Xuyên về thập niên 70: Đúng lúc Thật thiên kim bị bắt cóc - Chương 196
Cập nhật lúc: 2026-03-20 10:41:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sáng hôm , cô Kim Ngọc gọi dậy, Kim Ngọc cầm khăn ướt lau mặt cho cô, cô khó khăn mở mắt , buồn ngủ quá, vẫn ngủ nữa.”
Kim Ngọc giật :
“Trời ạ, mắt em thế ?
Đêm qua ngủ ?"
Vân Hoán Hoán đồng hồ, lẩm bẩm nhỏ:
“Ngủ năm tiếng, em tranh thủ học gạo một chút."
Kim Ngọc:
……
Bữa sáng là quẩy, trứng gà và cháo trắng, Vân Hoán Hoán gặm quẩy đến bên cạnh máy điện thoại, bấm một dãy :
“Tướng quân Dương, chào ông, cháu một món quà gửi tặng lãnh đạo, ông đích giúp cháu gửi nhé."
Cô nhiều thời gian nên thẳng vấn đề.
Tướng quân Dương cũng đang ăn sáng ở nhà, thấy thì sững sờ, rốt cuộc cô thế nào mà thể dùng giọng điệu bình thản như để một chuyện quan trọng đến thế chứ?
“Là cái gì ?"
Vân Hoán Hoán ngáp một cái, tùy miệng :
“Thành quả nghiên cứu mới nhất của cháu.
Ừm, chỉ là một món đồ nhỏ thể đổi cục diện thế giới thôi."
“ qua ngay đây."
Tướng quân Dương dập máy, hai lời xông thẳng ngoài, tuổi tác còn nhỏ nhưng chạy nhanh.
Bà Dương ở phía hét lớn:
“Ông Dương, ông vẫn ăn xong bữa sáng mà."
“Không ăn nữa."
Đầu óc Tướng quân Dương bây giờ chỉ là món đồ nhỏ thôi.
“Ông chạy chậm chút, lớn tuổi chú ý sức khỏe."
Vân Hoán Hoán ăn xong bữa sáng, cẩn thận kiểm tra những thứ cần mang theo khi thi đại học, thẻ dự thi, b.út, chứng minh thư, vân vân, khi xác nhận sai sót mới nhét trong ba lô.
Kim Ngọc đưa qua hai thứ:
“Mang khẩu trang và mũ ."
Vân Hoán Hoán thời tiết oi bức bên ngoài, khóe miệng giật giật:
“Trời nóng thế , đeo khẩu trang gì chứ?"
Kim Ngọc chỉ bên ngoài:
“Mọi đều tìm em để mua máy thu âm đấy."
Vân Hoán Hoán chút cạn lời, bao lâu mà vẫn thôi ?
Cũng bao giờ trong nước mới mở cửa bán hàng nữa?
Vân Hoán Hoán bôi một ít dầu gió lên trán, cả tỉnh táo hơn một chút.
Cô đeo ba lô lên, hai bước thì Tướng quân Dương xông :
“Vân Hoán Hoán, cháu thế?
Không cùng gặp lãnh đạo ?"
“Cháu thi đại học."
Cô một cách thản nhiên.
Tướng quân Dương:
……
Chấn động đến mức hoài nghi cuộc đời.
“Vậy mà cháu còn bày trò nữa hả?!"
Giọng ông cao v.út:
“Không thể đợi cháu thi xong hãy ?"
“Cháu tranh thủ từng giây từng phút."
Vân Hoán Hoán đang vội đến phòng thi nên thời gian giải thích với ông.
Cô đưa một chiếc hộp qua:
“Tướng quân Dương, thứ ông nhất định chuyển đến tay lãnh đạo đấy nhé, đừng để khác chạm ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-ve-thap-nien-70-dung-luc-that-thien-kim-bi-bat-coc/chuong-196.html.]
Tướng quân Dương món đồ bọc kín mít, tò mò chịu nổi:
“Rốt cuộc là cái gì?"
“Bí mật."
Vân Hoán Hoán nhanh chân ngoài:
“Cháu đây ạ."
Vân Hoán Hoán xe tới, thuận lợi phòng thi, những học sinh tràn đầy sức sống xung quanh, cuối cùng cô cũng cảm giác thực tế là sắp thi đại học.
Lại thí sinh thi đại học một nữa, cảm giác khá là kỳ diệu.
Hoặc là , thì đầu, liều thôi.
Sau khi đề thi phát xuống, Vân Hoán Hoán tên và báo danh của , vội giải đề mà xem qua bộ đề thi một lượt.
Cô phát hiện khó, thầm thở phào nhẹ nhõm, ha ha ha, tuyệt đối để xảy sai sót, nếu sẽ ch-ết mất.
Cô trong phòng thi mồ hôi đầm đìa, đề rào rào, khổ sở cực kỳ.
Cùng lúc đó, lãnh đạo chiếc hộp niêm phong bàn:
“Cô là cái gì ?"
Chuyện thật bí ẩn, còn chọn đúng ngày thi đại học, cô bé thực sự là... theo lẽ thường chút nào.
Tướng quân Dương thành thật lắc đầu, mắt chằm chằm chiếc hộp rời:
“Dạ , chỉ là thể đổi thế giới."
Ông vẫn tin tưởng năng lực của cô.
Đồng chí An chủ động xin lệnh:
“Lãnh đạo, để mở cho."
Mắt Tướng quân Dương sáng rực rỡ, tranh :
“Để , để ."
Ông là đầu tiên !
Tướng quân Sở lãnh đạo một cái, lãnh đạo khẽ gật đầu, Tướng quân Sở mới :
“Được , ông Dương, ông mở , cẩn thận một chút."
Ông nhận điện thoại của Tướng quân Dương liền lập tức liên hệ với phòng thư ký, ông cứ ngỡ đợi hai ngày nữa, đợi lãnh đạo rảnh rỗi mới .
Ai ngờ, nửa giờ nhận điện thoại từ phòng thư ký, bảo ông mang đồ qua ngay lập tức.
Tướng quân Dương cẩn thận mở gói đồ , gói đồ quấn ba lớp, lớp đến lớp khác.
Đ-ập mắt là một chiếc máy bay gấp, khá giống đồ nhựa, tim Tướng quân Dương thắt , bất động thanh sắc lãnh đạo một cái:
“À, đây là mô hình máy bay nhỏ ?
Không lẽ, cô tặng một món đồ chơi quà?"
Đây là ông đang đỡ cho Vân Hoán Hoán , theo lý mà , Vân Hoán Hoán là sẽ đùa như .
Đồng chí An sang một chiếc máy nhỏ khác:
“Đây là điều khiển từ xa ?
Trông lạ."
“Chắc là , đây là máy bay nhỏ điều khiển từ xa?
Để thử xem."
Tướng quân Dương chộp lấy ngay lập tức, trông giống như một cái bàn phím nhỏ, còn lên xuống trái nữa?
Đồng chí An thấy sách hướng dẫn ở cùng:
“Đợi một lát, chúng xem sách hướng dẫn ..."
Không kịp , Tướng quân Dương nhanh tay nhanh mắt nhấn nút điều khiển, chiếc máy bay nhỏ vèo một cái bay lên, nhảy lên nóc nhà.
Ông giật , vội vàng dùng điều khiển nhấn xuống, còn đừng nhé, chiếc máy bay nhỏ khá lời, cứ lên lên xuống xuống trái trái di chuyển theo.
Lãnh đạo cầm lấy sách hướng dẫn xem:
“Đây là máy bay lái, vui lòng bay thử ở khu vực trống trải, kết nối điều khiển từ xa , hiệu chuẩn la bàn..."
Sắc mặt ông đột nhiên đổi:
“Mau mau, tắt ."
Tướng quân Dương luống cuống tắt máy, kết quả là chiếc máy bay nhỏ rơi bịch xuống đất, sắc mặt đều đổi.
Tướng quân Sở liếc ông một cái, cầm lấy điều khiển nhấn một cái, chiếc máy bay nhỏ bay lên.
Cũng may, cũng may là hỏng, đều thầm cảm thấy may mắn.