Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 160
Cập nhật lúc: 2026-03-20 10:36:49
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Người đó gì?"
Ông chủ mím mím môi, “Nói cô bé đến từ Hoa Quốc nghèo nàn lạc hậu, cả toát vẻ nghèo hèn, kiếp, thể em gái Raccoon của chúng như chứ?
Mắng ch-ết !"
Trong mắt A Hoa lướt qua một tia giận dữ, vỗ bàn một cái, “Đồ ch.ó má."
Các thực khách cùng chung mối thù, lượt giận dữ mắng mỏ, “Em gái Raccoon của chúng đem quà đổi thành tiền, quyên góp hết cho cô nhi viện , một cô bé như mắng chứ, đáng ghét."
Cùng thời điểm đó, Vân Hoán Hoán ở trong khách sạn đang kéo cánh tay Sở Từ đung đưa, “Sở Từ, chúng ngoài ăn cơm , cứ đến tiệm sữa , vẫn còn nhiều món thử qua mà."
Sở Từ kiên nhẫn khuyên cô, “Mấy ngày an ."
Thế giới ngầm đang hành động, khắp nơi đang c.h.é.m g-iết , buổi tối ngoài rủi ro.
Vân Hoán Hoán hề dạo chơi t.ử tế ở thành phố , lịch trình xếp quá dày, cơ hội, đến còn là lúc nào.
“Ngày mai là ngày cuối cùng lễ trao giải , buổi tối tiệc tối, ngày là , nữa là còn cơ hội , em còn tặng ông chủ một món quà nữa."
Cô nũng mềm mỏng, “Anh Sở ơi, ạ?"
Một tiếng Sở, Sở Từ lập tức bại trận, “Vậy thì, ngoài ăn."
“Tuyệt quá!"
Vân Hoán Hoán reo hò ầm ĩ, tràn đầy niềm vui sướng.
Bánh răng định mệnh sắp bắt đầu chuyển động...
Những tòa nhà cao tầng san sát, đèn hoa rực rỡ, phồn hoa đô hội, cảnh đêm của Hương Cảng .
Một nhóm dạo, Vân Hoán Hoán tiền liền chịu chi, mua nhiều đồ.
Trong nước nhiều thứ còn cung ứng theo tem phiếu, ở đây là mua tùy thích, chỉ thứ bạn nghĩ tới, thứ mua .
Bản chất cuồng mua sắm của cô bộc phát, dọc đường cứ mua mua mua, thấy cái gì cũng mua.
Cô mua yến sào, nhân sâm, bóng cá, bột ngọc trai các loại ở cửa hàng đồ khô Nam Bắc, còn mua nhiều bánh kẹo, đóng gói , thích hợp quà tặng.
Còn mua các loại đồ trang sức nhỏ, đắt, con gái mà, cứ thích những thứ nhỏ nhặt , phối với quần áo .
thứ cô hứng thú nhất là, những quầy đồ ăn vặt phố, đầy rẫy thở nhân gian, thấy đồ ăn là mắt sáng rực lên, cái gì cũng nếm thử một miếng.
Lúc đầu còn mỗi một phần, đó phát hiện ăn bao nhiêu, chi bằng chia cùng ăn.
Cô thấy chỗ bán nước ép tươi, nhịn gọi một ly nước dừa tươi, nước dừa ngọt lịm tan trong miệng, mắt cô dán c.h.ặ.t cửa hàng tiếp theo.
“A, mực nướng, em ăn."
Sở Từ giữ cô , cô là do lạ nước lạ cái, là dị ứng với thứ gì, mặt nổi lên từng hạt m-ụn đỏ nhỏ, cho nên đeo khẩu trang,
Lúc ăn đồ ăn, để lộ một cái miệng nhỏ và cái cằm, phối với đôi mắt to tròn, một sự đáng yêu khó tả.
“Không em tiệm sữa ?
Cứ thế thì tối nay nhé."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-160.html.]
Được , Vân Hoán Hoán suýt chút nữa lạc lối ở quầy đồ ăn vặt tiếp tục về phía , buổi tối ngoài đúng là khá nguy hiểm, nhiều đồ ngon cám dỗ cô thế cơ mà.
Mọi xách túi lớn túi nhỏ đồ đạc theo cô, một đôi mắt của cô đảo khắp tứ phía, nhưng vẫn coi như kiềm chế, tiếp tục dạo ăn uống nữa.
Không qua bao lâu, cuối cùng cũng đến tiệm sữa, Vân Hoán Hoán hai tay xách đồ xông trong, đúng lúc , một đàn ông , va thẳng cô.
“Xin ."
“SORRY."
Hai hẹn mà cùng lên tiếng, A Hoa cô bé đeo khẩu trang mặt, đôi mắt đen lánh sáng ngời, đen trắng phân minh, buộc tóc đuôi ngựa, sạch sạch sẽ sẽ, bộ đồ thể thao xanh nhạt mặc cô trông vô cùng mảnh mai.
Trong lòng nảy sinh một tia thương tiếc lạ lùng.
Vân Hoán Hoán ngẩng đầu , là một soái ca mày rậm mắt to, nhưng, mặc áo sơ mi hoa hòe hoa sói, đeo dây chuyền vàng, một đầu tóc vàng hoe, cách ăn mặc của dân chị, giống Hạo Nam.
Một bàn tay to vươn tới, kéo Vân Hoán Hoán lưng, “Đi cẩn thận một chút."
Sở Từ khẽ gật đầu với đàn ông, kéo Vân Hoán Hoán lách qua , kéo cửa tiệm sữa .
Giang Tam Nha và Dương Nham Tùng lập tức theo .
A Hoa bước lên hai bước, bỗng nhiên khựng , đầu một cái, lạ thật, còn thấy mặt cô bé đó, một cảm giác thiết lạ lùng.
Một bóng đen từ vọt , “Anh Hoa, Long triệu tập em tối nay việc lớn, mau thôi."
A Hoa lắc lắc đầu, xua tan cảm xúc lạ lùng , “Đi thôi."
Vân Hoán Hoán trong tiệm, phát hiện giờ vẫn còn chín phần thực khách, ăn thật đấy.
Phía trong cùng còn một cái bàn trống, chính là gần bếp, bốn tới xuống, Vân Hoán Hoán kịp đợi mà gọi món, “Cho em há cảo tôm, cá viên cà ri, gà hấp gừng, đĩa tổng hợp, bồ câu , chân gà hấp, bò nạm kho củ cải, cho thêm một nồi cơm niêu nữa, gì thì tự gọi nhé."
Khóe miệng Sở Từ giật giật, cô gọi nhiều thế ăn hết ?
Đừng quên dọc đường cô ăn ít đồ ăn vặt.
Về những chuyện khác cô lý trí, nhưng về phương diện ăn uống, cô tham lam, thích gọi thật nhiều.
Vân Hoán Hoán còn gọi thêm, “A, cho thêm một phần Dương chi cam lộ và bánh cuốn nữa."
Thợ phụ nhịn khuyên một câu, “Chỉ bốn các bạn ăn thôi ?
Hơi nhiều đấy."
Vân Hoán Hoán hào sảng bày tỏ, “Không , ăn hết thì mang về."
Những thứ ăn đều gọi , ăn còn là lúc nào nữa, vốn dĩ mỗi tối đều ngoài dạo một vòng, kết quả, buổi tối còn xử lý việc ủy quyền bằng sáng chế, xin quá nhiều.
Cũng thể tiền mà kiếm chứ?
Há cảo tôm bưng lên , Vân Hoán Hoán lúc mới nhớ tháo khẩu trang, cầm đũa lên bắt đầu đ-ánh chén.
Thợ phụ , vô tình thấy mặt cô, lập tức ngẩn , “Cô... cô là em gái Raccoon ?"
Vân Hoán Hoán vẻ mặt ngơ ngác, em gái Raccoon gì cơ?
“Không ạ."
Thợ phụ vẻ mặt thể tin nổi, ngừng đầu cô, một lát , ông chủ tới, chằm chằm Vân Hoán Hoán đ-ánh giá hồi lâu, trong mắt là sự vui mừng, “Em gái Raccoon, thực sự là cháu ."