Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 129
Cập nhật lúc: 2026-03-20 10:35:30
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mọi đều ở đây đông đủ cả, chúng cứ hỏi ban trị sự phố , bây giờ đang rảnh, chứ để một thời gian nữa là ngoài .”
Nghe lời , Vu Tố Phấn hai lời liền đồng ý ngay:
“Bác cả, bác cứ dọn dẹp nhà cửa , cháu với con bé Hoán một chuyến xem .”
Hai phong phong hỏa hỏa khỏi cửa, Tiêu Đại Chí và Vương Tiểu Hổ đưa mắt , cái ... là đến xem nhà để tạm trú ?
Sao tự nhiên biến thành cùng hùn vốn ăn ?
Thậm chí đến cả chi tiết cũng bàn bạc xong xuôi hết ?
Mấy phụ nữ đều việc nhanh như gió, khiến cánh đàn ông bọn họ cảm thấy thật là vô dụng quá mất.
“Làm việc thôi.”
Tầm ban trị sự phố tan , Vân Hoán Hoán trực tiếp tìm đến tận nhà lãnh đạo.
Vị lãnh đạo từng gặp Vân Hoán Hoán, ấn tượng với cô vô cùng sâu sắc, đây chính là mà lãnh đạo khu quân đội và tham mưu Sở đích nhờ vả ông chiếu cố.
“Là cháu , cô bé, cháu sắp chuyển đến ở ?
Cháu cứ yên tâm, bác bảo đảm cháu ở đây sẽ ai dám đến quấy rối .”
“Dạ chút việc ạ, cháu mở một xưởng sản xuất...”
Vân Hoán Hoán đơn giản trình bày sự việc một lượt.
Lãnh đạo ban trị sự phố xong, lập tức kích động hẳn lên:
“Đây là việc mà!
Chúng ủng hộ, các thủ tục giấy tờ gì đó chúng sẽ giúp cháu cùng lo liệu, chỉ là hy vọng cháu thể tiếp nhận một phần nhân lực đang thất nghiệp hoặc đang chờ việc trong khu phố .”
Kể từ khi thanh niên trí thức xuống nông thôn bắt đầu trở thành phố, đủ vị trí công việc để sắp xếp cho bọn họ, thất nghiệp lang thang phố ngày càng nhiều, an ninh cũng trở nên kém , điều khiến lãnh đạo các bên đều lo lắng.
Vân Hoán Hoán sảng khoái đồng ý ngay:
“Dạ ạ, nhưng mà đây là việc đòi hỏi kỹ thuật, chúng cháu cần kiểm tra tay nghề đấy ạ.”
“Đương nhiên, đương nhiên , chúng trông chừng, ai dám gây chuyện .”
Lãnh đạo vỗ ng-ực cam đoan.
Dưới sự phối hợp hết của ban trị sự phố, tất cả các thủ tục đều bật đèn xanh, thuận lợi đến mức thể tin nổi.
Khi cầm các giấy tờ liên quan trong tay, Vu Tố Phấn vẫn còn cảm thấy ngẩn ngơ:
“Thế là xong ?
Hiệu suất việc ở kinh thành cao đến ?”
Vân Hoán Hoán cũng chút bất ngờ:
“Ban trị sự phố còn sốt ruột hơn cả chúng , chỉ sợ chúng đổi ý thôi, họ tung tin ngoài là cần tuyển hai mươi công nhân may lành nghề, hàng xóm láng giềng trong phố đều đang xôn xao hết cả lên kìa.”
Vu Tố Phấn:
“...”
Phương Quốc Khánh mấy ngày nay sống thoải mái, dây chuyền sản xuất tivi màu thử nghiệm thành công, ông lãnh đạo cấp nêu tên khen ngợi trong đại hội, trong lòng sướng rơn.
Tiếng chuông điện thoại vang lên:
“Cục trưởng Phương, một cô bé tên là Vân Hoán Hoán đến tìm ạ.”
Vân Hoán Hoán?
Cục trưởng Phương ngẩn một lát:
“Cho con bé .”
Chẳng lẽ xảy chuyện gì ?
Con bé đó là bận rộn như , gì thời gian rảnh rỗi chạy đến tìm ông.
Vân Hoán Hoán đeo một chiếc túi nhỏ :
“Cục trưởng Phương, cháu đến đây.”
Phương Quốc Khánh nhiệt tình rót rót nước, còn lôi cả kẹo sữa Thỏ Trắng và bánh ngọt dùng để đãi khách :
“Ăn một chút .”
“Có chuyện gì ?”
Vân Hoán Hoán bóc một viên kẹo sữa, c.ắ.n một miếng, hương sữa tràn ngập khoang miệng:
“Khoản tiền thanh toán cho dây chuyền sản xuất tivi màu đó khi nào thì chuyển cho cháu ạ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-129.html.]
Phương Quốc Khánh dở dở , thì là vì tiền:
“Mới qua mấy ngày thôi mà, bác sẽ giúp cháu thúc giục bên đó, đừng gấp.”
Vân Hoán Hoán trợn trắng mắt, chủ nợ đúng là đại gia mà.
“Trước đó cháu thông cảm cho nỗi khó khăn của các bác, chỉ lấy năm nghìn tiền đặt cọc thôi, theo hợp đồng, trong vòng năm ngày khi dự án thành công thanh toán nốt tiền còn , tức là các bác trả cho cháu một trăm chín mươi lăm nghìn tệ nữa.”
Theo thỏa thuận trong hợp đồng, dự án dây chuyền tivi màu cô thể nhận hai trăm nghìn tệ tiền mặt cộng với mười phần trăm phí kỹ thuật trích từ doanh thu.
Phương Quốc Khánh kiên nhẫn giải thích:
“Chúng vẫn đưa tivi màu thị trường nên vẫn tiền, cháu hãy thư thư cho một chút , bác đảm bảo sẽ đưa cho cháu mà, đơn vị như chúng bác thể nào quỵt nợ .”
Đôi mắt Vân Hoán Hoán đảo liên tục, vô cùng linh động:
“Bây giờ cháu đang cần tiền gấp ạ, thì đưa một trăm năm mươi nghìn .”
Trong lòng Phương Quốc Khánh cảm thấy gì đó khác lạ, mấy ngày vẫn thấy gấp gáp như , bây giờ thế ?
“Cái thật sự , mua thu-ốc cũng cần nhiều tiền đến chứ.”
Vân Hoán Hoán xòe bàn tay nhỏ :
“Cháu mở xưởng may, đang cần tiền gấp, nhanh lên ạ.”
Phương Quốc Khánh há hốc mồm:
“Cái gì, đang yên đang lành mở xưởng may?
Chẳng cháu còn học, ?”
Con bé lấy thời gian và sức lực cơ chứ?
Vân Hoán Hoán một cách hùng hồn:
“Người năng lực thì nhiều việc thôi ạ, bác đừng nhảm nữa, còn đưa tiền là cháu sẽ cầm loa và băng rôn đến tận cửa đòi nợ đấy nhé.”
Thấy cô định thật, Phương Quốc Khánh đau đầu thôi:
“Cái con bé , chúng bàn bạc một chút , xem thể đưa một phần .”
Vân Hoán Hoán mím môi:
“Cục trưởng Phương, bác là rõ thủ đoạn và bản lĩnh của cháu đấy, bác cứ hỏi bọn họ xem, thật sự trở mặt với cháu ?
Không cân nhắc đến những vấn đề về ?
Nên rằng, dây chuyền sản xuất cũng cần bảo trì bảo dưỡng đấy ạ.”
Lời đe dọa trong câu của cô khiến Phương Quốc Khánh toát mồ hôi hột, ông thật sự đắc tội với một bản lĩnh như :
“Đừng gấp, đừng gấp, bác giải quyết cho cháu ngay đây.”
“Hôm nay cháu cầm tiền, cháu sẽ đợi ở đây luôn.”
Thái độ của Vân Hoán Hoán kiên quyết.
Phương Quốc Khánh cô quen thói cường thế, nhưng cường thế đến mức thì đây là đầu tiên ông thấy.
“Cháu... thật sự chỉ đến để đòi nợ thôi ?”
“ ạ.”
Vân Hoán Hoán còn kỳ quái hỏi ngược :
“Cháu còn thể gì khác nữa ạ?”
Phương Quốc Khánh trầm ngâm một lát:
“Cháu cứ chơi ở văn phòng một lát , bác một tí ngay.”
Cái “ một tí ngay” của ông kéo dài đến hơn nửa ngày, may mà Vân Hoán Hoán chuẩn , mang theo mấy quyển sách bên , sách cũng thấy lãng phí thời gian.
Sắp đến giờ cơm trưa, Phương Quốc Khánh cuối cùng cũng , bộ dạng trông vẻ nhếch nhác, hình như là đ-ánh nh-au với ai đó, quần áo cũng rách một miếng.
“Vân Hoán Hoán, khi họp thảo luận, tạm thời chỉ thể đưa cho cháu hai mươi nghìn tệ...
Bác , như là để cháu chịu thiệt thòi , nhưng thật sự là còn cách nào khác, hãy đợi thêm một tháng nữa, lúc đó sẽ tiền thu hồi vốn.”
Đây là kết quả ông nỗ lực tranh đấu mới , thậm chí còn đ-ánh nh-au với nữa đấy.
“Hừ.”
Vân Hoán Hoán tỏ vẻ hài lòng.
Phương Quốc Khánh bất lực vô cùng, ngay từ đầu chính ông là gạt bỏ ý kiến trái chiều để ký bản hợp đồng với cô, bây giờ vấn đề tìm đến ông cũng gì sai.
“Coi như là bác nợ cháu một ân tình, ?”