cứ chuyện gì nữa! Anh đem tất cả tài sản cho em, em cái gì cũng cho em, cầu xin em, chỉ cần em đừng rời xa !”

 

Ai thể ngờ, Hạ nhị thiếu gia năm đó tiêu sái kềm chế , còn khoảnh khắc hèn mọn như . Mạnh Trúc cũng nguyện ý tin tưởng thật lòng yêu cô, nhưng tiếc, cô sẽ bao dung việc chồng con với khác.

 

“Chia tay , quan hệ của chúng dừng ở đây.”

 

Nói xong, Mạnh Trúc xoay định ngoài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-60-chong-cu-om-ba-dua-con-den/chuong-802-cat-dut-tinh-duyen.html.]

Hạ Hoành Quang hai chữ “chia tay”, như tiếng sấm nổ bên tai, chấn động đến mức chịu nổi. Hắn vội vàng đuổi theo Mạnh Trúc, bước chân lảo đảo thế nhưng ngã xuống, thuận thế ôm lấy chân Mạnh Trúc, quỳ xuống mặt cô.

 

“Tiểu Bảo, em đừng , cầu xin em đừng , chia tay, đồng ý, đồng ý!”

 

Mạnh Trúc nghĩ tới sẽ dây dưa đến mức , lạnh lùng : “Chúng kết hôn, kết thúc mối quan hệ cần sự đồng ý của bên .”

 

Nói xong, cô định đẩy Hạ Hoành Quang để rời . Hạ Hoành Quang lúc tinh thần hoảng hốt, vẫn luôn chìm đắm trong nỗi sợ hãi mất yêu, thế nhưng chút si ngốc nghĩ rằng, chỉ cần để Tiểu Bảo rời , cái gì cũng . Trước mắt đầu óc tỉnh táo, thế nhưng nghĩ tới việc gạo nấu thành cơm với Tiểu Bảo .

 

“Tiểu Bảo, Tiểu Bảo, chỉ cần em m.a.n.g t.h.a.i con của , em sẽ bỏ nữa!”

 

Hạ Hoành Quang trong miệng lẩm bẩm, liền lên, ôm Tiểu Bảo trong nhà. Tiểu Bảo bộ dạng của dọa sợ, cũng lời của cho ghê tởm.

 

“Hạ Hoành Quang, tỉnh táo , đừng để hận !”

 

Hạ Hoành Quang lúc cái gì cũng lọt, ngay ghế sô pha phòng khách, liền dùng sức mạnh với Tiểu Bảo. Tiểu Bảo dùng hết sức lực ngăn cản , lớn tiếng gào thét, giọng đều khản đặc.

 

Chỉ “Rầm” một tiếng, cửa kính đập vỡ, một ảnh đĩnh đạc nhảy qua cửa sổ , nhanh ch.óng tiến lên, một quyền đ.á.n.h Hạ Hoành Quang văng sang một bên. Vốn dĩ Hạ Hoành Quang giằng co với Tiểu Bảo tiêu hao nhiều sức lực, lúc hung hăng đ.ấ.m một quyền, mặt đất thật lâu hồn.

 

Tiểu Bảo phát hiện cứu cô là Từ Hoài Viễn, chỉ là trong vòng tay , cô cảm thấy an tâm. Bàn tay to rộng của Từ Hoài Viễn vuốt ve đỉnh đầu cô, từng chút từng chút vuốt mái tóc rối, giọng trầm thấp vang lên: “Không sợ sợ, tới , sẽ để em chịu tổn thương.”

 

Dưới sự trấn an của Từ Hoài Viễn, Tiểu Bảo mới dần dần bình tĩnh . Thấy cô đỡ hơn một chút, Từ Hoài Viễn bế bổng Tiểu Bảo lên theo kiểu công chúa, đưa cô ngoài.

 

Hạ Hoành Quang hồi phục tinh thần, bò dậy : “Mày... mày đưa Tiểu Bảo ?”

 

Từ Hoài Viễn đầu lạnh lùng , khinh thường : “ đưa cô , cũng chuyện mà kẻ mới ý đồ hại cô như tư cách hỏi.”

 

Lời của Từ Hoài Viễn như d.a.o nhọn đ.â.m tim Hạ Hoành Quang. Đã từng là cô gái nguyện ý lấy mạng che chở, hiện giờ thế nhưng tự tay tổn thương cô. Hắn rõ ràng a, khiến cô thế ?

 

...

 

Từ Hoài Viễn cứ thế bế Tiểu Bảo ngoài. Tiểu Bảo tưởng đến bên ngoài sẽ lái xe, ngờ một đoạn xa, thế nhưng một căn biệt thự mới.

 

“Anh... thả xuống !”

 

Từ Hoài Viễn dừng một chút, : “Giày của em để quên ở đó , sắp đến nhà , trong nhà sẽ thả em xuống.”

 

Nghe câu trả lời , Tiểu Bảo đành im lặng.

 

Tới biệt thự của Từ Hoài Viễn, đặt cô xuống, lấy dép lê cho cô, rót một ly nước ấm. Nhìn Tiểu Bảo uống một ngụm nước ấm xong, đưa điện thoại cho cô, : “Em gọi điện cho nhà , em đang ở chỗ . tư của em quen , tối nay em ở chỗ sẽ xảy chuyện gì . Điện thoại và túi xách của em để quên bên , lấy giúp em .”

 

Cách của mang cho Mạnh Trúc cảm giác an , cô cảm thấy khỏi hang hùm hang sói. Chỉ là cô ngạc nhiên, Giáo sư Từ thế mà quen tư của cô.

 

Từ Hoài Viễn xong liền cửa. Kết quả ở ngoài cửa, thấy Hạ Hoành Quang một chật vật, thần sắc tiều tụy. Trong tay cầm điện thoại và túi xách của Mạnh Trúc, Từ Hoài Viễn : “Cô ?”

 

Từ Hoài Viễn lấy đồ từ trong tay , nhàn nhạt : “Nếu gặp , cô sẽ càng hơn.”

 

 

Loading...