Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 170

Cập nhật lúc: 2026-03-20 10:40:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhìn bóng lưng cô rời , trong lòng Hoa ca dâng lên một nỗi luyến tiếc khó tả, biển mênh m-ông, sinh thời liệu còn thể gặp ?”

 

Chờ bọn họ , hai em nhịn mà tán thưởng:

 

“Em gái Hoán Hoán đúng là gì để chê, tâm thiện, cứng rắn kéo khỏi vũng bùn, cứu cô uổng công .”

 

Một tên là A Hào, một tên là A Vĩ, là cư dân gốc Hong Kong, gặp Hoa ca như quen từ lâu, kết nghĩa em.

 

“Là một đứa trẻ ngoan.”

 

Vết thương của Hoa ca ở lưng, chỉ thể sấp, thể cử động:

 

“Lấy cái phong bì qua đây xem chút nào.”

 

A Vĩ tùy tiện cầm lên, phong bì dán kín, rơi hai tờ giấy mỏng manh, một mẩu giấy rơi bên đầu giường, một tờ rơi xuống đất.

 

A Vĩ vươn tay nhặt, bỗng nhiên phát một tiếng hét t.h.ả.m:

 

“Á, đây là một tờ chi phiếu, năm ngàn... đúng, đếm thiếu một , là năm vạn đô la Mỹ.”

 

Thời buổi , năm vạn thể mua một căn nhà nhỏ , đúng là hào phóng quá mức.

 

A Hào phấn khích ghé sát :

 

“Mẹ ơi, đây là tiên nữ hạ phàm mà, tính thế nhỉ?

 

Ra tay thật rộng rãi.”

 

Mà Hoa ca cầm mẩu giấy bên tay lên xem, lập tức ngẩn .

 

“Hoa ca, Hoa ca, phen tiền đồ , tiền cũng luôn ...”

 

A Vĩ sang, phát hiện sắc mặt Hoa ca đúng:

 

“Anh ?”

 

Hoa ca ngây s-ố đ-iện th-oại quen thuộc, gần như dám tin mắt , đây chẳng của đại viện ?

 

Nhà ở lầu tập thể, mà máy lẻ chắc là khu Tây, bên đó là kỹ thuật viên.

 

Cho nên , bọn họ là hàng xóm?

 

Nội tâm chịu một cú sốc lớn:

 

“S-ố đ-iện th-oại ...”

 

A Hào ghé gần:

 

“S-ố đ-iện th-oại ?”

 

Hoa ca nhanh tay lẹ mắt vò mẩu giấy thành một cục, bình tĩnh :

 

“Không gì.”

 

Trong lòng tâm sự, đợi c-ơ th-ể thể cử động một chút, liền gọi một cuộc điện thoại.

 

“Là .”

 

Đối phương lập tức kích động hẳn lên:

 

“Hòa...

 

Hòa, rốt cuộc cũng gọi điện , mấy ngày nay liên lạc?

 

xảy chuyện gì ?

 

lo ch-ết .”

 

cứu một cô bé nên thương nặng, mới cử động ...”

 

Hoa ca đơn giản kể chuyện một lượt trong điện thoại.

 

Đối phương mà trợn mắt há mồm:

 

“Cậu cái gì?

 

Sắp xếp cho Ủy ban Chống Tham nhũng?”

 

Bộ phận bình thường , huống chi là từ bên ngoài tới, trùng hợp đích chỉ định đó.

 

Hoa ca cảm thấy đây là một cơ hội hiếm , nhưng về:

 

, bây giờ.”

 

“Chuyện hệ trọng, chúng cần bàn bạc một chút, đợi tin của nhé, cúp máy đây.”

 

“Đợi chút.”

 

Hoa ca nhớ tới một việc:

 

, cô bé cứu hình như cũng ở đại viện , cũng họ Vân, là con cái nhà ai?”

 

Đối phương sững sờ:

 

“Trùng hợp thế ?

 

Tên đầy đủ là gì?”

 

“Vân Hoán Hoán.”

 

Trong ống truyền đến một tiếng kêu kinh ngạc vạn phần:

 

“Cái gì?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-170.html.]

 

Cậu nữa xem.”

 

Tim Hoa ca thắt :

 

“Vân Hoán Hoán, ?

 

Có vấn đề gì ?”

 

Giọng điệu đối phương kích động đến mức biến đổi luôn:

 

“Chữ Hoán trong Hoán Khê Sa?

 

Mười bảy tuổi, g-ầy, trông xinh , mắt to, thông minh, đúng ?”

 

Anh đủ cụ thể , Hoa ca vô cùng khẳng định, đây đúng là đứa trẻ của đại viện quân khu.

 

, cũng quen cô ?

 

nổi tiếng thế ?”

 

“Vô cùng nổi tiếng.”

 

Đối phương im lặng vài giây, dường như đang cân nhắc:

 

“Cô là... em gái ruột của .”

 

Ầm một tiếng, Hoa ca chỉ cảm thấy tai vấn đề, cổ họng khô khốc:

 

“Anh cái gì?

 

rõ.”

 

Đối phương hít sâu một :

 

“Vân Hoán Hoán là em gái ruột của .”

 

Từng chữ đều hiểu, nhưng ghép với thì hiểu nổi, sắc mặt Hoa ca trắng bệch:

 

“Làm thể chứ?

 

chỉ một đứa em gái ruột, nó...”

 

là thật thiên kim bế nhầm, câu từng trêu chọc như một tia sét đ-ánh trúng đầu.

 

Bế nhầm?

 

Thật thiên kim?

 

Vậy ai là giả thiên kim?

 

Cùng độ tuổi?

 

Vân Nguyệt Nhi?

 

Anh lập tức nắm điểm mấu chốt:

 

“Nó và Vân Nguyệt Nhi nhầm ?

 

Vân Nguyệt Nhi em gái ruột của , Vân Hoán Hoán mới là?”

 

Khi lời , tim treo lơ lửng, đ-ập thình thịch, cảm thấy thở .

 

, năm ngoái chuyện xôn xao lắm, cả đại viện ai , ai, chuyện phức tạp, trong điện thoại , hiện tại quan trọng nhất là nhiệm vụ, đợi về .”

 

Đối phương cúp điện thoại, Hoa ca tiếng bíp bíp, đầu óc trống rỗng:

 

“Alo alo alo.”

 

Vân Hoán Hoán, là em gái ruột của , em gái ruột cùng cha cùng ?!

 

Hoa ca, cũng chính là Vân Hòa Bình điên cuồng gọi điện thoại, nhưng luôn là âm báo bận, gấp đến mức văng tục, kiếp.

 

Lúc , chỉ tất cả sự thật!

 

Chuyện rốt cuộc là thế nào?

 

lúc , A Hào từ xa chạy tới:

 

“Hoa ca, Hoa ca, tìm nửa ngày, chạy đây?

 

C-ơ th-ể vẫn kh-ỏi h-ẳn, mau về nghỉ ngơi .”

 

Anh một tay xốc Vân Hòa Bình lên, cứng rắn kéo , Vân Hòa Bình lưu luyến thoáng qua chiếc điện thoại, chỉ đành nén tất cả nghi ngờ đáy lòng.

 

Trở phòng bệnh, mệt đến thở hổn hển, sấp giường động đậy nổi.

 

A Hào lấy khăn lau mồ hôi cho :

 

“Thấy , c-ơ th-ể còn yếu, căn bản thể xuống giường, cứ lời thế?

 

Anh lo dưỡng thương cho , mười ngày nữa báo danh , chuyện liên quan đến tiền đồ cả đời của đấy...”

 

Sắc mặt Vân Hòa Bình trắng bệch, nắm đ-ấm ga giường tiết lộ tâm trạng lúc :

 

“A Hào, đem tất cả báo chí và tạp chí đưa tin về Vân Hoán Hoán tới đây cho , mau lên.”

 

A Hào chút khó hiểu:

 

“Hoa ca, ?”

 

Vân Hòa Bình c.ắ.n rách môi, vị m-áu lan tỏa trong miệng, đầu óc là hình bóng Vân Hoán Hoán, và cô mới gặp bốn , mỗi đều thoáng qua vội vã, nhưng từng chi tiết đều nhớ rõ.

 

 

Loading...